Chương 4
5.
Lê Y Ninh chọn một bệnh viện khác, làm giám định DNA.
Trong lúc chờ đợi kết quả, Lâm Tự tan ca liền chạy đến nhà Lê Y Ninh cùng lão Lê nấu cơm, mấy người ở trước mặt Lê Y Ninh vừa nói vừa cười.
Hình như chỉ có Lê Y Ninh là người ngoài.
Mễ Mễ còn nhỏ giọng hỏi Lâm Tự, “Bố ơi, có phải Mễ Mễ không ngoan, hình như mẹ không thích con?”
Lâm Tự bóc vỏ tôm cho Mễ Mễ, cố ý quay sang Lê Y Ninh, “Không đâu, mẹ bận rộn ở nước ngoài. Sau khi trở về rất mệt, Mễ Mễ của chúng ta rất đáng yêu. Có phải không? Ninh Ninh!”
Thấy Lê Y Ninh có chút do dự, lão Lê lập tức ôm Mễ Mễ lại, “Mễ Mễ à, mẹ đã lâu không gặp được Mễ Mễ, có chút không thích ứng. Nhưng mà, còn có bố và ông bà thương con! Ăn nhiều thịt lớn lên một chút.”
Lê Y Ninh nhất thời không biết nói gì, kia mới là con trai của bố mẹ cô, còn cô mới là dư thừa.
Biến mất! Mất trí! Mắt không thấy tâm không phiền, cô dứt khoát không ăn trở về phòng.
Chỉ là mười phút sau Lê Y Ninh lại kéo hành lý đi ra,
“Tôi có việc phải đi trước!”
Quay đầu không quên dặn dò Lâm Tự, có kết quả thì đưa đến tổ 2 cho cô.
Mễ Mễ mềm mại nói một câu, “Mẹ, tạm biệt!” Khiến Lê Y Ninh lảo đảo, suýt nữa ngất ngay tại chỗ.
Một tuần sau kết quả đã ở trên tay Lê Y Ninh, vừa vặn lúc này Vĩnh Giang được giải toả.
Người ở trung tâm sau khi giải toả lại không thấy nhóm Lê Y Ninh, rất nhiều người cảm khái, ngay cả cơ hội nói tiếng cám ơn cũng không có.
“Chị Lê, chị nói xem bọn họ có nhớ chúng ta không? ”
Lê Y Ninh nghiêm túc nghiên cứu báo cáo trong tay, cũng không ngẩng đầu,
” Thế nào, muốn chiêng trống vang trời tiễn đưa à? Hư vinh! ”
Chu Kỳ bĩu môi,” Cũng không phải, em biết. Người tốt không kể công. ”
Lê Y Ninh gật đầu, nha đầu coi như có giác ngộ.
Báo cáo trong tay cho thấy đúng như lời Lâm Tự nói, tất cả đều là thật.
Mễ Mễ và Lâm Tự không có quan hệ huyết thống.
Sau khi Lê Y Ninh ra nước ngoài, để hoàn thành nguyện vọng của cha, Lâm Tự đã tìm một diễn viên tạm thời giả kết hôn.
Mễ mễ là một đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi Lâm Tự nhặt được khi về quê.
Lâm Tự móc tiền thuốc men, phối hợp với các cơ quan chức năng, đứa bé tạm thời do Lâm Tự chăm sóc.
Chờ tất cả ca phẫu thuật kết thúc, đứa bé khôi phục sức khỏe rồi đưa về viện phúc lợi.
Lâm Tự lại đích thân đến nhà nói rõ tình huống với lão Lê, hắn sẽ chờ Lê Y Ninh. Chỉ cần cô không kết hôn, hắn vẫn chờ đợi.
Lão Lê vô cùng cảm động, liền nhận ra cháu ngoại Mễ Mễ này.
“Chị Lê! Chúng ta tới rồi! ”
Chu Kỳ nói một câu đem Lê Y Ninh trở về hiện thực.
Tình huống hiện trường vô cùng phức tạp, năm ngày trôi qua, chỉ còn lại có hai ngày là thời điểm vàng để cứu nạn, đã vận dụng chó tìm kiếm cứu nạn.
Dư chấn thỉnh thoảng phát sinh, mỗi đội viên cứu viện cũng lúc nào cũng gặp phải nguy hiểm đến tính mạng.
Lê Y Ninh đã trải qua không chỉ một lần dư chấn, cô hỏi qua chuyên gia, cùng cán bộ địa phương.
Điều phối vật tư, an trí nạn dân, phối hợp lực lượng khắp nơi…… không ngủ không nghỉ, trong mắt tràn đầy tơ máu.
