Nửa Đời Bị Lãng Quên

Chương 5

9.

“Tôi muốn khởi kiện con trai và vợ nó.

Lý do: mượn tiền không trả. Tổng cộng 20 triệu.”

Tôi dập máy.

Rầm một tiếng, đóng sập cửa.

Bên ngoài là tiếng con trai gào khóc nức nở:

“Mẹ ơi con sai rồi…

Mẹ đừng đối xử với con như vậy mà…”

Tôi hét lên:

“Biến!

Không cút, tôi gọi công an!”

Lần đầu tiên trong đời tôi gào ra tiếng nói của mình.

Ngoài cửa lặng im.

Video tôi đăng vẫn đang viral khắp mạng.

Nhà họ Thẩm giờ như chuột chạy qua đường —

bị chửi từ ngoài đời đến online.

Thẩm Khánh Ngân bị cắt lương hưu.

Con trai, con dâu bị đuổi việc.

Cháu tôi vẫn nằm viện.

Ngô Nhược bị hàng xóm yêu cầu đuổi khỏi chung cư.

Còn tôi?

Tôi đeo máy ảnh mới mua,

ngày ngày đi chụp ảnh với nhóm bạn mới.

Ảnh tôi chụp được trang ảnh stock mua lại,

tôi có thu nhập riêng,

không cần xin ai, không nợ ai.

Cộng đồng mạng gọi tôi:

“Bà nội tuổi 68 dám ly hôn – làm gì cũng thành công.”

Nhưng đời luôn có một câu:

“Vui quá hoá buồn.”

Hôm đó, tôi xuống cầu thang.

Trượt chân.

Trẹo cổ chân.

Nằm viện.

Chiều hôm đó,

Thẩm Khánh Ngân dẫn cả đám người xồng xộc bước vào phòng bệnh.

Ngô Nhược không còn váy vóc lộng lẫy nữa,

ăn mặc kín đáo, mặt xanh như tàu lá.

Cô ta rít lên:

“Đây là báo ứng!

Bà hận tôi thì thôi đi, sao bà lôi cả chồng cũ và con trai ra bêu rếu?

Làm gì có người đàn bà nào như bà?!”

Chưa kịp nói dứt,

Thẩm Khánh Ngân bất ngờ đứng chắn trước giường tôi.

Giọng ông ta lạnh tanh:

“Đây là chuyện nhà tôi.

Không tới lượt một người ngoài như cô lên tiếng.”

Ngô Nhược trợn tròn mắt:

“Anh… sao anh lại nói vậy với em?!”

“Ai cho cô vào đây?

Cút.”

Cô ta lao đến định giật chăn tôi,

“Bốp!”

– Thẩm Khánh Ngân tát cô ta ngã nhào.

Rồi ông ta quỳ xuống.

Quay mặt lại nhìn tôi:

“Mỹ Phương…

Em đăng video lên mạng, anh không trách.

Tất cả là do anh sai.

Anh đáng bị thế này.

Nhưng đừng ly hôn.

**Anh xin em.

Em đánh, em mắng gì cũng được.

Nhưng cái nhà này không thể thiếu em…**”

Ngô Nhược muốn xông vào cản,

con trai tôi đẩy thẳng cô ta ra ngoài:

“Loại đàn bà không biết xấu hổ,

cút khỏi mắt nhà tôi!”

Bên trong, bao nhiêu ánh mắt dồn hết vào tôi.

Ai cũng chờ tôi rút lại đơn, mềm lòng, tha thứ như trước.

Tôi nhìn xuống người đàn ông đang quỳ.

Không còn tức giận.

Chỉ thấy… hết cảm xúc.

Tôi nói:

“Tôi không định đánh.

Cũng không muốn chửi.

Tôi chỉ muốn ly hôn.”

Phòng bệnh lặng như tờ.

Thẩm Khánh Ngân khóc đến đỏ cả mắt, ngồi bệt xuống sàn, người run rẩy.

Ông ta biết,

tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

Thấy ông ta như vậy,

trong lòng tôi – thứ nặng nề đè suốt mấy chục năm –

cuối cùng cũng rơi xuống.

Tôi xuất viện.

Giấy chứng nhận ly hôn cũng đã lấy được.

Bước ra khỏi cổng Cục Dân Chính,

ánh nắng chiếu xuống,

trời trong đến lạ.

Ngay khi tôi định rời đi,

Ngô Nhược lại lao đến trước mặt,

giọng the thé:

“Ly hôn thì ly, nhưng bà phải giao hết tài sản lại đây!”

