Chương 2
Lê Y Ninh nhìn Chu Kỳ, không nói nguyên nhân, có một số việc không phải dựa vào tưởng tượng mà có thể giải quyết vấn đề.
Lê Y Ninh dùng nửa giờ đi một vòng quanh tiểu khu, bảo Chu Kỳ gọi người phụ trách tới.
Lâm Tự đang bận phân phát đồ dùng, bị Chu Kỳ gọi tới thì thấy tay phải Lê Y Ninh không ngừng gõ mặt bàn.
Lê Y Ninh từ nhỏ đã có một thói quen, trước khi nổi giận sẽ dùng ngón tay gõ bàn.
Gõ càng chậm lửa càng lớn, ngược lại gõ càng nhanh càng không có chuyện gì lớn.
Tiểu khu thường xuyên xảy ra tình huống, cướp vật tư, tùy ý chen ngang, không nghe khuyên can dưới lầu tụ tập nói chuyện phiếm, thậm chí còn có người vì đi ra ngoài vượt qua tấm chắn cách ly.
Hôm trước mới rút một người phụ trách, Lâm Tự vừa thay ca được hai ngày, thấy dáng vẻ Lê Y Ninh không nhỏ.
Mấy năm trước Lê Y Ninh là nói ra nước ngoài học tập, học cái gì thì không nói.
Nhưng Lâm Tự cảm giác Lê Y Ninh hiện tại thay đổi rất nhiều, trên người mơ hồ có một loại chính khí nghiêm nghị bức người.
“Thêm một lớp rào chắn nữa cho cộng đồng, với khoảng cách giữa hai lớp rào chắn là 2 mét; xét nghiệm axit nucleic tại từng đơn vị; báo cáo chi tiết người già, người yếu, bệnh tật, tàn tật và mang thai trong cộng đồng ”
Tuy rằng Lê Y Ninh không giải thích vì sao mình lại làm như vậy, nhưng nghe đến đây ánh mắt mọi người đều sáng lên.
Những đề nghị này quá kịp thời, vừa vặn giải quyết vấn đề nan giải hiện tại.
Lê Y Ninh vừa dứt lời, trong tiểu khu đột nhiên loạn lên, một đám người xông tới,
“Nhanh! Nhanh! Có người sắp sinh, mở cửa, mở cửa, chúng tôi phải đi bệnh viện.”
Thần kinh Lâm Tự lập tức căng thẳng, anh quay người muốn vào tiểu khu, bị Lê Y Ninh đưa tay ngăn cản.
“Em không nghe thấy sao? Bên trong có người sắp sinh con, sống chết trước mắt! Tôi là bác sĩ! ”
Lâm Tự không rõ dụng ý của Lê Y Ninh.
Lê Y Ninh bảo Chu Kỳ gọi 120*,
*xe cứu thương
“Tình nguyện viên đón người ra, dùng 120 chuyển vận. Chỉ cho phép một người nhà đi theo, những người còn lại quay về.”
Người đàn ông quỳ xuống trước mặt Lê Y Ninh qua hàng rào, “Chị, tôi van cầu, để chúng tôi ra ngoài đi! Vợ tôi thật sự chịu không nổi. Tôi dập đầu với chị, cứu vợ tôi!”
Ánh mắt mọi người ở hiện trường đều tập trung trên người Lê Y Ninh, trong ánh mắt ẩn chứa trách cứ như đâm vào lưng cô.
Cũng có ngưới ồn ào, “Người đã như vậy rồi, cô còn không cho đi, lương tâm bị chó ăn rồi sao?”
“Đúng vậy, xem ra là do tuổi còn trẻ, quá nhẫn tâm!”
Lê Y Ninh giống như không nghe thấy, trực tiếp gọi tình nguyện viên đón người, đến cửa tiểu khu lại giao người cho 120.
Lâm Tự quay đầu nhìn lướt qua Lê Y Ninh, “Em thay đổi rồi!”
“Ha, anh nói gì vậy! Không hiểu thì đừng nói lung tung!”
Lê Y Ninh là nữ thần trong lòng Chu Kỳ, nhân phẩm của Lê Y Ninh cô hiểu rõ nhất.
Về tình về lý, Lê Y Ninh xử trí đều thích đáng.
Chu Kỳ thấy sắc mặt Lê Y Ninh bình tĩnh, tức giận nói, “Chị Lê, em thật bội phục chị. Người này không phân biệt tốt xấu đã nói chị, thật muốn tát anh ta một phát. Thật đáng ghét!”
