Tiểu tổ tông của Tô Dịch

Khoảnh khắc ấy, tôi chắc chắn — linh cảm đã thành sự thật.
Tôi ngẩng đầu nhìn vầng trăng bị mây che mất một nửa, khẽ cong môi: “Nếu chỉ là hiểu lầm, thì em cũng không cần bù đắp nữa đúng không?”
Tô Dịch im lặng một nhịp, rồi đột nhiên hỏi: “Em biết rồi à?”
Tôi không đáp, hắn bên kia bật cười khẽ.
“Nhưng mà đúng là em đã khiến tôi mất một cô bạn gái.”
“Nếu hôm đó em không bỏ chạy, thì giờ tôi đã có bạn gái rồi.”
Lời hắn như nhát búa chốt lại quá khứ, đập vào vùng ký ức mùa hè năm ấy, khiến tôi tưởng như đang nằm mơ.
Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, cho đến khi giọng nói trong trẻo của Tô Dịch xuyên qua tầng mây vọng lại.
“Vi Vi, lần này đến lượt tôi theo đuổi em.”
Tôi ngửa đầu, kìm lại hơi nước trong mắt, đáp nhẹ nhàng: “Anh Tô, em khó theo đuổi lắm đấy.”
“Tôi sẽ nộp đầy đủ bằng chứng và lời khai, nhưng quyền xét xử là ở em.”
Thật bình thường. Nhưng lại khiến người ta rung động.
Tôi bật cười: “Em sẽ tuân thủ nguyên tắc công bằng và khách quan.”
Tô Dịch cũng cười: “Không cần khách quan quá, có thể thiên vị tôi.”
Trước kia tôi từng theo đuổi Tô Dịch, lúc ấy hắn luôn giữ hình tượng lạnh lùng, cấm dục kiểu anh trai quốc dân.
Ai mà ngờ được giờ tới lượt Tô luật sư chủ động, lại “thả thính” không kiêng nể thế này.
Hắn mỗi ngày đều hẹn tôi ăn, tự giác chờ ở lối nhỏ sau cổng trường, tránh đám đông lại càng thêm cảm giác bí mật kích thích.
Tôi nhịn không được hỏi: “Anh là giáo sư, em là sinh viên, mình thế này có phải là yêu đương thầy trò không?”
Tô Dịch nhướn mày, ánh mắt sâu thẳm: “Vậy tức là… ta đang ‘yêu’?”
Tôi nghẹn họng ngay lập tức.
Đúng là nói chuyện với luật sư thì phải cực kỳ chính xác, kiểu gì cũng bị bắt bẻ câu chữ.
“Tôi chỉ là giáo sư thỉnh giảng, mỗi năm cùng lắm mấy buổi, không ảnh hưởng gì đến việc đánh giá hay xếp loại của sinh viên. Em không cần lo.”
“Em không lo! Sinh viên luật tụi em không sợ lời đàm tiếu đâu.”
Chẳng qua tôi chỉ sợ bị tụi bạn bu quanh xem kịch, chứ không phải vì ngại dư luận.
Tô Dịch khẽ cười: “Ừ, tôi còn đang chờ em đánh bại tôi đấy.”
Tôi lập tức đỏ mặt.
Dù trước kia từng mạnh miệng tuyên bố muốn hắn phải gọi tôi là Tiểu Tổ Tông, thực tế lại chứng minh… chuyện đó là bất khả thi.
Tô Dịch chuyên về các vụ kiện thương mại, còn tôi nghiêng về dân sự, hướng phát triển hoàn toàn khác nhau.
Tuy vậy, tôi vẫn rất tự tin—
Sau này nếu hai đứa ly hôn chia tài sản, Tô Dịch chắc chắn không đấu lại tôi!
Tôi hí hửng buột miệng nói ra, ngay sau đó liền hối hận.
“Vậy là em tính luôn chuyện kết hôn rồi à?”
“Không có mà…”
Tôi đang vội vàng phủ nhận thì Tô Dịch chợt nghiêm túc lại: “Tôi sẽ cố gắng.”
Câu nói khựng lại giữa chừng, tôi sững sờ nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.
Bên trong ánh lên những gợn sóng dịu dàng, hắn mỉm cười quyến rũ.
“Dù sao… cũng không thể để em phải đợi lâu.”

Đang cùng xem: 11 bạn đọc / Dấu chân để lại: 37,303 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