Tiểu tổ tông của Tô Dịch

Chúng tôi chưa chính thức xác nhận điều gì.
Nhưng cái bữa ăn với bố mẹ hắn lại cho tôi cảm giác rõ rệt — như thể ra mắt gia đình vậy.
Và cũng chính lúc ấy, tôi bắt đầu nghi ngờ — phải chăng bữa ăn này là cái bẫy mà Tô Dịch đã tính từ đầu?
Tôi ăn mặc chỉn chu, xách theo quà tới nhà hàng, còn chưa kịp mở miệng đã bị mẹ Tô Dịch thân mật kéo tay.
Quả nhiên, bà mở miệng là: “Ba năm trước nó nói có bạn gái tụi tôi còn không tin, cuối cùng hôm nay cũng gặp được rồi.”
Vậy nên cái chuyện bố mẹ giận hắn vì từ hôn, căn bản không hề tồn tại!
Tôi lườm Tô Dịch một cái, hắn lại thong thả rót nước cho tôi, dáng vẻ nhàn nhã như không liên quan gì.
Bố Tô trông nghiêm nghị, có khí chất người đứng đầu, dù giọng điệu dịu đi thì tôi vẫn không khỏi căng thẳng.
“Họ Vi à? Họ này hiếm đấy.”
Tôi lỡ lời buột miệng: “Giang Tô Chiết Giang một nhà mà bác!”
Bố mẹ hắn sững người, có vẻ không hiểu nổi câu đùa đó.
Tôi vội nghĩ cách lảng sang chuyện khác, thì Tô Dịch bật cười.
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, lườm khẽ: “Biển số xe à? Cái đầu em nghĩ gì vậy?”
Mẹ Tô chợt hiểu: “Tô E, Chiết C… ha, đúng là biển số xe thật.”
Cả bàn ăn bật cười.
Tôi cũng quay đầu nhìn Tô Dịch giữa tiếng cười ấy, tim đập thình thịch.
Thì ra, có người hiểu cả những điều ngốc nghếch vụn vặt nhất của mình… là một điều hạnh phúc đến thế.
Một người đàn ông từ phía sau hắn bước ra, kéo hẳn cửa nhà mở rộng. Cảnh tượng bên trong lập tức hiện rõ trước mắt tôi.
Mấy người đàn ông mặc vest, người đứng người ngồi trong phòng khách, ánh mắt đủ kiểu đang nhìn về phía tôi.
Kẻ mở cửa lại còn trố mắt hỏi: “Em gái nhỏ, em đủ tuổi chưa đấy?”
Mặt tôi nóng bừng như có lửa đốt, lúng túng đến mức chẳng biết phản ứng thế nào.
Tô Dịch nhíu mày liếc qua, giọng không kiên nhẫn:
“Trẻ con nghịch tí thôi, ông xen vào làm gì?”
Rồi hắn quay sang nhìn tôi, giọng điệu làm như thân quen: “Lại thua chơi thật giả lớn nhỏ nữa hả?”
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi đã hiểu — hắn đang giúp tôi thoát tình huống khó xử, cũng đang cho tôi một lời từ chối tử tế.
Trái tim bị gặm nhấm, vừa ngứa ngáy vừa đau nhói, tôi theo đường hắn mở sẵn, cười nhẹ:
“Ừ ha, xin lỗi nha lại phiền anh rồi.”
Tôi mỉm cười chào mọi người trong nhà, giả vờ bình thản quay lưng rời đi.
“Tôi tiễn cô ấy.”
Tô Dịch đi theo sau.
Hai đứa im lặng suốt đoạn đường, đến tận cổng khu nhà, hắn mới để lại một câu nhẹ tênh:
“Đừng thích nữa.”
Trong câu chuyện mẹ Tô kể, mấy cô gái từng bị hắn từ chối có người khóc, có người giận.
Có lẽ là vì tôi tỏ tình sai thời điểm, cũng có thể vì tôi kém tuổi hắn quá nhiều.
Nhưng lúc Tô Dịch từ chối tôi, tôi lại cảm nhận được chút dịu dàng.
Giống như cô gái viết thư tình bằng tiếng Anh kia — chỉ nhìn thấy dòng chú thích lạnh lùng Tô Dịch viết lên thư.
Mà quên rằng… để gạch lỗi ngữ pháp từng từ một, thì hắn đã phải đọc rất nghiêm túc.
Sao có thể không thích chứ?
Ban đầu thích Tô Dịch là vì ngoại hình, hoặc có lẽ là thứ khí chất bí ẩn khó nói nên lời.
Còn sau này, thì là vì sự lịch thiệp dưới lớp lạnh lùng, là sự tinh tế phía sau cái gọi là vô tình.
Và vì người từng khiến mình rung động năm mười tám tuổi, rực rỡ quá đỗi, nên sau đó gặp ai cũng thấy nhạt nhòa.
Tôi bật cười, đáp lại câu hỏi của mẹ Tô:
“Không hề sợ bị dọa chạy.”
“Chỉ càng thích hơn.”

Đang cùng xem: 20 bạn đọc / Dấu chân để lại: 37,289 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