Chương 2
Về đến Lục phủ, ta nhìn cánh cổng lớn của Lục gia, trong lòng chỉ cảm thấy như đã cách mấy đời.
Khi thấy ta từ trên xe ngựa bước xuống, y phục gọn gàng sạch sẽ, không vương chút nước nào, ánh mắt Lục Triệt trợn to, kinh ngạc đến mức gần như thốt lên:
“Phu nhân? Nàng… sao lại trở về?”
Ta ngơ ngác nhìn hắn:
“Phu quân, hôm nay ta trở về là chuyện đã báo trước, chẳng phải chàng sớm đã biết rồi sao? Cớ gì lại ngạc nhiên đến thế?”
Lục Triệt cười gượng vài tiếng để che giấu:
“Ta quên mất, đúng rồi, phu nhân trở về hôm nay… xem trí nhớ ta kìa.”
Ta chỉ cười không đáp. Lục Triệt lại không nhịn được hỏi:
“Phu nhân, trên đường về có gặp phải chuyện gì lạ không? Có gặp ai không?”
Ta khẽ ngáp một cái:
“Ta ngủ suốt dọc đường, vào đến thành mới tỉnh lại.”
Lục Triệt bật thốt: “Nàng ngủ suốt dọc đường?”
“Phải đó, phu quân làm sao vậy? Chẳng lẽ nghe ta ngủ trên xe, chàng lại thấy không vui?”
Sắc mặt Lục Triệt thoáng trầm xuống, nhưng vẫn cố gắng nặn ra nụ cười lấy lệ:
“Xe ngựa xóc nảy, ta chỉ sợ nàng ngủ không được ngon.”
Ánh mắt ta xẹt qua một tia châm chọc:
“Cũng may, ta ngủ rất say.”
Lục Triệt dường như không hài lòng với câu trả lời của ta, hắn quay sang hỏi Đông Nhi:
“Đông Nhi, dọc đường có thuận lợi không? Có gặp gì bất thường chăng?”
Đông Nhi nhìn ta rồi lại nhìn Lục Triệt, đáp lời một cách kín kẽ:
“Suốt đường đều rất bình an, không gặp chuyện gì cả.”
Đông Nhi là nha hoàn ta mang từ nhà mẹ đẻ sang, trung thành vô cùng. Kiếp trước, sau khi ta trọng bệnh, nàng bỗng dưng biến mất. Lục Triệt nói nàng trộm tài vật trong phủ nên bị đuổi đi.
Thực ra, trong bảy ngày ta hôn mê, hắn đã âm thầm trừ khử toàn bộ tâm phúc bên cạnh ta, mà Đông Nhi là người bị ra tay đầu tiên.
Lục Triệt muốn khiến ta tuyệt đường cầu cứu từ nhà mẹ đẻ, khiến ta bị tiêu hao sinh lực mà chết dần trong Lục phủ. Đáng tiếc kiếp trước ta chẳng đủ sức bảo vệ bản thân, càng không thể truy cứu hắn. Ta cũng không rõ kết cục của Đông Nhi khi đó ra sao.
Sắc mặt Lục Triệt hơi ngượng ngập:
“Không có chuyện gì là tốt rồi, tốt rồi.”
Ta mỉm cười dịu dàng:
“Giờ đúng lúc dùng bữa tối, thiếp thân cùng phu quân dùng cơm nhé. Vài ngày không gặp, thiếp thân nhớ phu quân lắm, chàng đừng từ chối thiếp.”
Giang Mị mưu tính thất bại lại bị đả kích nặng, không biết giờ ra sao, ta hiện chỉ muốn kéo dài thời gian, không để Lục Triệt có cơ hội rời đi.
“… Được.”
Trong bữa ăn, Lục Triệt thần sắc ngơ ngác, tâm tư rõ ràng chẳng đặt vào bàn ăn, lòng hắn đã bay đến chỗ Giang Mị từ lâu.
Phương Thanh Khê ngủ suốt trên xe, vậy giờ Giang Mị đang ở đâu?
Lục Triệt thầm tiếc nuối, trăm mưu ngàn tính, lại không tính đến việc Phương Thanh Khê sẽ ngủ trên đường về.