Thể lực mọi người đều đạt tới cực hạn, có người hỏi Lê Y Ninh còn muốn kiên trì bao lâu?
“Không biết, chỉ cần có dấu hiệu sinh mệnh chúng tôi sẽ không dừng lại. ”
Sau khi tuyên bố kết thúc tìm kiếm, Lê Y Ninh đầu nặng chân nhẹ té xỉu trên mặt đất.
Lúc tỉnh lại đã nằm trong lều, nước muối treo từng giọt từng giọt rơi xuống.
Chu Kỳ ở bên cạnh cô, “Chị Lê, cuối cùng chị cũng tỉnh rồi! Làm em sợ muốn chết. Muốn ăn cái gì em bảo người ta đi làm.”
“Không có việc gì, chị không yếu ớt như vậy.”
Lê Y Ninh vừa truyền dịch vừa làm việc, hai ngày sau cô đang lật xem báo cáo trong tay, rèm lều đột nhiên bị xốc lên, một bóng người vọt vào, ôm lấy cô, làm Lê Y Ninh sợ tới mức la lên,
“Kim, kim!”
Nhưng đã muộn, Lê Y Ninh nhìn chằm chằm Lâm Tự,
“Anh là do ông trời đặc biệt phái tới hố em đúng không? Mạch máu em nhỏ, y tá đâm 3 mũi mới lên. Xong rồi, lại phí công!”
“Em còn nói! Vừa đến đây đã nghe nói em ngã bệnh, không biết trân trọng bản thân!”
Lâm Tự trách cứ Lê Y Ninh, không giống nữ nhân, quả thực liều mạng.
“Vậy liều mạng phỏng vấn một chút, bác sĩ Lâm đến đây làm gì? ”
Lâm Tự dứt khoát tiêm lại lần nữa, điều chỉnh tốc độ,” Phụ xướng phu tùy! Anh coi như là người nhà của người nào đó. Ngàn dặm xa xôi theo đuổi vợ tới đây! ”
Lâm Tự nói anh đăng ký đội y tế trợ giúp, là thật không nghĩ tới Lê Y Ninh cũng ở chỗ này.
“Báo cáo em đã xem qua rồi, anh nói đều là sự thật. Tấm vé tàu cũ này của anh có thể lên thuyền của em rồi chứ?”
“Vậy em phải nghiêm túc ngẫm lại, một ông già kết hôn lần hai còn mang theo đứa nhỏ, điều kiện không tốt lắm đi.”
“Kết hôn lần hai anh thừa nhận, còn già? Làm sao có thể?”
“Em không muốn làm mẹ kế!”
“Vậy anh sẽ làm bố ruột của Mễ mễ, em làm mẹ ruột. Sau khi kết hôn chúng ta chính thức nhận nuôi Mễ mễ!”
Chu Kỳ đề nghị Lâm Tự chen chúc ở chỗ Lê Y Ninh, tiết kiệm tài nguyên không nói, còn có thể tự mình chăm sóc Lê Y Ninh.
Cô nam quả nữ, chung sống một phòng?
Lê Y Ninh mãnh liệt phản đối.
Nhưng tất cả mọi người đều cho rằng bác sĩ Lâm chăm sóc Lê Y Ninh là sự sắp xếp tốt nhất, có thể giúp cô sớm ngày bình phục.
Lê Y Ninh chỉ có thể thiểu số phục tùng đa số.
Có Lâm Tự không ngừng bồi dưỡng.
Khi cứu viện gần kết thúc, Lê Y Ninh cảm thấy mình béo lên một vòng.
Cứ tiếp tục phát triển như vậy, bước tiếp theo cô nên cân nhắc giảm béo.
Tình yêu của Lâm Tự không chỗ nào không có, ấm áp bao bọc Lê Y Ninh.
Không phải cô không cảm nhận được, chỉ là cô quyết định chậm một chút.
Về phần nguyên nhân gì, trong lòng Lê Y Ninh cũng nói không rõ.
Lão Lê gửi wechat cảnh cáo cô,
“Về nhà đưa Lâm Tự cùng về, nếu không cũng đừng trở về.”
Trong lòng lão Lê, Lâm Tự trở thành một nửa con trai của Lê gia, địa vị còn cao hơn Lê Y Ninh.
Người khác là có vợ quên mẹ, mà lão Lê là có Lâm Tự quên áo bông nhỏ.
Lê Y Ninh quay về Liêm Nam, để lại cho Lâm Tự một câu.
Chờ cô một tháng, sẽ cho Lâm Tự một câu trả lời thỏa đáng.
