Chương 2
Liễu Diệp nhướng mày cười lạnh:
“Tiểu thư tặng trâm vàng cho nàng ta làm gì? Nàng ta đã cầm ba mươi lượng bạc rồi, ai biết có giấu riêng bớt lại hay không?”
“Liễu Diệp—”
Ta nhận lấy trâm vàng, nâng trong tay mà ngắm nghía.
Liễu Diệp tức giận chế nhạo:
“Tiểu thư tặng đồ mà ngươi cũng dám nhận, ngươi chẳng qua là một con nha đầu đốt bếp, cả đời cũng không được bước chân vào phòng chủ nhân, thế mà giờ không chỉ vào được, còn dám nhận thưởng, thật là không biết xấu hổ!”
Ta cười lạnh nhìn Liễu Diệp một cái:
“Liễu Diệp tỷ tỷ chăm sóc tiểu thư không chu toàn, làm mất khăn tay thân cận. Đồ vật gần gũi của khuê nữ lại bị nam nhân xa lạ nhặt được, đáng lý nên chối bỏ, sao tỷ tỷ lại đón lấy? Trong lòng có toan tính gì, chỉ mình tỷ biết rõ!”
“Ngươi vu khống ta!”
“Liễu Diệp cũng là người có lòng tốt. Giang Ly, nàng ấy không thể biết trước tương lai, chuyện này không thể trách nàng, đều là lỗi của ta, không nên đánh rơi khăn tay.”
Trên đời này không ai thông thần biết mệnh, có thể đoán trước tương lai chỉ là chuyện hoang đường.
Không làm được hổ sói rình rập bên bậc cửa, thì cũng không nên bàn đến nhân quả.
Trước khi tai họa giáng xuống, nếu nhận ra lòng người, nhìn thấu tương lai, thì đã có thể tránh được tai kiếp, chẳng đến mức sa vào lao ngục rồi mới cầu Phật bái tiên.
Ta nhìn vào đôi mắt trong veo, ngây thơ của tiểu thư, rồi cài chiếc trâm vàng trong tay lên búi tóc nàng.
“Tiểu thư, đồ vật thân cận của nữ tử không thể tùy tiện thưởng người khác, nhất định phải giữ gìn cẩn thận, tiểu thư nhớ kỹ rồi chứ?”
Nàng ngơ ngác gật đầu, rồi mỉm cười.
Ta rời khỏi viện của tiểu thư, đến viện của lão gia và phu nhân, đem toàn bộ chuyện giết Vương sinh, chôn xác trong viện kể lại không sót một lời.
Lão gia đúng như dự liệu, không hề nổi giận, chỉ nhẹ nhàng vuốt râu đã hoa râm:
“Vậy giấc mộng ấy cũng là giả sao? Ngươi cố ý bịa ra để làm nhiễu tai mắt người khác?”
Ta lắc đầu. Giấc mộng đó không phải do ta bịa đặt, là ta thực sự đã mơ thấy. Cũng chính là tai họa từng thật sự giáng xuống cuộc đời ta.
Tiểu thư tâm địa thiện lương, ta không nỡ để nàng sa vào vực sâu, bị người lột xương róc thịt, chết không toàn thây.
“Lòng mang điều nghĩ, đêm liền chiêm bao. Vương sinh kia là hạng dâm tà lêu lổng, dã tâm độc chiếm gia nghiệp Điền phủ, lòng lang dạ thú, ai nhìn cũng biết.
Nếu để hắn làm quý tế của Điền phủ, e rằng bọn nô tỳ như chúng ta cũng khó lòng sống yên. Chủ tớ một thể, vinh nhục tương liên.”
Lão gia phu nhân gật đầu tán thưởng:
“Ngươi có thể nghĩ được như thế là tốt. Chỉ là, ngươi đối với Chiêu Chiêu trung thành tận tụy như vậy, chẳng lẽ chỉ vì ngày trước nàng mua ngươi về khi ngươi bán thân táng mẫu, trong lòng cảm kích ư?”
“Dạ phải. Ân tình này không gì có thể báo đáp.
Tiểu thư tính tình thuần hậu, nhiều khi nghĩ chưa thấu đáo nên mới rước họa vào thân. Hôm ấy tiểu thư lẽ ra nên ném luôn chiếc khăn tay mà Liễu Diệp tỷ tỷ đưa, thì đã chẳng có chuyện dẫn sói vào nhà như hôm nay.
