Tiểu tổ tông của Tô Dịch

Cái biệt danh “Tiểu Tổ Tông” đó vốn là do tôi bực lên buột miệng nói ra.
Hôm tôi nhận được giấy báo trúng tuyển ngành Luật của trường A, tôi hào hứng chạy đi tìm Tô Dịch.
“Anh Tô, em đậu khoa Luật trường A rồi! Vậy là sau này anh là đàn anh của em đó!”
Tô Dịch liếc qua, rồi nhíu mày, vẻ không chắc chắn: “Vì tôi?”
Tôi ngây thơ nghĩ hắn sẽ cảm động, ngượng ngùng gật đầu: “Ừ.”
“Chọn ngành đại học một phần là chọn tương lai của mình. Em lại vì một người đàn ông mà quyết định vội vàng như vậy sao?”
Mặt tôi tái nhợt trong nháy mắt.
“Sinh viên luật nên có tinh thần trách nhiệm bảo vệ công bằng xã hội, thúc đẩy pháp trị. Dù em không có niềm tin pháp luật, thì cũng không nên xem ngành này như công cụ để yêu đương.”
Tô Dịch nét mặt bình thản, giọng không nặng, nhưng từng chữ từng câu lại lạnh lẽo như nước đá khiến tôi càng thêm xấu hổ.
“Nếu chỉ là vì mê trai, em không hợp với ngành này. Tôi khuyên em nhập học xong thì chuyển ngành, đừng lãng phí tài nguyên giáo dục.”
Tôi biết, hắn không sai.
Nhưng mang theo tấm chân tình lại bị hắn răn dạy như thế, tôi mất mặt đến mức không thể mềm mỏng.
Tôi cắn môi quay người bỏ chạy, trên đường về nhà còn ngã trầy cả đầu gối, suýt không nhịn được khóc.
Vài ngày sau, tôi đi hỏi từng thầy cô, nghiêm túc nhìn lại bản thân trong việc chọn ngành, tìm hiểu kỹ về tương lai nghề nghiệp ngành luật, cuối cùng cũng là từ tâm nguyện thật lòng mà quyết định học ngành này.
Tôi không cao cả như Tô Dịch, chỉ muốn nếu sau này có người thân, bạn bè gặp chuyện như bị tổn thương, tranh chấp hôn nhân hay rắc rối pháp lý, tôi có đủ năng lực để bảo vệ họ.
Sau khi chắc chắn, tôi lôi WeChat của Tô Dịch ra.
Khung chat vẫn là hàng loạt tin nhắn tán tỉnh sến súa tôi gửi trước đây, dưới cùng là phản hồi duy nhất của Tô Dịch:
“Nhóc con, trẻ con quá.”
Trước đây tôi còn tưởng câu đó mang theo chút cưng chiều, giờ thì… tôi không phải nhóc con gì cả!
Tôi hậm hực gõ chữ: “Tôi công nhận hôm đó anh nói đúng, nhưng việc có chuyển ngành hay không tôi sẽ tự quyết!”
“Nếu cuối cùng tôi vẫn học ngành luật, thì chắc là có ảnh hưởng từ anh. Nhưng ảnh hưởng đó là—”
Tôi dừng lại một chút, rồi hùng hồn gửi tin:
“Tôi sẽ đánh bại anh trong chuyên môn, bắt anh phải gọi tôi là Tiểu Tổ Tông!”
Tên ghi chú trên app giao đồ ăn cũng là hôm đó tôi đổi, lúc đặt thuốc bôi vết thương, và rồi quên không đổi lại.
Khi đó trong lòng tôi vẫn nghẹn khí, không chịu thua, giờ nhớ lại chỉ thấy xấu hổ muốn độn thổ.
Tôi còn đang chìm trong mớ ký ức xấu hổ thì Tô Dịch vừa gọi điện xong quay lại.
“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại.”
