Tình Sâu Sẽ Chia Ly

Chương 2

5Vào lúc 5 giờ chiều, tôi nhìn thấy Lâm Cẩm từ tòa nhà đi ra, đi về hướng bãi đậu xe.Cô ta không cao nhưng lại lái một chiếc xe jeep lớn.Tôi lái xe theo sau, mười phút sau, tôi nhìn thấy chiếc xe của cô ta vào một khu dân cư.Đó là một khu biệt thự, yên tĩnh và đẹp đẽ.Tôi có hơi ngạc nhiên.Lâm Cẩm chỉ là một nhân viên hậu cần bình thường, không ngờ lại che giấu giỏi đến vậy.Tôi lái xe Cayenne, bảo vệ chào tôi, tôi nói rằng đến thăm bạn, anh ấy không thắc mắc gì thêm mà mở cổng cho tôi vào.Rất nhanh tôi đã thấy chiếc jeep của Lâm Cẩm đậu ở cổng, tôi dừng lại bên đường, nhìn vào ngôi nhà của cô ta trong sự ngẩn ngơ.Tôi không biết mình đang làm gì.Thậm chí tôi cũng không nghĩ ra mục đích của mình khi theo dõi Lâm Cẩm.Có lẽ là vì vết đỏ sau cổ cô ta.Có lẽ là vì son môi của cô ta bị lem.Tóm lại, do tính cách, chứng ám ảnh cưỡng chế, thói quen suy nghĩ lung tung và cơ thể kiểm soát bộ não.Tôi cảm thấy hơi thất vọng, có chút cảm giác tội lỗi và tự căm ghét bản thân.Ngồi một lúc, tôi chuẩn bị rời đi.Đột nhiên, tôi nhìn thấy một chiếc xe từ xa đang chầm chậm chạy tới.Một chiếc xe tôi vô cùng quen thuộc.Chiếc Cullinan màu đen của Tần Thận.Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy máu trong cơ thể mình như đông cứng lại, cơ thể không thể động đậy.Cullinan lặng lẽ dừng lại trước cổng nhà Lâm Cẩm.Cửa xe không mở, không ai bước xuống.Tôi run rẩy lấy điện thoại di động ra, gọi cho Tần Thận.Gần như điện thoại chỉ đổ chuông một giây, giọng nói dịu dàng của anh ta đã vang lên.“A Ly, có chuyện gì vậy?”Tôi cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, nhẹ nhàng nói:“Tần Thận, anh còn bận ở công ty sao? Nếu không khỏe thì hôm nay về nhà sớm đi.”Tần Thận cười một tiếng: “Bây giờ anh đang ở bên ngoài, vừa mới tan làm, có một lãnh đạo lớn đột xuất muốn xem dự án, anh đang dẫn người đi gặp mặt đàm phán.”“Anh dẫn ai đi?” Tôi chậm rãi hỏi.“Thư ký Lâm.”Nhìn qua cửa sổ xe, tôi thấy Lâm Cẩm đang mở cửa bước ra, cầm một tập tài liệu, vội vàng lên xe của Tần Thận.Cuộc gọi của Tần Thận vẫn chưa kết thúc, anh ta vẫn kiên nhẫn nói:“Hôm nay có thể anh hơi mệt nhưng không sao đâu. Á Ly, thư ký Lâm đã lên xe rồi, anh chuẩn bị xuất phát, đừng lo, 7 giờ anh sẽ về đến nhà.”Tắt điện thoại, tôi thở phào nhẹ nhõm.Thái độ anh ta rất thẳng thắn, không có gì giấu giếm.Vậy thì chỉ là tình cờ mà thôi.Tình cờ sau khi lãnh đạo lớn tan làm lại gọi điện thoại, tình cờ là Lâm Cẩm làm thư ký của anh ta, tình cờ là tôi lại có hành động kỳ lạ như hôm nay.Sau khi bình tĩnh lại, tôi nhìn thấy chiếc Cullinan chầm chậm rời đi, vòng qua khu vườn chạy ra khỏi cổng chính.Tôi bật khoá xe, cũng chuẩn bị rời đi nhưng đột nhiên khựng lại.Khi chiếc xe Cullinan rời đi, cổng chính tự động nâng lên.