Sau khi tiệc kết thúc, tôi tiễn mọi người ra về.
Sau đó bắt taxi trở về căn phòng trọ rộng 20 mét vuông.
Trên xe, tôi mệt mỏi xoa nhẹ huyệt thái dương.
Lặng lẽ chuyển khoản.
Phục vụ 500, quản gia 2000, hot girl 10.000, thuê du thuyền 30.000…
Tất cả cuộc sống hào nhoáng, xa hoa đó, thật ra đều là đồ thuê.
Cái gọi là quản gia và phục vụ đều chỉ là diễn viên tạm thời mà tôi thuê về.
Những hot girl kia, vốn dĩ muốn đến du thuyền để chụp ảnh sống ảo, lại còn được trả tiền, nên tất nhiên sẵn lòng phối hợp với tôi.
Cuối cùng, tôi trượt xuống mục cuối cùng, chuyển khoản 50.000 cho anh Vương chuyên cho thuê hàng xa xỉ.
【Đồng hồ của anh đẹp thật đấy, tôi thuê một tháng trước nhé.】
Anh Vương: 【Được thôi.】
Tắt điện thoại, tôi lạnh lùng nhìn về phía trước.
Tôi cược 30 ngày.
Tống Nhứ Nhứ nhất định sẽ không kìm lòng được.
Ở một nơi khác, Tống Nhứ Nhứ trở về nhà.
Ba mẹ đang đợi cô ta ở phòng khách để cắt bánh sinh nhật.
“Nhứ Nhứ, tuy con đã cùng bạn bè tổ chức sinh nhật ở ngoài, nhưng ba mẹ không muốn bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc trưởng thành nào của con, nên chúng ta hãy thổi nến thêm một lần nữa nhé.”
Nhìn chiếc bánh kem giản dị trước mặt.
Trong đầu Tống Nhứ Nhứ lại hiện lên hình ảnh chiếc bánh 8 tầng lộng lẫy trên du thuyền.
Lần đầu tiên, cô ta cảm thấy một chút chán ghét đối với cuộc sống của chính mình.
Nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị nụ cười dịu dàng của mẹ thay thế.
Cô ta bước tới, phối hợp thổi nến và ước nguyện.
Sau khi ăn bánh xong, Tống Nhứ Nhứ trở về phòng.
Trước khi tắm, cô ta nhìn thấy chiếc đồng hồ tinh xảo trên cổ tay.
Như bị ma xui quỷ khiến, cô ta tìm một người giám định đồng hồ trên mạng.
Sau khi gửi ảnh đi, Tống Nhứ Nhứ thấp thỏm không yên.
Cô ta cầu nguyện rằng chiếc đồng hồ này là hàng giả.
Dù sao thì phải giàu đến mức nào mới có thể tùy tiện tặng món quà trị giá cả triệu như vậy chứ?
Chẳng phải giàu hơn nhà cô ta gấp bội hay sao?
Điều kiện gia đình của cô ta, vốn đã là giới hạn cao nhất mà cô ta biết.
Cô ta không dám tưởng tượng trên đời này còn có người giàu đến mức như vậy.
Tuy nhiên, nửa tiếng sau.
Tin nhắn của chuyên gia giám định nhảy ra.
【Là hàng thật đấy, mỹ nữ, cô giàu thật đó.】
Lời tâng bốc của chuyên gia giám định chẳng những không khiến Tống Nhứ Nhứ vui vẻ.
Ngược lại, sắc mặt cô ta càng thêm khó coi.
Một lúc sau, cô ta thấp giọng mắng:
“Chẳng qua cũng chỉ có mấy đồng tiền thối thôi mà, ngay cả nhà cũng không về được! Điều kiện gia đình của tôi đâu có tệ, ba mẹ yêu thương tôi như vậy, tôi lại xinh đẹp, học giỏi, hơn cô ta gấp trăm lần, mấy thứ này cô ta có dùng tiền cũng không mua được.”
Cô ta khó chịu ném chiếc đồng hồ sang một bên.
Nhưng chỉ một lát sau, lại vội vã nhặt lên đeo lại trên tay.
“Thôi kệ đi, đồng hồ đâu có lỗi gì, đã vậy thì tôi đành miễn cưỡng nhận lòng tốt của cô ta vậy.”
Cô ta không hề biết rằng, tôi đã gắn một thiết bị nghe lén siêu nhỏ ở mặt sau của chiếc đồng hồ.
Tôi nghe thấy giọng nói “quay xe” của Tống Nhứ Nhứ qua tai nghe.
Khóe môi tôi nhếch lên đầy mỉa mai.
Giới hạn của con người đều từng bước hạ thấp như thế.
Huống chi là loại người vốn dĩ chẳng có giới hạn như cô ta.
Cô ta tự cho rằng ngoài tiền ra, tôi chẳng hơn được cô ta ở điểm nào.
Nhưng cô ta không biết rằng, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Hôm sau, khi Tống Nhứ Nhứ đã điều chỉnh lại tâm trạng.
Vừa trở lại trường học.
Thì tình cờ chạm mặt tôi.
Tôi mỉm cười rạng rỡ bước vào lớp học, lập tức có bạn học lên tiếng khen ngợi:
“Ân Hi, hôm nay cậu xinh quá, chân vừa dài vừa thẳng, làn da trắng đến phát sáng luôn đấy.”
“Đúng là hoa khôi mới của trường, danh xứng với thực.”
Tống Nhứ Nhứ vừa bước vào lớp.
Liền nghe thấy câu nói đó.
Cô ta khó chịu nhíu mày, hỏi bạn học bên cạnh:
“Hoa khôi mới gì chứ?”
Tôi đứng trên bục giảng, nghe thấy câu hỏi của cô ta, liền khẽ vén tóc, quay đầu mỉm cười nói:
“Không ngờ trường các cậu còn có cả cuộc thi bình chọn hoa khôi trên diễn đàn nữa. Tôi thấy thú vị nên tuần trước đăng đại mấy tấm ảnh, không ngờ lại đứng đầu bảng xếp hạng. Nghe nói trước đây cậu đã liên tiếp hai năm liền đoạt danh hiệu hoa khôi trường à? Thật ngại quá, đã cướp mất danh hiệu của cậu rồi.”