Chương 3
Lâm Tự nói khiến Lê Y Ninh không biết phải làm sao.
Thang thuốc này thật đúng là không có cách nào trả.
“Đúng vậy, bác sĩ Lâm là người có uy tín ở khoa dạ dày Vĩnh Giang chúng tôi, muốn khám anh ấy phải hẹn trước, hơn nữa rất đắt. ”
” Đúng vậy, bệnh dạ dày của bố vợ tôi cũng do Tiểu Lâm chữa khỏi. Tiểu Lâm không chỉ có diệu thủ hồi xuân, còn nhiệt tình công ích, lần này lại là người đầu tiên báo danh dẫn đội y tế. ”
Lê Y Ninh bất đắc dĩ,” ùng ục ùng ục “uống xong, quá đắng!
Cô nghiêm túc hoài nghi Lâm Tự là công báo tư thù, thả Hoàng Liên* vào, đến trả thù năm đó Lê Y Ninh bỏ hắn.
*một vị thuốc Đông y rất đắng.
Uống xong trong dạ dày lại ấm áp, thoải mái hơn rất nhiều. Xem ra Lâm Tự vẫn có chút tài năng.
“Chờ sau khi xong việc anh mời em uống cà phê, cà phê Thanh Điểu trên đường Nam Di, trước kia chúng ta thường đi.”
“Không rảnh!”
Nghĩ cũng thấy không thích hợp, Lê Y Ninh quả quyết cự tuyệt.
Cô nhờ Chu Kỳ chuyển cho Lâm Tự 2000 tệ nói là bù tiền mừng cưới của hắn, lời sao ý vậy, đàn ông đã kết hôn xin hãy tránh xa.
Khi Chu Kỳ trở về, nghiến răng nghiến lợi.
Lâm Tự không chỉ nhận tiền, còn nói đứa nhỏ đã bốn tuổi, Lê Y Ninh hẳn là nên tặng thêm một phần quà.
Bảo Chu Kỳ mang theo cả mã QR tới.
Lê Y Ninh không hề nghĩ ngợi, trực tiếp chuyển 3000 tệ.
“Cướp của à! ”
Chu Kỳ trừng to mắt, bác sĩ Lâm rất nghèo sao?
Đuổi theo bạn gái cũ muốn tiền kết hôn thì thôi, ngay cả tiền sữa bột của con cũng muốn?
Lê Y Ninh biết Lâm Tự không thiếu tiền, đơn giản là muốn chọc tức cô, xem ra chia tay đã kích thích Lâm Tự nghiêm trọng.
Lâm Tự không chỉ kết hôn chớp nhoáng! Vả lại đứa bé đã bốn tuổi, thì ra cô vì chia tay mà buồn bực không vui, vợ con chính chủ người ta đều được mùa.
Lê Y Ninh cho Lâm Tự ra khỏi black list trên Wechat.
Nếu không gỡ ra, không biết Lâm Tự còn có thể làm ra cái gì.
Cô, một nữ thanh niên lớn tuổi chưa kết hôn cũng không muốn bị một nam nhân đã kết hôn dây dưa.
Lâm Tự gửi một khuôn mặt tươi cười,
“Biết ngay là em mềm lòng. Anh nói với chú dì em đã trở lại. Bọn họ rất vui!”
Chờ một chút! Lê Y Ninh nhìn chằm chằm điện thoại trước mắt, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Cô đi qua cửa nhà mấy lần mà không dám vào, sợ kinh động đến bố mẹ.
Lâm Tự ngược lại đem tin tức cô trở về tiết lộ cho hai người.
Lão Lê là một sủng nữ cuồng ma, lại cho phép bạn trai cũ của bảo bối nhà mình thoải mái ra ra vào vào nhà ?
Lê Y Ninh có ý định về nhà, cô luôn cảm thấy có vấn đề gì đó.
4.
Lâm Tự nhìn chằm chằm lịch trình của Lê Y Ninh, biết được buổi chiều Lê Y Ninh có việc riêng xin nghỉ, đã sớm chờ ở cửa.
Lê Y Ninh muốn đi bộ về nhà, bị Lâm Tự ngăn lại,
“Lên xe, anh đưa em về!”
Sự tình phát triển đến nước này, Lê Y Ninh muốn xem Lâm Tự đang diễn vở kịch nào.
Vẫn là giàn nho quen thuộc kia, vẫn là hoa cỏ không biết tên kia.
Vẹt trong lồng thấy người tới, vươn đầu hô to, “Lão Lê, lão Lê, tiếp khách.”
Lê Y Ninh gõ đầu nó, ” Ngốc nghếch, chỉ biết câu này, không sợ lão Lê bỏ đói ba ngày ba đêm à?”
“Ninh Ninh? ”
Lê Y Ninh quay đầu nhìn thấy bố, mũi cay cay.
