Chương 3
Ý nghĩ đó chỉ thoáng hiện lên trong đầu cô ta.
Rồi lập tức bị cô ta bác bỏ.
Thứ nhất, cô ta đã quen với cơ thể và cuộc sống hiện tại.
Thứ hai, cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành, nếu cô ta hoán đổi thân xác với tôi mà tính cách quá khác biệt, nhất định sẽ bị người khác phát hiện.
Nguy cơ quá lớn.
Trong những ngày tiếp theo, tôi liên tục quan sát Tống Nhứ Nhứ.
Dù cô ta vẫn giữ khoảng cách như trước đây.
Nhưng tôi nhận ra, ánh mắt cô ta luôn vô thức dõi theo tôi.
Trong mắt chứa đựng sự không cam lòng và giằng xé mãnh liệt.
Tôi khẽ cười lạnh.
Đã vậy.
Tôi sẽ đổ thêm dầu vào lửa.
Tối thứ sáu, sau giờ tan học.
Tống Nhứ Nhứ như thường lệ, đến lớp Một chờ Chu Tri Dạ tan học.
Lớp tôi tan sớm hơn lớp Một hai mươi phút.
Cô ta đứng ngoài cửa hứng gió lạnh suốt hai mươi phút.
Chuông tan học vừa reo lên, cô ta nở nụ cười rạng rỡ, định chạy đến chào hỏi.
Nào ngờ Chu Tri Dạ chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một lần.
Lạnh nhạt bước ngang qua cô ta.
Sau đó nở nụ cười dịu dàng, nhìn tôi đang đứng phía sau cô ta nói:
“Đợi lâu rồi phải không? Vất vả cho cậu rồi. Đưa cặp sách đây, để tớ xách giúp.”
Tôi thản nhiên đưa cặp sách cho cậu ta.
Ra vẻ sai bảo:
“Tất nhiên rồi, cậu phải đền bù cho tớ đấy.”
Chu Tri Dạ mỉm cười:
“Được thôi.”
Tống Nhứ Nhứ chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trong ấn tượng của cô ta, Chu Tri Dạ vốn dĩ là một người lạnh lùng kiêu ngạo.
Cô ta đã theo đuổi cậu ấy suốt một năm trời.
Dựa vào việc nhà ở gần nhà cậu ấy, tuần nào cũng đợi cậu ấy tan học cùng nhau về nhà.
Vậy mà chưa bao giờ cậu ấy nở một nụ cười tử tế với cô ta.
Huống chi là nói chuyện dịu dàng đến thế.
Nhìn thấy hành động thân mật của tôi và Chu Tri Dạ.
Ngọn lửa ghen tị trong mắt Tống Nhứ Nhứ gần như muốn bùng lên thành ngọn lửa thật sự.
“Chu Tri Dạ, cậu đang hẹn hò với Kim Ân Hi à? Tớ thích cậu lâu như vậy, đối xử với cậu tốt như vậy, hai người mới quen nhau bao lâu chứ, dựa vào đâu mà cô ta lại giành được cậu trước?”
Tôi mỉm cười chế giễu.
Chu Tri Dạ cau mày, vẻ mặt đầy chán ghét:
“Thích thì cần lý do à? Cho dù cậu có theo đuổi tớ một trăm năm, tớ cũng không thích cậu đâu.”
Mặt Tống Nhứ Nhứ đỏ bừng:
“Chẳng phải vì cô ta xinh đẹp và giàu có hơn tớ thôi sao? Không ngờ cậu cũng là loại người nông cạn như vậy.”
“Cậu cũng nói rồi đấy, tớ xinh đẹp và giàu có hơn cậu,” tôi cười khiêu khích, “chẳng lẽ cậu nghĩ cậu thua kém tớ mà cậu vẫn muốn cậu ấy thích cậu à? Tống Nhứ Nhứ, cậu thật quá ngây thơ rồi.”
Chu Tri Dạ nhìn Tống Nhứ Nhứ với vẻ mặt ghê tởm:
“Đừng phí lời với cô ta nữa, dù sao người tớ thích là cậu, và chỉ có thể là cậu thôi, Kim Ân Hi.”
Tôi liếc nhìn Tống Nhứ Nhứ:
“Nghe thấy rồi chứ?”
Cô ta căm phẫn trừng mắt nhìn tôi, lớn tiếng mắng:
“Xinh đẹp giàu có thì sao chứ? Một người xuất sắc không phải chỉ dựa vào ngoại hình và gia thế mà đánh giá đâu. Chu Tri Dạ, tớ từng nghĩ cậu là người có nội hàm. Tớ thông minh như vậy, ngoài điều kiện bẩm sinh không bằng cô ta, tớ có gì thua kém chứ? Rồi cậu sẽ hối hận thôi!”
Nói xong, cô ta giậm mạnh chân, khóc nức nở bỏ chạy.
Tôi nhìn theo hướng cô ta bỏ đi.
Khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý.
Ném cho Chu Tri Dạ một ánh mắt mờ ám.
Cậu ta vẫn mỉm cười, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo vô cùng:
“Hiểu rồi.”