Sau Khi Bị Dựng Chuyện Bôi Nhọ Tại Lễ Đính Hôn

Khi Cố Thần đến nơi, mẹ hắn đã chống nạnh khẩu chiến dữ dội với anh cảnh sát họ Trương.
Tôi và chị ngồi trên ghế, nhàn nhã uống trà nóng như đang xem kịch.
Cố Thần chạy tới mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển, vừa thấy anh cảnh sát đã rối rít cúi đầu xin lỗi:
“Anh Trương, thật ngại quá, không biết mẹ tôi lại gây ra chuyện gì nữa, làm phiền anh rồi.”
Nghe cái chữ “lại”, đúng là có chiều sâu.
Anh Trương mặt nghiêm nghị:
“Cố Thần, mẹ cậu lần này nghiêm trọng lắm đấy. Trước còn là chuyện vặt vãnh, giờ thì trực tiếp liên quan đến lừa đảo rồi!”
Cố Thần giật mình, lắp bắp:
“Lừa… lừa đảo?!”
Hắn quay đầu lại, liền thấy hai chị em tôi đang ung dung ngồi uống trà, lập tức nổi khùng, chẳng buồn hỏi rõ đầu đuôi, lập tức gào lên:
“Là mấy người?! Tô Dao, tôi biết em chẳng ưa mẹ tôi, nhưng chỉ vì chuyện cỏn con như thế mà vu oan cho bà ấy thì quá đáng quá rồi!”
Nói rồi hắn xồng xộc bước về phía chúng tôi, mặt hằm hằm.
Tôi lập tức đứng dậy chắn trước mặt chị, giễu cợt:
“Đây là đồn công an, sao? Anh còn muốn ra tay với tụi tôi chắc?”
Có lẽ lần trước bị tôi tát cho phát nhớ đời, hắn hơi chần chừ hai giây rồi dừng bước.
Anh Trương quát lớn:
“Cố Thần, cậu đừng làm càn!”
Hắn lập tức cụp đuôi.
Anh Trương kể rõ mọi chuyện, rồi hỏi chị tôi:
“Cô Tô, cô muốn giải quyết riêng hay khởi tố theo pháp luật?”
Chị tôi vuốt nhẹ chiếc túi xách mới mua, bình tĩnh nói:
“Tôi muốn khởi kiện.”
Cố Thần nghe vậy liền tái mặt:
“Khởi kiện?!”
Hắn gằn giọng:
“Tô Dao, em nói đùa gì vậy? Em không biết nhà tôi giờ đang trong tình trạng thế nào à?!”
Tôi cười hì hì xen vào:
“Sao lại không biết được chứ, anh Cố? Anh chẳng phải giàu lắm à? Ngày xưa cái gì anh cũng dám nói, giờ lại đột nhiên biết xấu hổ rồi à? Đừng có tự hạ thấp giá trị bản thân như vậy chứ.”
Cố Thần trước giờ luôn vỗ ngực tự xưng là “cổ phiếu tiềm năng”, mơ mộng tương lai làm ông lớn. Thực tế thì chỉ là kẻ nịnh nọt sếp, ngoài tài nói miệng chẳng có gì.
Tôi vừa nói xong, mặt hắn tím tái như gan lợn, cứng họng không thốt nổi lời.
Chị tôi cười khẩy:
“Đó là chuyện của nhà anh, liên quan gì đến tôi?”
Cố Thần trố mắt:
“Sao em có thể nói vậy?! Mình là vợ chồng cơ mà!”
Tôi cảm thấy giáo dục và văn minh trong người mình sắp bật khóc đến nơi, phải gồng mới rặn ra được vài câu:
“Cho chút ánh nắng mà tưởng mình là mặt trời à? Kết hôn cái nỗi gì, giấy đăng ký còn chưa có, chui từ đâu ra cái danh vợ chồng? Đến nước này mà còn bám riết không buông, anh đúng là vừa rẻ mạt, vừa mặt dày.”
“Nhà họ Cố các anh vì tiền mà không chuyện gì là không dám làm. Tôi xin bái phục. Đào tiền từ chị tôi còn chưa đủ, giờ còn định lừa tiếp à? Đống tiền các người moi ra đủ mua nhà ở huyện rồi đấy! Nếu sống khổ quá, sao không đến bar đứng một chỗ chờ phú bà đến bao nuôi? Đừng lo, với trình của anh, không ai kỳ vọng anh đẹp trai đâu. Anh đặc biệt đến mức nên miễn luôn hai chữ ‘đẹp trai’ ấy.”
Thấy Cố Thần lại định nổi điên, anh Trương vội vàng ngăn tôi lại.

Đang cùng xem: 21 bạn đọc / Dấu chân để lại: 40,600 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