Tiểu thư có ơn với ta, ta không đành lòng thấy nàng rơi vào tay kẻ ác. Những điều tiểu thư chưa thể chu toàn, nô tỳ thay nàng chu toàn.”
Ta nói đầy nghĩa khí, lão gia phu nhân vội vàng đỡ ta dậy khỏi mặt đất.
“Đúng là đứa trẻ tốt. Chiêu Chiêu nhà ta gặp được ngươi là phúc phần của nó. Về sau còn nhiều việc cần ngươi giúp sức.
Xem ra nha đầu Liễu Diệp kia… có chút không ổn rồi…”
Đã quen nhìn nét mặt người khác, ta thoáng thấy tia lạnh lẽo vụt qua mắt lão gia phu nhân.
Ta giả vờ không biết.
Sau khi trở về, ta từ một đứa nha hoàn nhóm lửa trong bếp được nâng lên làm nha hoàn thiếp thân của tiểu thư.
Không còn phải làm việc nặng, chỉ cần chuyên tâm hầu hạ tiểu thư trong sinh hoạt thường ngày.
Từ đó về sau, trong phủ không còn người nào tên Liễu Diệp.
Nghe nói phu nhân đã cấp cho nàng ta khế ước, đuổi ra khỏi phủ.
Đúng lúc loạn thế, không còn sự che chở của Điền phủ, một nữ nhân lang thang bên ngoài như bèo trôi không gốc, chỉ e sống còn không bằng chết.
Ta ngày ngày theo hầu tiểu thư, thúc giục nàng ôn tập sách vở, dạy nàng đạo lý sâu xa từ cổ thư, cũng chỉ cho nàng thấy lòng người hiểm ác.
Cùng nàng thưởng trà gảy đàn, dưỡng tính rèn tâm, tu dưỡng tình cảm.
Dạy nàng cách quản lý hạ nhân, vừa có ân vừa có uy, giữ được lòng thiện mà không để người khinh nhờn.
Tiểu thư từ một người nhút nhát yếu mềm xưa kia, dần dần trở nên cẩn trọng khéo léo, phong thái chẳng khác gì một vị chủ mẫu.
Lão gia phu nhân hết lời khen ngợi, còn âm thầm ban thưởng cho ta vàng bạc châu báu.
Nửa năm sau, có người từ kinh thành đến bàn chuyện hôn sự.
Nam tử kia mặc trường sam màu lam viền chỉ vàng, khoác ngoài là áo gấm thêu chỉ quý, chân đi hắc ủng, đứng thẳng người, tay chắp sau lưng. Gió nhẹ lướt qua làm tua ngọc bên hông hắn khẽ lay động, khiến cả người toát lên khí chất tuấn nhã như ngọc thụ lâm phong.
Hắn là công tử của vị Thứ sử đương triều tại kinh thành, là con thứ ba, tên gọi Bùi Tuấn.
Năm xưa khi hai vị lão phu nhân còn tại thế, từng kết nghĩa kim lan, đính ước cho hai nhà, định sẵn chỉ phúc vi hôn.
Bùi Tuấn xuất thân từ thế gia vọng tộc, tài danh hiển hách khắp kinh thành.
Đến giờ, ta mới dần hiểu rõ thâm ý trong lời lão phu nhân từng nói khi nắm tay ta: “Chiêu Chiêu gặp được ngươi là phúc phận của nó, sau này còn có chỗ cần ngươi giúp đỡ.”
Ta và tiểu thư cùng đứng sau bình phong, lặng lẽ quan sát Bùi Tuấn.
Từ đôi mắt e lệ, rụt rè của tiểu thư, ta nhìn ra ánh nhìn đầy thâm tình nghiêng ngả.
Lão gia phu nhân vô cùng hài lòng với thân thế và dung mạo của Bùi Tuấn.
Nào ngờ Bùi Tuấn mở miệng lạnh nhạt, lời nói như gươm dao:
“Nghe nói Điền Chiêu Chiêu tư thông với thư sinh, làm tổn hại nữ đức, vãn bối tới đây là để lui hôn.”
Sắc mặt lão gia phu nhân lập tức biến đổi:
“Lời này từ đâu mà có? Trước nay chưa từng nghe đến. Cho dù ngươi muốn lui hôn, cũng không thể làm ô uế thanh danh tiểu nữ.”
Bùi Tuấn ánh mắt trầm xuống:
“Vãn bối có chứng cứ.”