Chương 3
Ban đầu vốn là muốn để Liễu Diệp tự mình kết thúc mọi chuyện. Ta từng có chút lòng trắc ẩn, nghĩ nàng ta có thể bị Vương sinh lừa gạt, nên mới muốn lưu cho nàng ta một con đường sống.
Dù sao thì lão gia phu nhân cũng sẽ không dung tha nàng ta.
Nhưng suy cho cùng, khoan dung với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân.
Ta xoay chuyển suy nghĩ, đáp lại nụ cười giễu kia:
“Hiện giờ đánh chết, cũng không muộn.”
Sau khi Bùi Tuấn rời đi, lão gia phu nhân thay đổi hẳn so với vẻ nặng tình xưa cũ, hạ lệnh tra khảo nghiêm ngặt. Không ngờ lại moi được từ miệng Liễu Diệp nhiều chuyện động trời hơn nữa.
Thì ra Vương sinh và Liễu Diệp vốn là đồng hương, hai người sớm đã tư thông, âm thầm qua lại.
Liễu Diệp xúi giục Vương sinh bôi nhọ thanh danh tiểu thư, rồi đến Điền phủ cầu hôn.
Chờ sau khi chuyện hôn nhân định đoạt, sẽ âm thầm ra tay hãm hại cả nhà lão gia phu nhân, biến Điền phủ thành Vương phủ, để nàng ta danh chính ngôn thuận làm chính thất trong phủ.
Nào ngờ kế hoạch thất bại, nàng ta liền âm thầm tìm đến Bùi gia…
Lão gia phu nhân căm hận đến tột độ, hạ lệnh vứt Liễu Diệp đến bãi tha ma, để cho chó hoang gặm xác.
Sau khi xử lý xong chuyện của Liễu Diệp, phu nhân nắm lấy tay ta, dịu giọng hỏi han.
“Đứa bé ngoan, hôm nay may nhờ có ngươi, nếu không thì Chiêu Chiêu thật chẳng còn đường sống nữa.”
Ta chỉ khiêm tốn đáp vài câu.
Nhưng tay nàng vẫn không chịu buông, khẽ siết lấy tay ta:
“Đứa bé ngoan, ta và lão gia đã bàn bạc, muốn nhận ngươi làm nghĩa nữ. Ngươi có nguyện ý thay Chiêu Chiêu xuất giá không?”
Cha mẹ thương con, luôn tính đường lâu dài.
Ta không phải nữ nhi ruột thịt của bọn họ, tất nhiên bọn họ cũng chẳng phải lo nghĩ cho ta.
Sự lạnh nhạt vô tình của Bùi Tuấn rơi vào mắt hai người, khiến lòng họ hoảng sợ bất an.
Hôn sự không thể từ hôn, thì chỉ còn cách cưới hỏi cho xong.
Ta quỳ rạp xuống đất:
“Giang Ly nguyện ý.”
Ta từng bán thân táng mẫu, kéo xác mụ buôn người suốt bảy ngày bảy đêm từ Lương Châu đến Thanh Châu, cũng chỉ để được bước chân vào Điền phủ.
Tiểu thư nhà họ Điền là người nổi danh hiền lương trong vòng mười dặm tám làng.
Ta bán thân táng mẫu, nàng nhất định sẽ mua ta.
Vào phủ rồi, ta làm thấp, chịu hèn, mặc người bắt nạt.
Tiểu thư nhân hậu, thấy cảnh ấy sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ.
Nàng đã cứu ta, an bài cho ta đến viện của nàng làm việc, từng bước thăng chức, cuối cùng trở thành nha hoàn thiếp thân của nàng.
Điền Chiêu Chiêu vốn đã sớm có hôn ước với Bùi Tuấn.
Ta – vốn là nha hoàn hồi môn – sau này sẽ theo nàng bước vào cửa Bùi gia.
Nay lão gia phu nhân lại muốn ta thay ái nữ xuất giá.
Từ nay về sau, ta chính là Điền Chiêu Chiêu.
Bùi gia do đích thân lão phu nhân Bùi gia xuống sính, lễ vật phong phú đến mức chói mắt.
Lão gia phu nhân trích ra một nửa hồi môn của tiểu thư, cộng thêm một khế đất tửu lâu tại kinh thành, làm của hồi môn cho ta.
Vậy mà đêm khuya hôm ấy, tiểu thư lại tự mình thu dọn tư trang giúp ta, muốn ta bỏ trốn khỏi Điền phủ.
“Giang Ly, Bùi phủ không phải là nơi phúc địa tiên gia gì đâu. Phụ mẫu đã nghe ngóng được rằng Bùi Tuấn sớm đã có người trong lòng, mới đến Thanh Châu để lui hôn. Nếu ngươi gả qua đó, chỉ e khổ chẳng kể xiết.”
Ta từng đi một quãng đường rất dài mới tới được Thanh Châu.
Tiểu thư không biết rằng, ta đã sớm biết Bùi Tuấn có người trong lòng, cũng biết nữ tử ấy tên là Thích Doanh Tuyết, hơn nữa còn có quan hệ huyết thống với ta.
Ta nắm lấy tay tiểu thư, cười đến vô tâm vô phế:
“Tiểu thư, người mà ta muốn gả, chính là hắn.”
…
Rời khỏi Thanh Châu, lên kinh thành cách ngàn dặm, mất nửa tháng đi đường bộ, mười ngày sau toàn là đường thủy.
Ta sinh ra tại Lương Châu, đất đai phía tây bắc, cát vàng ngút ngàn, vào mùa hạn, nước còn quý hơn dầu.
Ta vốn không biết bơi, vừa lên thuyền đã nôn nao đến trời đất đảo điên.
Trước khi cập bến, thị nữ giúp ta chải lại tóc, cài lại trâm.
Sau khi cập bến, đại lang của Bùi gia cưỡi ngựa cao to, dẫn đầu đội đón dâu, duy chỉ không thấy bóng dáng Bùi Tuấn.
Tới lúc bái đường mới trông thấy hắn.
Một tân lang, hai tân nương – Bùi Tuấn đứng giữa, ba người cùng nắm lấy lụa đỏ.
Chính sảnh người đến kẻ đi, huyên náo cười vang, chuyện ba người bái đường chưa từng nghe thấy.
Khi đến lượt phu thê đối bái, Bùi Tuấn không hề do dự quay người sang hướng khác, mũi chân chỉ về phía người hắn hướng tâm.
Vào phủ rồi mới biết, Bùi Tuấn đồng cưới hai thê – ta là chính thất, Thích Doanh Tuyết là bình thê.
Vì say sóng nên vừa bước xuống thuyền là bụng dạ quay cuồng.
Khi đến lượt phu thê đối bái, ta “oẹ” một tiếng, nôn cả nước lẫn canh lên bộ hỷ phục đỏ rực của Bùi Tuấn.
Bụng nhẹ nhõm, ta cười toét miệng, để lộ hàm răng trắng sáng:
“Xin lỗi nhé, trong bụng thấy ghê quá.”
Sắc mặt Bùi Tuấn biến đổi liên tục, cố gắng giữ lễ nghi.
Tân khách thấy ta lộ vẻ thô lỗ, mặt mũi khờ khạo, ai nấy đều lén cười bàn tán.
Sau khi xong nghi lễ, ta biết hôm nay hắn sẽ không đến viện ta, bèn thảnh thơi gỡ phượng quan nặng nề, lăn ra giường ngủ khò một giấc.