Trở về không lâu, Lê Y Ninh lại được điều đi công tác.
Khi nào và ở đâu Lâm Tự không biết, chỉ nhận được một tin nhắn wechat:
“Chăm sóc nhà cửa thật tốt, chờ em trở về!”
Kỳ hạn một tháng đã đến, lại không liên lạc được với Lê Y Ninh.
Câu Mễ mễ hỏi nhiều nhất chính là, “Khi nào mẹ về?”
Kích động, thất vọng, lo âu, nhiều lần tra tấn trái tim Lâm Tự.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, chờ đợi nghênh đón Lê Y Ninh.
Suy đoán Lê Y Ninh có đổi ý hay không, điện thoại wechat cũng không gọi được.
Thẳng đến một ngày hắn lái xe đi làm, trên đường xuống xe cứu người thì bị xe phía sau tông vào.
Lâm Tự được đưa đến bệnh viện cấp cứu, được thông báo nguy kịch.
Lão Lê vẫn luôn trông coi bệnh viện.
Lúc Lê Y Ninh đến, thiếu chút nữa không nhận ra lão Lê, gầy đi nhiều quá.
“Nha đầu chết tiệt, con rốt cuộc đi đâu? Lâm Tự còn không biết có thể tỉnh lại hay không? Như thế nào mới trở về! ”
Lão Lê càng nói càng tức giận, nhiều ngày qua lo lắng ủy khuất cuối cùng phát tiết ra.
“Chú, chú đừng kích động! Chị Lê, chị Lê cũng là mới biết được tin tức, liền lập tức chạy về. Chị Lê, chị ấy, chị ấy cũng chịu…… ”
Chu Kỳ vội vã giải thích cho Lê Y Ninh, muốn nói ra tình hình thực tế, lại bị Lê Y Ninh ngăn cản.
“Ba, ba về nhà nghỉ ngơi trước đi. Con không đi đâu cả, ở đây trông chừng anh ấy. Tin rằng anh ấy nhất định sẽ tỉnh lại. ”
Sau khi lão Lê đi rồi, Lê Y Ninh thở dài một hơi, vô lực tựa vào tường, quần áo trên cánh tay phải đã mơ hồ chảy ra vết máu.
“Chị Lê, chị không sao chứ? Vết thương hình như vỡ ra rồi. ”
Lê Y Ninh toát mồ hôi lạnh, khoát tay, để Chu Kỳ hỏi qua bệnh viện, hôm nay cô ở đây nghỉ ngơi.
Thì ra khi nhận được tin Lâm Tự gặp chuyện không may, Lê Y Ninh cũng mới từ phòng phẫu thuật đi ra chưa được sáu tiếng.
Lòng cô nóng như lửa đốt, lập tức mang thương tích trở về Vĩnh Giang.
Sợ lão Lê biết sốt ruột, cố ý mặc một cái áo khoác màu đen rộng thùng thình, đợi lão Lê vừa đi, Lê Y Ninh rốt cuộc kiên trì không được hôn mê bất tỉnh.
Lúc mở mắt ra đã là ban đêm.
Cô quay đầu nhìn lại, Lâm Tự vẫn không tỉnh lại.
“Chị Lê, em đi kiếm chút đồ ăn cho chị. ”
Chu Kỳ đi rồi, Lê Y Ninh quay sang Lâm Tự,
”Xin lỗi đã để anh phải đợi 5 năm, không xứng đáng. Nếu anh có thể tỉnh lại, em giữ lời, em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa. Nếu anh bỏ em đi trước, em sẽ một mình đi du lịch khắp nơi trên thế giới…… “
“Đừng nghĩ chạy đi nữa!”
Tay của cô đột nhiên bị Lâm Tự nắm lấy……
10 ngày sau, Lâm Tự và Lê Y Ninh nhận giấy chứng nhận.
Hai người trở thành tiêu điểm của trung tâm đăng ký lúc đó.
Một người trên đầu quấn băng, một người trên cánh tay quấn gạc, ở một đám người vây quanh đi vào đại sảnh.
“Đều tại anh! Quá nóng nảy! Khiến hai chúng ta bị vây xem như khỉ. Không thể chờ bình phục rồi đến đăng ký sao? ”
Lâm Tự nhanh chóng nhận lỗi,
“Anh sợ! Sợ lại đánh mất em. Chỉ có kết hôn, trong lòng anh mới nắm chắc. Đời này anh không muốn lưu lại tiếc nuối! ”
Yêu em cả đời, yêu em mãi mãi.
Nếu như có thể, cho phép anh được ở bên em đời đời kiếp kiếp!
-Hết-