…Tôi từ từ quay đầu, nhìn về phía biệt thự của Lâm Cẩm.Đó là một ngôi nhà ba tầng đẹp và thanh nhã.Cửa sổ trên tầng hai có rèm cửa màu hồng ấm áp, ban công đặt một hàng chậu cây nhỏ xanh mướt, có thể thấy rõ chủ nhân đã dành thời gian chăm sóc tỉ mỉ.Tôi ngồi cứng đờ trong xe, giống như một pho tượng đông cứng.Mười phút sau, tôi xuống xe, đi đến cổng biệt thự.Trên cửa có khóa mật mã.Không hiểu sao, tôi lại bấm một con số.960703, ngày sinh của tôi.“Cạch.”Cửa mở.6Tôi đột nhiên có một cảm giác không chân thực.Cứ như mọi thứ trước mắt đều là ảo ảnh, là giả dối.Tôi cứng đờ đưa tay lên, tự véo vào mặt mình một cái.Đau.Không phải là mơ.Tôi nhắm mắt lại, đẩy cửa bước vào.Tôi sững sờ.Lẽ ra tôi tưởng sẽ nhìn thấy một cảnh tượng ấm áp của cuộc sống nhưng trước mắt lại là một căn phòng hoàn toàn không ăn khớp.Đèn pha lê rủ xuống thấp, một bức tường màn gỗ đỏ, những bức tranh sơn dầu lớn, vài bộ bàn ghế tựa lưng…Không giống phòng khách, mà giống như một nhà hàng sang trọng, thanh lịch.Tôi đứng ở cửa, im lặng nhìn một lúc.Trái tim từ từ chìm xuống.Nơi này tôi đã từng nhìn thấy.Có mấy lần tôi gọi video cho Tần Thận, đúng lúc là giờ ăn tối của anh ta, mà phông nền phía sau lưng anh ta chính là căn phòng này.Không hiểu sao, tôi lại nhẹ nhàng nở ra nụ cười.Tiếng cười vang lên trong căn nhà yên tĩnh, mang theo một chút hoang đường.Tôi chậm rãi liếc mắt một vòng..Cửa phòng tắm mở, tôi liếc thấy một vài thứ rất quen thuộc.Vào tháng trước khi bắt đầu lập đông, tôi đã tặng Tần Thận một cái khăn quàng cổ màu đỏ, cái khăn đó là tôi học theo video để tự tay đan, mất thời gian nửa tháng.Bây giờ, cái khăn quàng đỏ đó được buộc vào nắp bồn cầu, một phần của nó rũ xuống.Trở thành tay nắm kéo của nắp bồn cầu.Tôi lên tầng hai, đi vào phòng ngủ chính, lọt vào tầm mắt là một cái giường đôi lớn.Lớn hơn nhiều so với kích thước bình thường, giống như được đặt làm riêng.Trên gối, có một cái váy ngủ ren màu đen vắt hờ hờ, vô cùng quyến rũ.Trong tủ quần áo, một ngăn đầy đồ nam: đồ vest, áo sơ mi, áo quần ngủ, tất cả đều là phong cách của Tần Thận.Phòng tắm, bàn chải đánh răng và khăn tắm đôi, dao cạo râu.Tôi cầm lấy dao cạo râu, bên trong khe hở vẫn còn sót lại vụn râu.…Xung quanh yên tĩnh đến kỳ lạ.Thời gian giống như bị chậm lại, thế giới dường như đang đông cứng.Tôi bị khựng lại trong một khối chất lỏng đặc quánh.Không thể động đậy, không thể thở nổi.Không biết trôi qua bao lâu, từ cầu thang vang lên tiếng bước chân, sau đó tiếng nói chuyện cũng vọng lại.Người phụ nữ hỏi: “Anh thật sự không ăn cơm sao?”Người đàn ông đáp: “Anh tắm rồi sẽ đi, bảy giờ phải về nhà.”Bỗng nhiên tôi sợ hãi tột độ.Tôi vô thức không muốn nhìn thấy sự thật sắp được chứng minh, hoảng loạn lao ra ban công, nép vào góc tường ngồi xổm xuống.Trên cửa