Chương 3
11.
Một tiếng “bốp!” giòn tan, Tô Dịch lãnh trọn một cái tát.
“Vài ngày trước còn bàn chuyện cưới xin với tôi, hôm nay đã hôn đứa khác, anh giỏi thật.”
Cô ta lườm tôi với Tô Dịch từ đầu đến chân, giậm mạnh đôi giày cao gót rồi quay người bỏ đi.
“Loại đàn ông như anh, tôi có cũng như không.”
Tôi đơ người, phải mất một lúc mới quay đầu nhìn Tô Dịch.
“Cô ấy… là…”
Gương mặt trắng trẻo của Tô Dịch in rõ năm dấu tay đỏ ửng, hắn nhăn mặt khó coi, có vẻ cũng chưa hoàn hồn.
“Hôn thê.”
Tôi lùi lại một bước, không thể tin mình trở thành kẻ chen vào mối quan hệ của người khác.
“Xin… xin lỗi… Em có thể giải thích…”
Tô Dịch cau mày nhìn tôi: “Giải thích gì?”
Phải rồi, dù tôi nói là tôi hôn hắn trước, thì có cô gái nào thấy cảnh đó mà không thấy khó chịu?
Tôi cũng chẳng rõ mình buồn vì hắn có vị hôn thê, hay buồn vì bản thân trở thành người thứ ba.
“Xin lỗi, sau này em sẽ không làm phiền anh nữa.”
Tôi luống cuống xoay người bỏ chạy, nước mắt suýt rơi, sau lưng còn nghe hắn gọi tên tôi.
Tôi không bắt máy, về đến nhà là lập tức chặn số, xóa liên lạc, rồi lên ký túc xá sống luôn, quyết tâm quên hắn.
Vậy mà… tất cả chỉ là hiểu lầm?
Bao nhiêu cảm xúc rối bời cuộn lên, tôi ngơ ngác hỏi: “Lúc cô ấy mắng anh, sao anh không phản bác gì?”
Tô Dịch nghẹn lời.
Hắn lúng túng quay mặt đi, rồi lại quay lại, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vành tai đã đỏ bừng.
“Tôi… tôi bị em hôn choáng váng, không kịp phản ứng.”
“….”
Tôi cúi đầu, mặt cũng đỏ ửng theo.
12.
Hôm đó Tô Dịch đưa tôi về trường, lúc xuống xe, hắn giữ tay tôi lại.
“WeChat, thêm lại đi.”
Tôi gật đầu đồng ý, thấy hắn chưa buông tay, tôi đành mở điện thoại trước mặt hắn.
Nhìn thấy tên mình nằm trong danh sách chặn, mặt hắn đen đi vài phần.
Đợi tôi bỏ chặn, sắc mặt hắn mới dịu lại.
Tôi ngại đến muốn chuồn, thì Tô Dịch chợt nói:
“Vi Vi, sau này nếu em muốn biết chuyện gì về tôi, cứ hỏi thẳng tôi.”
“Tôi mong em sẽ nghe tôi nói, thay vì suy đoán từ lời người khác.”
Tôi sững sờ nhìn hắn, không giấu được sự bối rối.
Tô Dịch ho khẽ hai tiếng, nắm tay thành nắm đấm áp lên môi, giọng nói khẽ khàng:
“Dù sao bây giờ… chúng ta cũng là bạn trai bạn gái. Em có thể hiểu tôi nhiều hơn một chút.”
Về đến ký túc, tôi vẫn còn ngẩn ngơ vì câu nói cuối cùng của Tô Dịch, thì bạn tôi đã nhào tới với vẻ mặt hóng hớt.
“Vi Vi, nói thật đi, cậu với thầy Tô rốt cuộc có quan hệ gì?”
Tôi phản xạ phủ nhận: “Tụi này thì có quan hệ gì chứ?”
Vi Vi hừ một tiếng: “Tớ ngồi ngay cạnh đấy nhé, người ta không biết chứ tớ đếm rõ ràng, hai người liếc nhau không biết bao nhiêu lần.”
Tôi im thin thít.
“Tình cảm giống như ho vậy, giấu kiểu gì cũng bị phát hiện.”
Vi Vi cười gian: “Tớ nói thật, nếu hai người không có gì thì tớ viết tên ngược lại luôn.”
Tôi cạn lời: “Tên cậu ngược lại vẫn là Vi Vi mà?”
“Thì giống cậu với thầy Tô đó, dù là cậu thích ảnh hay ảnh thích cậu, đảo tới đảo lui vẫn dính với nhau.”
? So sánh kiểu gì vậy?
Nhưng lời Vi Vi khiến tôi bắt đầu suy nghĩ—liệu hôm nay Tô Dịch kỳ lạ như vậy, có phải là vì… hắn cũng thích tôi?
Linh cảm lóe lên, tôi mở khung chat với Tô Dịch.
Tin nhắn gần nhất là hai phút trước: “Về đến nhà.”
Cảm giác y hệt người yêu nhắn về cho bạn gái.
Tim tôi khẽ run: “Ừ.”
Rồi theo suy nghĩ đó, tôi nhắn tiếp:
“Nếu là hiểu lầm, vậy em đâu cần đóng giả bạn gái anh nữa đúng không?”
Tin vừa gửi đi, Tô Dịch gọi tới ngay.
Tôi chạy ra ban công bắt máy, giọng hắn bên kia đầy nôn nóng:
“Vi Vi, em hối hận rồi à?”