Năm năm rời nhà, ba năm vào sinh ra tử ở nước ngoài, nhớ nhất chính là vườn hoa nhỏ ở lầu một.
“Ninh Ninh, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi! ”
Lê Y Ninh vào phòng, phát hiện Lâm Tự cũng đi vào,
“Tôi đã về đến nhà, anh có thể đi rồi! ”
” Ninh Ninh, nói chuyện kiểu vậy! Lâm Tự, đừng nghe lời con bé. Chú đi mua cá, lát nữa con bộc lộ tài năng làm món cá dấm chua Tây Hồ mà chú thích ăn nhất nhé. ”
” Chú, con còn có việc phải làm, hôm nào! Hôm nào nhất định! ”
Lê Y Ninh véo đùi mình, đau! Không phải nằm mơ!
Lão Lê đối với Lâm Tự nhiệt tình như thế.
Cô là xuyên qua hay là sống lại?
“Mau vào nhà đi, năm năm con không ở nhà, ta và mẹ con buồn muốn chết. Biết con làm việc lớn, ba mẹ đều hiểu. ”
Lê Y Ninh nhìn xung quanh,”Bố, mẹ con đâu? ”
“Mẹ con lát nữa sẽ về, con gái, mau ngồi xuống. Chờ lát nữa ăn cơm.”
Lão Lê hào hứng đi vào phòng bếp nấu nướng, Lê Y Ninh đi vào phòng ngủ của mình.
Lại càng cả kinh, vẫn là phong cách hồng phấn cô thích nhất.
Nhưng trong tủ quần áo lại có quần áo nam, chẳng lẽ lão Lê muốn trở lại thời thanh xuân, tìm kiếm bóng dáng hồi trẻ?
Đó là một dấu hiệu nguy hiểm!
Chờ mẹ trở về, cô phải nhắc nhở mẹ, đừng chỉ lo khiêu vũ mà lạnh nhạt với lão Lê. Miễn cho lão Lê bị một số chuyện mới mẻ mê hoặc, tuổi già khó giữ được.
Cô không quan tâm đến các phòng khác, đi thẳng đến phòng bếp, dựa vào cửa, “Đồng chí Lê, nhìn anh mặt mày hồng hào, gần đây tâm tình rất tốt?”
“Đúng vậy, người già tinh thần không già, mấu chốt là có thứ để quan tâm, cảm thấy tuổi trẻ!”
Ngốc Nghếch ở cửa lại kêu lên, “Lão Lê, lão Lê, tiếp khách!”
Lê Y Ninh đẩy cửa ra, “Mẹ, mẹ đã về rồi!”
Mẹ Lê đau lòng ôm lấy Lê Y Ninh,
“Cục cưng ngoan, ngoan lắm, còn biết quay về sao?”
“Mễ Mễ, đây là mẹ.”
Nghe qua cô còn tưởng mẹ đang nhắc đến thú cưng, không ngờ một giọng sữa nhỏ ngập ngừng truyền đến,
“Mẹ, con là Mễ Mễ ! Là Mễ trong Gạo!”
Lê Y Ninh há hốc mồm, chẳng lẽ cô mất trí nhớ? Cô sinh con khi nào vậy?
“Mẹ ơi, năm nay là năm nào?”
“Con ngốc, bây giờ là năm 2022!”
Nhưng…… nhưng đứa bé không đúng!
Lúc ăn cơm, Lê Y Ninh nhìn chằm chằm Mễ Mễ, ho khan hai tiếng,
“Khụ, khụ, đồng chí lão Lê, có thể giải thích không? Con nhóc gọi con là mẹ, có phải anh ở bên ngoài…… Anh hiểu không?”
Lão Lê coi như hoàn toàn hiểu.
Ngẫm lại lời Lê Y Ninh nói lúc trước ở phòng bếp, dùng đũa gõ Lê Y Ninh,
“Hồ nháo! Ăn cơm trước, sau đó giải thích cho con.”
Nhìn cha mẹ chăm sóc Mễ Mễ như trân bảo, Lê Y Ninh ngửa mặt lên trời thở dài, ông trời đang trêu đùa cô à.
Năm năm rời nhà, ghế còn chưa ngồi âm, từ trên trời giáng xuống một tin làm cô kinh hãi.
Người bất ngờ làm mẹ là cô đang nằm ở trên giường, nghe động tĩnh bên ngoài.
Chờ bố mẹ thân yêu đến nói cho cô biết, đứa nhỏ này từ đâu chui ra.
Trái chờ không được, phải chờ không được.
Mệt mỏi mấy ngày liền, vào giờ phút này cùng nhau kéo tới, bởi vì về tới nhà mình, Lê Y Ninh hoàn toàn trầm tĩnh lại, dần dần ngủ thiếp đi.
Trong mộng lại trở lại dưới gốc cây mận kia, Lâm Tự thâm tình nhìn cô, “Ninh Ninh! Anh yêu em!”