kính của ban công, lại phản chiếu rõ ràng khuôn mặt của hai người.Tần Thận.Lâm Cẩm.Tôi ôm chặt cơ thể mình, run rẩy.Tần Thận đang từ từ cởi áo khoác, âu phục và đồng hồ.Lâm Cẩm đứng bên cạnh, nhẹ nhàng lên tiếng: “Hay là tối nay về muộn một chút?”Trên mặt Tần Thận không chút biểu cảm, động tác không ngừng lại.Lâm Cẩm tiếp tục nói: “Nhân tiện hôm nay anh nói với cô ấy là lãnh đạo có việc đột xuất, cơ hội này khó có được…”“Em vượt quá giới hạn rồi đấy.”Giọng nói lạnh lùng của Tần Thận vang lên.Lâm Cẩm cắn môi, im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Nhưng hôm nay, chẳng phải anh rất thích sao?”Tần Thận đang tháo cúc áo sơ mi dừng tay lại.Anh ta cúi mắt nhìn Lâm Cẩm, không nói gì.Lâm Cẩm từ từ đưa tay vào trong áo sơ mi, tiến xuống phía dưới.“Chắc lúc ở với cô ấy, anh không được thỏa mãn đúng không?”“Có muốn không?”“Thỏa mãn rồi thì đi tắm.”…Khi trong phòng ngủ vang lên tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ, những bông tuyết đầu mùa bay lất phất ngoài trời.Đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.Tôi nhìn đến sững sờ, giống như mình bị cuốn vào trong màn tuyết xám xịt ấy, bay lên vô tận.Lúc này, tôi lại không dám lao vào để đối chất.Sợ hãi, ghê tởm.Sợ phải nhìn thấy cảnh tượng khiến trong cuộc đời sau này mỗi lần tôi nghĩ đến sẽ cảm thấy vô cùng ghê tởm.Tôi thậm chí không có sức lực để đi xuống dưới và rời đi.Trước khi qua đời, mẹ từng thở dài nói tôi thừa hưởng tính cách nhạy cảm, lo lắng quá mức của mẹ nhưng không thừa hưởng được tính quyết đoán mạnh mẽ của bà. May mắn là Tần Thận là người tỉ mỉ chu đáo, có anh ta bảo vệ, tôi cũng có thể sống yên ổn cả đời.Mẹ nhìn thấu tôi nhưng lại nhìn lầm Tần Thận.Tuyết rơi lả tả, phủ lên thế giới một lớp trắng mỏng manh.Lâm Cẩm đi ra ngoài, mặc bộ váy ngủ, trông có vẻ lười biếng và thỏa mãn.Tiếng bước chân “thình thịch” vang lên trên cầu thang.Một người phụ nữ trung niên dẫn theo một cậu bé khoảng ba tuổi bước lên.“Mẹ! Dì đưa Trình Trình về rồi!”Tiếng nói ngọt ngào của cậu bé vang lên.Lâm Cẩm mỉm cười đi đến ôm lấy cậu bé.Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, Tần Thận vừa tắm xong, mặc bộ đồ giống hệt bước ra ngoài.Cậu bé chớp mắt ngây thơ, vui vẻ gọi:“Bố!”7Tần Thận đi đến bên cạnh cậu bé, mỉm cười cúi người xuống, sờ lên mặt cậu bé.Đây là một gương mặt giống anh ta đến lạ lùng.Cậu bé líu ríu kể cho anh ta nghe những chuyện xảy ra ở trường mẫu giáo, Lâm Cẩm đứng bên cạnh, mỉm cười dịu dàng.Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nói rằng đây là một gia đình hạnh phúc viên mãn.Khi cậu bé đang hăng say nói chuyện, muốn chạy đến ôm Tần Thận,Tần Thận lùi lại một bước tránh đi, nhẹ nhàng trách móc: “Trình Trình, con lại quên rồi.”Trình Trình làm mặt mếu máo.