Tôi bật cười.

Giọt nước cuối cùng cũng tràn ly.

“Ngô Nhược, cô thôi giả bộ đi.

Cái ‘danh môn quý phụ’ cô khoác mấy chục năm nay,

chẳng qua cũng chỉ là cái váy cũ che vết bẩn.

Cô ra nước ngoài rửa chén thuê suốt 50 năm,

sao không dám nói?”

Nhờ mạng xã hội,

sự thật bị đào sạch trơn.

Hóa ra năm đó cô ta không hề đi du học,

mà chạy theo một lão ngoại quốc.

Tưởng được làm vợ Tây,

ai ngờ gặp phải kẻ lừa đảo,

mang thai xong bị đá thẳng ra đường.

Cô ta trốn về nước, dựng nên hình tượng “phụ nữ tinh anh thành đạt”.

Thực tế, chỉ là một kẻ thất bại đội vỏ quý bà.

Càng buồn cười hơn,

cô ta cũng chẳng khác gì tôi năm xưa —

nuôi một đứa con chẳng nên người.

Đứa con trai ấy nghiện ngập, đánh mẹ,

ép cô ta 68 tuổi vẫn phải đi làm thuê kiếm tiền.

Cô ta không chịu nổi, bỏ trốn về nước,

bám lấy Thẩm Khánh Ngân để sống ký sinh.

Tôi vừa dứt lời,

một thanh niên từ chiếc xe gần đó bước xuống.

Không ai ngờ —

chính là con trai của Ngô Nhược.

Hắn xông đến,

đấm đá túi bụi vào người mẹ ruột.

Ngô Nhược gào khóc,

bò đến cầu cứu Thẩm Khánh Ngân:

“Cứu em! Anh Khánh Ngân, cứu em!”

Nhưng Thẩm Khánh Ngân…

quay mặt đi.

Không nhìn.

Không nói.

Không cứu.

Có người báo cảnh sát,

nhưng con trai của Ngô Nhược đã kéo mẹ mình lên xe trước khi họ đến.

“Mày sinh tao mà không nuôi tao! Tao đánh chết mày!”

Tiếng chửi rủa, tiếng khóc, tiếng cầu xin hòa vào nhau.

Chiếc xe rời đi,

tiếng gào của Ngô Nhược tan dần giữa không trung.

Tôi biết,

nửa đời sau của cô ta,

sẽ mãi bị đứa con mình sinh ra hút cạn –

cho đến chết.

Thẩm Khánh Ngân muốn mở miệng,

nhưng tôi xoay người bỏ đi,

không ngoảnh lại.

Ba tháng sau,

tôi nhận được một bức thư tay,

từ người từng gọi là chồng.

Giấy úa vàng, nét chữ run run:

“Con trai thất nghiệp, suốt ngày say rượu.

Con dâu chịu không nổi, ly hôn rồi dắt cháu đi theo người khác.

Còn anh…

lần này thật sự bị ung thư xương giai đoạn cuối.

Bác sĩ bảo không nên điều trị nữa.

Anh chỉ còn một ước nguyện –

là được quay lại những năm tháng đầu tiên khi chúng ta vừa cưới,

khi em vẫn cười vì anh.”

Đọc đến đó, tôi bật cười.

Thứ ông ta gọi là “sâu nặng”,

với tôi chỉ là một sự ích kỷ có lớp vỏ hoài niệm.

Tôi xé lá thư,

giấy vụn rơi đầy sàn.

“Thẩm Khánh Ngân,

ông muốn quay về quá khứ –

còn tôi chỉ mong

kiếp sau đừng bao giờ gặp lại ông.”

Tôi cất máy ảnh vào túi, đội mũ rộng vành,

đẩy cửa ra, bước xuống bậc thềm.

Ánh nắng rọi lên mặt,

ấm và nhẹ như lần đầu tôi biết sống cho mình.

Bên tai là tiếng chim,

trước mặt là con đường thênh thang.

Tôi bật quay, nói với ống kính:

“Người ta bảo,

phụ nữ đến tuổi này chỉ nên an phận.

Nhưng tôi nói,

đến 68 tuổi mới bắt đầu sống,

vẫn kịp.”

Tôi cười.

Sau lưng là quá khứ.

Trước mặt là cả một bầu trời.

**Tôi không còn là vợ của ai,

tôi là chính tôi.**

-Hết-

Đang cùng xem: 18 bạn đọc / Dấu chân để lại: 42,281 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