Người giao tiếp với thần tiên

Khi tôi hồi phục, để bù đắp, Phúc Lộc tiên quân đặc biệt xin cho tôi thăng chức, tăng lương.
Mỗi tuần chỉ làm hai ngày, lương gấp đôi ở Thụy Lân Quán, còn có liên hoan Bàn Đào, phúc lợi tiên đan…
Khi hợp đồng đặt trước mặt tôi, Bảo Bảo, Hoa Hoa, Nhĩ Gia trốn ở góc lén lau nước mắt.
Chỉ có Bách Đô cười: “Thăng chức là chuyện tốt, sau này Cư An có thể lên trời làm thần tiên rồi!”
Anh bẻ một móng vuốt, biến thành thanh đao, đưa tôi:
“Bách Đô nói rồi, Bách Đô sẽ bảo vệ Cư An.”
“Thanh đao này chém gì cũng đứt, không ai được bắt nạt Cư An!”
“Nếu Cư An gặp chuyện không giải quyết được, cứ gõ sống đao, Bách Đô sẽ đến ngay.”
“Đồ hổ ngốc!” Tôi lấy lọ cồn i-ốt từ túi vải nhỏ ra, sát trùng cho anh. “Lúc làm người, tôi cứ mãi thi hết kỳ này tới kỳ khác, xong lại thi bằng này bằng nọ, cuối cùng vẫn không sống được như mình muốn.”
“Tôi không muốn ngâm trong nước nữa! Bách Đô nói rồi, tôi đã lên bờ, ở đây sóng yên biển lặng! Tôi thích ở đây.”
Nụ cười gượng của Bách Đô cuối cùng cũng sụp xuống, anh quay lưng lại vừa khóc vừa sụt sịt: “Cô nói sớm đi chứ, dọa chết tôi rồi!”
Tôi lau nước mắt cho anh, giả vờ nghiêm túc: “Nhưng tôi còn một yêu cầu! Bách Đô đại nhân, chiều tôi một lần nhé?”
“Gì cơ?”
Tôi chìa “ma trảo”: “Người ta nói mông hổ không thể sờ, Bách Đô, cho tôi sờ một cái được không?”
Anh quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa hét: “Lý Bé con, đồ lưu manh!”

Ngoại truyện:
Thụy Lân Quán bị cháy được tu sửa xong sau ba tháng.
Ngày mở lại, khách đông nghẹt.
Mấy tiểu thần tiên nhất trí rằng tôi nên nghỉ thêm vài ngày để dưỡng sức, ai cũng đập ngực cam đoan: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Tôi quyết định tin họ!
Chiều hôm sau, tôi vừa ăn hoa quả vừa lướt điện thoại——
“Thụy Lân Quán cầu nguyện rốt cuộc có linh không?”
1: Dạo này khá linh, hôm nay không hiểu sao, tôi cầu nhân duyên cho mình, tiện cầu cho bạn nữa. Kết quả, tối nay anh ấy tỏ tình với tôi luôn…
2: Sáng cầu tài vận, tối sếp bắt tăng ca! Khóc!
3: Cầu đừng mơ xấu, kết quả mất ngủ cả đêm.
4: Cầu gặp chân mệnh, hôm nay sếp mới đến tên là Lý Chân Mệnh!!!
……
Tôi gào lên: “Bảo Bảo, Hoa Hoa, Nhĩ Gia, Bách Đô!”
“Cái gì gọi là đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ hả?!!!”
(—Hết—)

Đang cùng xem: 14 bạn đọc / Dấu chân để lại: 44,915 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