“Tại sao các bạn khác đều có thể ôm bố của mình, mà con lại không thể? Con không uống sữa nữa rồi, trên người không còn mùi sữa nữa mà.”Tần Thận liếc nhìn Lâm Cẩm.Lâm Cẩm vội vã bước lên một bước, dịu dàng dỗ dành:“Ban đêm bố phải đi làm, rất vất vả, Trình Trình đừng làm phiền bố nhé.”“Tại sao tối nào bố cũng phải đi làm vậy?”Lâm Cẩm im lặng một lát, rồi quay lại nhẹ nhàng hỏi:“Nhất định phải đi sao? Không thể phá lệ một lần à?”Khuôn mặt Tần Thận lập tức trở nên lạnh lùng.“Sau này, khi cô ấy đến công ty, em phải lập tức rời khỏi tòa nhà, nếu em lại xuất hiện trước mặt cô ấy một lần nữa… dù cố ý hay vô tình, em biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy.”Anh ta lạnh lùng nói xong, nhìn đồng hồ, mặc áo khoác lên bước ra ngoài.Vài phút sau, lợi dụng lúc không có ai trong phòng khách, tôi vội vàng chạy ra khỏi căn nhà.…Tôi lái xe một cách máy móc trên đường.Những bông tuyết như những mũi tên sắc nhọn đập vào kính xe, hòa vào nhau tạo thành những vệt nước ngoằn ngoèo.Mười năm trước, cũng vào một ngày tuyết rơi như thế này.Khi tôi mười tám tuổi, ngồi ở ghế sau xe, dựa vào mẹ làm nũng, tôi đã gặp Tần Thận, người đang run rẩy vì lạnh trong cơn bão tuyết.Chiếc xe mất lái, đâm vào quầy bán găng tay của anh ta.Tài xế xuống xe xin lỗi, anh ta mím môi lắc đầu nói không sao, thân người gầy guộc cúi xuống, dùng đôi tay đỏ ửng vì lạnh lặng lẽ dọn dẹp.Mặc dù anh ta bán găng tay nhưng lại không chịu đeo cho mình một đôi.Tôi hạ cửa kính xe, cười nhẹ nhàng hỏi:“Găng tay này bao nhiêu tiền một đôi vậy?”Anh ta đứng thẳng lên, đôi mắt đen láy nhìn tôi, ngẩn ra hai giây, rồi nhẹ nhàng nói:“Của nữ tám tệ, của nam mười tệ.”Tôi nghiêng đầu: “Vậy mỗi loại một đôi, anh chọn giúp tôi nhé.”Anh ta chọn một đôi găng tay màu hồng, một đôi màu đen rồi đưa cho tôi.Tôi nhận lấy đôi găng tay hồng, giơ lên rồi nheo mắt mỉm cười:“Đôi găng tay của nam tặng cho anh đó!”Khi xe rời đi, tôi ngoái lại nhìn một lần.Cậu bé nghèo khổ, cô độc đứng thẳng bên lề đường, nhìn theo hướng chiếc xe, giống như một cây trúc đơn độc kiêu hãnh trong tuyết.Sau đó, chúng tôi gặp lại nhau ở đại học.Về sau, mẹ tôi nhìn trúng anh ta, quyết định tài trợ và đào tạo anh ta, rồi gửi cả hai chúng tôi sang trường học tinh anh ở nước ngoài.Chúng tôi kết hôn được năm năm, bây giờ cậu bé đó khoảng ba tuổi.Cũng có nghĩa là, sau một năm kết hôn, Lâm Cẩm đã có thai.Chỉ nửa năm sau khi anh ta lần đầu tiên nhắc đến Lâm Cẩm.Chỉ vài ba tháng sau khi mẹ tôi qua đời.Tôi nắm chặt tay lái, giống như một đứa trẻ, òa khóc nức nở.Trước năm tôi hai mươi tuổi, mọi chuyện đều thuận lợi.Xinh đẹp, giàu có, quan hệ tốt, ai cũng nói tôi là cô gái vừa xinh đẹp vừa tốt bụng.Mặc dù bố mẹ ly hôn nhưng họ chia tay trong hòa bình, mẹ tôi là giám đốc điều hành, bố tôi là học giả, cả hai