Sau Khi Giả Làm Con Nhà Giàu

Tống Nhứ Nhứ không thể tin nổi.
Cô ta lập tức rút điện thoại ra, mở diễn đàn trường.
Quả nhiên, tên của tôi đứng chễm chệ ở vị trí đầu tiên.
Còn cô ta bị đẩy xuống hạng hai.
Thậm chí số phiếu của cô ta còn không bằng một phần mười của tôi.
【Kim Ân Hi? Xinh quá đi mất, nghe nói còn siêu giàu nữa, đúng là nữ thần hoàn hảo.】
【So với cô ấy, Tống Nhứ Nhứ nhạt nhòa hẳn.】
【Ngũ quan của Kim Ân Hi tinh tế quá, sống mũi cao thật đấy, ghen tị chết mất.】
Nhìn hàng loạt bình luận khen ngợi.
Khuôn mặt Tống Nhứ Nhứ méo mó vì tức giận.
Cô ta hằn học lườm tôi, cất giọng chua ngoa:
“Chẳng qua họ thấy cậu giàu nên mới bầu chọn thôi, đừng tưởng mình xinh đẹp lắm nhé?”
Nghe thấy những lời cay độc của cô ta.
Tôi thản nhiên cười:
“Nhưng mà, trước đây họ bầu chọn cho cậu, chẳng phải cũng vì xem xét điều kiện gia đình của cậu hay sao?”
Sắc mặt Tống Nhứ Nhứ lập tức tái xanh.
Cô ta không ngờ rằng tôi dám đáp trả.
Cơn giận bùng lên, cô ta tức tối mắng:
“Đó là vì tôi thật sự xinh đẹp, còn cậu chỉ là một khuôn mặt phẫu thuật thẩm mỹ mà thôi. Cậu dám nói mũi mình chưa từng phẫu thuật sao? Chưa từng tiêm filler à?”
Giọng của Tống Nhứ Nhứ rất lớn.
Những bạn học đang khen ngợi tôi lập tức quay sang nhìn cô ta.
“Nhứ Nhứ, cậu nói vậy nghe chua quá rồi đó.”
“Đúng vậy, cậu quản làm gì Ân Hi có phẫu thuật thẩm mỹ hay không chứ? Người ta có tiền, muốn làm gì thì làm.”
“Vả lại, đẹp là được rồi mà, cậu cũng có thể đi làm đẹp đấy thôi.”
“Không ngờ Nhứ Nhứ lại ghen tị dữ vậy luôn.”
Tống Nhứ Nhứ trố mắt ngạc nhiên:
“Các cậu điên rồi à? Tớ đã làm bạn cùng lớp với các cậu hơn hai năm, bình thường cũng không ít lần mời các cậu ăn vặt đấy chứ! Vậy mà tại sao các cậu lại bênh vực cho một người ngoài mới chuyển trường được một tuần?!”
“Bởi vì,” tôi mỉm cười chế giễu, tiếp lời cô ta, rồi quay đầu lên giọng nói, “cảm ơn các cậu đã bênh vực cho tớ nhé. Tối nay tớ đặt vài bàn ở khách sạn năm sao, mọi người nhất định phải đến nhé.”
“Được được được!”
“Ân Hi đúng là hoa khôi vừa xinh đẹp vừa hào phóng!”
“Nhứ Nhứ, thừa nhận người khác giỏi hơn mình khó đến vậy sao?”
Tống Nhứ Nhứ suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu vì tức giận.
Tôi ung dung bước đến gần cô ta, giả vờ vỗ nhẹ lên vai cô ta.
Tống Nhứ Nhứ vừa định ghét bỏ hất tay tôi ra.
Tôi đã ghé sát vào tai cô ta, thì thầm với giọng đầy ẩn ý:
“Tống Nhứ Nhứ, xem ra cậu hài lòng với ngoại hình của mình lắm nhỉ. Nhưng thứ mà cậu luôn tự hào, thật sự là của cậu sao?”
Sắc mặt Tống Nhứ Nhứ lập tức biến đổi.
Vẻ mặt kinh hãi lùi lại hai bước.
Giọng nói đầy sợ hãi và hoang mang hỏi dồn dập:
“Cậu có ý gì? Rốt cuộc cậu biết được những gì?”
Vì phản ứng của cô ta quá mức dữ dội.
Nên các bạn học xung quanh đều nhìn cô ta với ánh mắt ngạc nhiên.
Tôi làm ra vẻ vô tội nhìn cô ta:
“Tớ nói đâu có sai, ngoại hình của cậu, chẳng phải cũng là ba mẹ ban cho sao? Cậu phản ứng dữ dội vậy làm gì chứ?”
Nói xong tôi liền quay đầu bước đi.
Tỏ ra như thể chuyện này chẳng đáng bận tâm chút nào.
Tống Nhứ Nhứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của tôi.
Ngón tay bấu chặt đến mức bật máu.
Dù cô ta biết bí mật của mình không thể bị lộ.
Dù sao thì ai mà tin nổi một chuyện hoán đổi thân xác kỳ ảo như thế chứ?
Nhưng lời nói của tôi, bất chợt khiến cô ta nhớ ra một điều.
Nếu đã có thể hoán đổi thân xác.
Vậy tại sao, cô ta không thể đổi lấy một thân xác tốt hơn?

Đang cùng xem: 11 bạn đọc / Dấu chân để lại: 40,491 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