Lê Y Ninh tát hắn một cái, “Giữ khoảng cách, anh đã kết hôn rồi.”
Xúc cảm ấm áp, không phải mộng, là người thật!
Cô bất chợt mở mắt, nhanh chóng ra tay!
Đối phương “Ai da” một tiếng, không đánh trả còn thuận thế nằm lên giường.
“Tôi cam đoan không chống cự, tôi đầu hàng! ”
” Lâm Tự! Là anh! Nói, anh vào phòng tôi làm gì? Anh vào phòng tôi làm gì? ”
Lâm Tự nằm nghiêng trên giường, một tư thế mời người chiếm lấy,
” Ninh Ninh, đây là giường của anh, anh không ngủ ở đây thì ngủ ở đâu? ”
Lão Lê đẩy cửa đi vào,
” Ninh Ninh, vừa rồi con kêu cái gì? Có chuyện gì từ từ……,ta, ta cái gì cũng không thấy. ”
Đến giờ Lê Y Ninh mới phát hiện mình vẫn còn đè ở trên người Lâm Tự, mà hai tay Lâm Tự giơ qua đỉnh đầu. Tư thế này mờ ám đến cực điểm, khó trách lão Lê cuống quít đóng cửa rút lui.
“Họ Lâm, anh đứng lên cho tôi! ”
Lê Y Ninh không hiểu chính là kẻ ngốc.
“Kết hôn rồi còn tới dây dưa với tôi, giới hạn làm người cùng lương tri của anh bị chó ăn rồi sao?”
Lâm Tự thấy Lê Y Ninh thật sự tức giận, vội vàng ngồi dậy, tỉ mỉ nói sự tình tiền căn hậu quả.
Cuối cùng ủy khuất nói với Lê Y Ninh,
“Ninh Ninh, lời hứa của anh với em vĩnh viễn không thay đổi. Em là tình cảm chân thành duy nhất của anh, Vạn Trượng Hồng Trần chỉ vì em mà trông coi!”
“…”
“Cái gì? Con gái cậu 4 tuổi? Lê Y Ninh, kết hôn lại không nói cho tôi biết. Tính ra đứa bé 4 tuổi hẳn là sinh ra ở nước ngoài? Con lai sao? A, a, tôi muốn làm mẹ nuôi của con lai.”
Lê Y Ninh thô bạo ngắt lời Liễu Niên Niên,
“Làm cái đầu cậu! Còn con lai! Trí tưởng tượng phong phú quá. Là con của Lâm Tự……”
Lê Y Ninh còn chưa nói xong, bạn thân đã tạt cho cô một chậu nước lạnh,
“Cậu muốn làm mẹ kế? Đàn ông trong thiên hạ đều chết hết rồi sao? Nói cho cậu biết, tên khốn kiếp Lâm Tự kia, cậu vừa ra nước ngoài hắn liền kết hôn chớp nhoáng, chờ tôi về nước tôi thấy một lần đánh hắn một lần. Chờ xem!”
Lê Y Ninh giải thích không nổi, không chỉ bạn thân, ngay cả chính cô cũng giống như nằm mơ.
Cô nhìn sang bên cạnh, Lâm Tự hai tay tỏ vẻ bất lực, một bộ không thể làm gì,
“Nhìn xem, chuyện xưa của anh quá ly kỳ! Không ai có thể tin tưởng.”
“Anh chỉ cần em tin là được! Nếu không hiện tại liền đi làm DNA? Nếu em sợ làm giả, không làm ở viện của anh. Em chọn bệnh viện. Nhưng để Mễ Mễ không phải suy nghĩ, em không được để lộ nhé.”
Lê Y Ninh đáp ứng, Mễ Mễ thân thế đáng thương. Nếu sự thật đúng như lời Lâm Tự nói, cô nguyện ý làm chức “mẹ” này.
Người khác có bánh từ trên trời rơi xuống, ít nhất cũng phải là em gái Lâm* . Đến phiên Lê Y Ninh, “Ting”! Từ trên trời rơi xuống một “con gái”, còn lảmà con gái của bạn trai cũ gọi cô là mẹ, sao lại không được tự nhiên như vậy chứ!
“Ninh Ninh, nếu em quay lại với anh không phải thuận lý thành chương rồi sao.”
Lê Y Ninh đưa tay ra hiệu 250*,
“Nghĩ hay lắm!”
*Con số 250 cũng được sử dụng phổ biến trên mạng Internet Trung Quốc hiện nay. Phiên âm số 250 là /èr bǎi wǔ/ đồng nghĩa với sự sỉ nhục, mang ý nghĩa mắng chửi người đối diện. Họ thường gọi một kẻ ngu ngốc hoặc nói chuyện không đứng đắn, làm việc không nghiêm túc, hành xử một cách tùy tiện là 250.