đều dành cho tôi tình yêu thương đầy đủ.Sau khi kết hôn, Tần Thận yêu thương chiều chuộng tôi, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ đều tràn ngập sự yêu chiều.Tôi mắc hội chứng buồng trứng đa nang, bác sĩ nói khó có thể mang thai, tôi đau lòng đến mức không chịu nổi, Tần Thận lại không thèm để ý chút nào, còn nói đùa rằng sau này Giang Ly chỉ có thể dựa vào một mình Tần Thận mà thôi.Anh ta rõ ràng coi tôi quan trọng hơn cả mạng sống của mình.Nhưng hóa ra, cũng vào lúc đó…Khi tôi còn đang đắm chìm trong nỗi buồn mất mẹ.Khi tôi vô cùng tin tưởng và phụ thuộc vào anh ta, không thể sống thiếu anh ta.Anh ta và Lâm Cẩm đã lên giường với nhau.Tôi không hiểu.Tôi thật sự không hiểu!Thế giới này dường như đột ngột hiện ra bộ mặt thật với tôi, bất ngờ vén lên một mặt tối tăm khác.Toàn thân tôi như bị bao phủ trong một đống cảm xúc phức tạp:Sốc, giận dữ, hoảng sợ, sợ hãi.“Mẹ ơi, con phải làm gì đây…”Tôi nghẹn ngào thì thầm.“Rầm”Một cú va chạm mạnh đột ngột ập đến.Thế giới đảo lộn xoay vòng, tôi bị văng ra khỏi xe.Tôi ngã xuống đất, lặng lẽ ngửa mặt nhìn lên bầu trời.Bông tuyết dường như cuối cùng đã trở nên nhẹ nhàng.Từng bông từng bông đong đưa, rơi vào trong mắt tôi.8Khi tôi mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh ở bệnh viện.Bên tai vang lên tiếng la.Nhạc Nhạc với khuôn mặt đầy xúc động chạy tới, ôm chầm lấy tôi oà khóc.“A Ly, cuối cùng cậu đã tỉnh lại rồi!”“Cậu biết không, cậu đã hôn mê suốt mười tám ngày rồi đấy!”“Nếu cậu không tỉnh lại, Tần Thận sẽ chết trước cậu mất!”Tôi yếu ớt thì thào: “Tần Thận…”Nhạc Nhạc liên tục an ủi tôi.“Có đây có đây, bác sĩ vừa đuổi anh ấy về đi ngủ, ôi, một lát nữa cậu gặp anh ấy thì biết, vụ tai nạn của cậu thật sự làm anh ấy khổ sở lắm!”Khi bác sĩ kiểm tra sức khỏe cho tôi, Nhạc Nhạc vẫn không ngừng lải nhải bên tai tôi.Tôi đã được cấp cứu trong ICU suốt ba ngày.Tần Thận đã đứng canh ở cửa suốt ba ngày.Anh ta không ăn uống gì, không rời khỏi bệnh viện nửa bước.Khi tôi cuối cùng được đẩy ra ngoài, anh ta ngã ngửa ra sau “rầm” một tiếng, khiến mọi người hoảng hốt.Trong nửa tháng tôi hôn mê tiếp theo, anh ta ngày đêm canh chừng bên cạnh giường tôi, ngồi lặng im, dần dần trở nên tiều tụy.“Ngày duy nhất anh ấy rời bệnh viện là đi đến chùa ở Trường Sơn. Có người qua đường đã quay lại đăng lên mạng, tớ sẽ cho cậu xem.”Nhạc Nhạc mở điện thoại ra đưa lên trước mặt tôi.Trước cổng chùa trong tuyết lớn, Tần Thận quỳ gối thẳng xuống đất trên nền tuyết.Anh ta cúi đầu, cơ thể bao phủ một lớp tuyết dày nhưng lại không hề nhúc nhích, giống như một bức tượng tuyết cứng ngắc, đầy tuyệt vọng lại kiên cường.Tiêu đề video là: 【Cái gì đã khiến anh ấy quỳ trong tuyết lớn suốt mấy tiếng đồng hồ…】Giọng Nhạc Nhạc mang theo vẻ nghẹn ngào.