Hắn vẫn giữ phong thái lịch thiệp như quý ông, chẳng ai nhìn vào mà nghĩ người như hắn lại có thể gọi tôi là “Tiểu Tổ Tông”.
Nên… chẳng lẽ, hắn cũng có chút gì đó khác với tôi?
Tôi mím môi, không cam tâm, cuối cùng vẫn hỏi: “Bác tài nói, trước đây anh từng đến trường A mấy lần?”
“Ừ.”
Vẻ lạnh nhạt của hắn khiến tôi có phần chùn bước, còn chưa kịp hỏi tiếp, hắn đã bất ngờ nhìn tôi, nghiêm túc nói:
“Muốn đến tìm em.”
10.
Khi thích một người, thường sẽ nhạy cảm đến mức “gió thổi cỏ lay”.
Chỉ một câu nói mơ hồ của hắn, tôi cũng có thể nhai đi nhai lại ra đủ các tầng ý nghĩa, ngọt có, chua có, đắng cũng có.
Muốn hỏi cho rõ, nhưng lại không dám đến gần.
Tôi đã đánh mất cái can đảm liều lĩnh của tuổi trẻ, còn đang do dự thì Tô Dịch khẽ bật cười.
Hắn tự giễu: “Chỉ là lần nào đến cũng không đúng lúc.”
Tôi siết chặt vạt áo, vì hồi hộp mà không nhận ra ý tứ khác trong giọng hắn, khẽ hỏi: “Sao anh lại tìm tôi?”
“Chuyện năm đó, tôi nghĩ cần giải thích rõ.”
Tô Dịch khẽ nhíu mày: “Vi Vi, tôi luôn cảm thấy em đã hiểu lầm rồi.”
“Cô ấy – người đó – ba năm trước, tôi không hề thích cô ta.”
Tôi sững lại, đồng tử giãn to: “Nhưng cô ta… chẳng phải là vị hôn thê của anh sao?”
“Phải. Nhưng là bố mẹ tôi tự ý định, tôi chưa bao giờ đồng ý.”
Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Tô Dịch hiếm thấy mà tỏ ra bực dọc: “Vừa biết, tôi đã lập tức hủy bỏ. Giữa chúng tôi hoàn toàn không có gì.”
Tim tôi đập dồn dập như trống trận, ký ức lại kéo về cái đêm trước khai giảng năm nhất – ngày tôi và Tô Dịch “cắt đứt”.
Hôm đó tôi lấy cớ mời ăn mừng thi đậu, rủ Tô Dịch đi ăn tối, không ngờ hắn đồng ý.
Dạo ấy hắn bắt đầu thi thoảng trả lời tin nhắn của tôi, đối với những lời tỏ tình cũng không còn lạnh nhạt như trước.
Tôi tưởng hắn có chút tình cảm, nên liều lĩnh làm một chuyện khá táo bạo.
Trên đường về, tôi nói: “Tô Dịch, mai em khai giảng rồi, có thể tặng em một món quà được không?”
Ánh đèn vàng phủ lên gương mặt hắn, đôi mắt nhìn xuống dịu dàng như sương khói mờ.
Hắn nhẹ giọng hỏi: “Em muốn gì?”
Cứ như là… tôi muốn gì hắn cũng sẵn sàng cho.
Tôi bị mê hoặc, nắm lấy cổ áo hắn, kiễng chân đặt lên môi hắn một nụ hôn.
Tôi nhớ rõ, trước khi hôn còn dừng lại một giây, nhưng Tô Dịch không đẩy tôi ra.
Là tôi hoảng, đỏ mặt buông tay trước.
Ngoảnh mặt đi thì thấy một cô gái tóc uốn lượn sóng đứng cách đó vài bước, mắt trừng lớn, lao về phía chúng tôi.
“Đồ sở khanh!”

Đang cùng xem: 11 bạn đọc / Dấu chân để lại: 37,303 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