Nếu nàng không ngủ, chắc chắn sẽ rơi vào cạm bẫy bọn họ đã bày sẵn, bởi nàng thương nhớ con gái đến mức hóa cuồng.
Chính điểm đó là điều khiến Lục Triệt chán ghét nhất. Kể từ sau khi con gái mất, Phương Thanh Khê suốt ngày sống dở chết dở, chỉ biết khóc lóc than van, vùi đầu trong u sầu, lạnh nhạt cả với hắn, diện mạo cũng không còn tươi sáng rạng rỡ như xưa.
Hơn nữa, nàng còn uống loại thuốc gì đó, ngày nào cũng ngủ suốt hơn nửa thời gian.
Chỉ cần nhìn dáng vẻ ủ rũ ấy, lòng hắn đã bực bội vô cùng.
Hắn cũng đau lòng vì mất con, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
May mà lúc đó có Giang Mị bên cạnh, hắn mới chịu đựng được.
Giang Mị và Phương Thanh Khê hoàn toàn trái ngược.
Phương Thanh Khê cứng nhắc, nhàm chán, lúc nào cũng giữ khuôn phép, khiến người ta ngán ngẩm.
Còn Giang Mị thì luôn nở nụ cười, ra sức lấy lòng hắn, khéo léo chiều chuộng mọi sở thích.
Ai lại đi chọn một oán phụ cả ngày cau có mà bỏ rơi một giai nhân dịu dàng như nước chứ?
Phương Thanh Khê, làm một thê tử, quả thật là không xứng.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, trong phủ đã lên đèn, ánh nến lập lòe như hạt đậu.
Ta nhìn Lục Triệt ngồi trước mặt, thần hồn lơ đãng, bèn dịu giọng hỏi:
“Phu quân đang lo nghĩ điều gì vậy?”
“Không có gì, chỉ là đêm qua ngủ không ngon.” Lục Triệt đáp bừa.
Bên ngoài, gã tiểu đồng thân tín của Lục Triệt hấp tấp chạy vào.
Thấy ta đang có mặt, hắn ngập ngừng, định nói lại thôi.
“Thanh Thư vội vã như vậy, có chuyện gì sao?” Ta cố ý hỏi.
Thanh Thư là tâm phúc của Lục Triệt, chuyện hắn nuôi dưỡng ngoại thất bên ngoài đều do người này một tay lo liệu, che giấu giúp. Nay hắn cuống quýt như thế, hẳn là Giang Mị đã gặp chuyện chẳng lành.
“Chỉ là chút việc nhỏ, không dám làm phiền phu nhân.” Thanh Thư đáp.
Nhìn sắc mặt của Thanh Thư, Lục Triệt cũng đoán ra điều gì, liền đứng dậy nói:
“Là việc công, ngươi theo ta vào thư phòng, đừng làm phiền phu nhân dùng cơm.”
Thanh Thư gật đầu: “Vâng.”
Lục Triệt và Thanh Thư vội vàng rời đi.
Ta nhìn theo bóng lưng hai kẻ đó, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Ta đặt đũa xuống, mặt không đổi sắc:
“Đông Nhi, thân thể ta không khoẻ, đi mời Bạch Phong đến đây.”
Đông Nhi sững người:
“Bạch Phong?”
Bạch Phong là bằng hữu ta kết giao từ khi còn khuê các.
Y lang bạt giang hồ, y thuật cổ quái, nhưng lại mát tay chữa bệnh, được người đời tôn là thần y, có thể cải tử hoàn sinh.
Nhưng rất ít người biết, kỳ thực Bạch Phong tinh thông hạ độc, là một độc sư, thủ đoạn dùng độc đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
“Đúng vậy, ngươi tiện thể giúp ta làm thêm một việc…” Ta ghé tai Đông Nhi dặn dò.
Đông Nhi kinh hãi:
“Phu nhân, chuyện này là thật sao?”
Ta gật đầu điềm nhiên:
“Đi đi. Kim bạc có thể lay lòng người. Ta cần nắm chắc mọi hành động của bọn họ.”
Đông Nhi thương ta đến nỗi gần như nghiến răng vỡ vụn:
“Phu nhân yên tâm, việc này nô tỳ nhất định lo thỏa đáng. Dù phải liều cả mạng, cũng tuyệt đối không để lão gia đạt được như ý!”