“A Ly, anh ấy thật sự yêu cậu đến mức này, tờ thật sự rất ghen tị với tình cảm của hai người!”Tôi quay đầu nhìn về phía bầu trời ngoài cửa sổ.Bầu trời u ám nặng nề, mờ mịt không rõ..Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt lại.Khi Tần Thận thở hổn hển xuất hiện ở cửa, tôi thật sự không nhận ra anh ta ngay.Dáng vẻ anh ta vô cùng tiều tụy mệt mỏi, đôi mắt vốn luôn sáng ngời có thần bây giờ lõm sâu, ít nhất anh ta đã gầy đi khoảng mười cân.Anh ta ngẩn người đi vào, cẩn thận đưa tay sờ lên mặt tôi, lên mắt tôi, như thể không thể tin nổi.“A Ly, em tỉnh lại rồi? Không phải anh đang nằm mơ đúng không?”Đôi mắt anh ta đỏ hoe, giọng nói run rẩy dữ dội.Tôi im lặng nhìn anh ta, không nói gì.Tần Thận quỳ xuống bên cạnh giường tôi, nghẹn ngào nói:“Đừng sợ, A Ly, những vết thương này rồi sẽ lành lại, anh sẽ luôn ở bên em.”Anh ta nói vậy và anh ta cũng làm như vậy.Mặc dù đã tỉnh lại, tôi vẫn chỉ có thể yếu ớt nằm trên giường.Tần Thận tận tình chăm sóc tôi.Mỗi ngày anh ta đều kiên nhẫn cho tôi uống nước, cẩn thận lau người cho tôi, tính toán giờ thay băng, nhớ rõ tên của từng loại thuốc.Buổi tối, anh ta nhẹ nhàng ôm tôi, giọng nói dịu dàng như muốn tan ra.“A Ly, là anh không bảo vệ được em, sau này anh sẽ không ăn tối nữa, tan ca là về nhà ở bên cạnh em, có được không?”“Em có biết khi anh đứng bên ngoài ICU, anh đã nghĩ gì không? Hay là thôi, đừng nói cho em nữa, em dễ đa sầu đa cảm lắm, sẽ làm em sợ đấy.”“A Ly, em mãi mãi, mãi mãi không được rời xa anh, em nhớ chưa?”Các bác sĩ và y tá đều cảm động thổn thức, nói rằng chưa bao giờ thấy một người chồng yêu thương, chu đáo với vợ đến như vậy.Nhạc Nhạc tuyên bố chắc nịch rằng sau này nếu tìm chồng, cô ấy sẽ lấy Tần Thận làm hình mẫu.Tôi dần dần đã có thể ăn uống, dần dần có thể xuống giường, chỉ là tinh thần vẫn sa sút, cả ngày không nói một lời.Tần Thận lại an ủi tôi, nói đây là hội chứng tâm lý sau chấn thương, không muốn nói gì thì đừng nói, có anh ta ở đây, tôi không phải lo lắng gì cả.Tôi giống như một con thú nhỏ, chỉ biết tự mình khép kín liếm láp vết thương.Ngày qua ngày, tôi từ từ chờ đợi.Chờ đợi thể xác và tinh thần hồi phục.Ngày hôm ấy, khi Tần Thận đang cúi đầu cẩn thận gọt táo, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lâm Cẩm đứng ở cửa.Tôi và cô ta, cách nhau bởi Tần Thận, im lặng nhìn nhau.Lâm Cẩm không còn dáng vẻ ngượng ngùng e thẹn lúc trước, ánh mắt cô ta nhìn thẳng vào tôi.“Thư ký Lâm đến rồi.”Tôi nghiêng đầu, chậm rãi thốt ra mấy từ ấy.Tần Thận cúi đầu, bình thản gọt xong lớp vỏ cuối cùng, đưa táo cho tôi, rồi mới từ từ quay đầu lại, nhíu mày hỏi: “Thư ký Lâm?”“Không phải tất cả tài liệu đều đã ký điện tử hết rồi sao?”

Đang cùng xem: 14 bạn đọc / Dấu chân để lại: 35,891 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