Lê Y Ninh ngoài mặt gió êm sóng lặng, nhưng trong lòng lại không được như vậy.
Cô có thể chịu đựng bất cứ ai nói cô mắng cô, duy chỉ có Lâm Tự là không thể.
Buổi tối, Lê Y Ninh kể khổ với bạn thân, “Niên Niên, bây giờ tôi về Vĩnh Giang rồi. Gặp Lâm Tự rồi.”
“Hai người cuối cùng cũng gặp mặt! Nói xem là ôm đầu khóc rống hay là im lặng nghẹn ngào?”
Liễu Niên Niên gấp đến độ giậm chân trong điện thoại.
Lê Y Ninh cắn một miếng bánh quy, vừa định uống sữa, chợt nhớ tới lời Lâm Tự, lại buông xuống.
“Khiến cậu thất vọng rồi! Hắn mắng tôi quá tuyệt tình! ”
Liễu Niên Niên ở đầu dây bên kia há to miệng, Lâm Tự mắng Lê Y Ninh?
Năm đó hai người chia tay, Lâm Tự cũng chưa từng nói một chữ “Không” với Lê Y Ninh, hiện tại ăn gan hùm mật gấu à, lấy đâu ra dũng khí thế?
Lê Y Ninh nghe Liễu Niên Niên nỗ lực vì mình đấu tranh,
“Dũng khí chưa nói tới. Anh ấy có thể còn khó chịu với tôi! Tôi cũng không nghĩ tới ngày đầu tiên trở lại Vĩnh Giang đã gặp phải. Oan gia ngõ hẹp!”
Chu Kỳ gõ cửa đi vào, nhóm wechat của tiểu khu Tinh Hà nổ tung, muốn liên danh tố cáo Lê Y Ninh coi thường sinh mệnh chỉ huy mù quáng.
Lãnh đạo trung tâm cũng vò đầu, muốn chạm trán Lê Y Ninh, đè chuyện này xuống.
“Chị Lê, hay là giải thích đi! Chị rõ ràng là có lòng tốt, bị người ta hiểu lầm. Những người này cũng không hiểu, còn trút giận lên người chị. ”
Khi Lê Y Ninh tới trung tâm, thình lình phát hiện Lâm Tự cũng ở đó.
Cũng là tới để mắng cô?
Thì ra nam nữ sau khi chia tay không có khả năng làm bạn bè, chỉ có thể làm kẻ địch, xem ra không giả.
Bầu không khí rất áp lực, Lê Y Ninh là người đầu tiên phá vỡ sự xấu hổ,
“Đã sinh chưa? con trai hay con gái?”
“Cũng may được đưa đến bệnh viện kịp thời, mẹ con bình an!”
“Bình an là tốt rồi”
Lê Y Ninh biết Lâm Tự muốn nói gì tiếp theo, móc ra một cái USB,
“Tôi không muốn giải thích, cũng không cần giải thích. Mọi người tự xem đi.”
Mọi người xem xong đều không nói gì, thầm cảm thấy may mắn.
Video được quay ở một thành phố khác. Tình huống cùng hôm nay không khác nhiều lắm, nhưng xử lý lại một trời một vực, kết quả liên lụy đến mấy trăm người cách ly.
Lâm Tự là người đầu tiên đứng ra xin lỗi, hắn quả thật đã quên mình không chỉ là bác sĩ, mà nên vì an toàn của mấy vạn người suy nghĩ thật kĩ.
May mà Lê Y Ninh bình tĩnh cơ trí mới không làm cho tình hình hỏng bét, lịch sử tái diễn.
Mọi người ở hiện trường nhao nhao dùng ánh mắt kính nể nhìn Lê Y Ninh, có người đề nghị đem nội dung USB đăng lên wechat, phòng ngừa mọi người nghe nhầm đồn bậy, quần chúng phẫn nộ.
“Chị Lê, sau khi phát video, cư dân trong nhóm liên tiếp xin lỗi chị! Không biết tên chị, nghe em gọi chị Lê, đều gọi chị Lê. Còn nói nhất định nghe lời chị, phối hợp công tác!”
3.
Hóa giải hiểu lầm, Lâm Tự lại đuổi theo Lê Y Ninh xin wechat.
Cô từ chối, chẳng biết vì sao trong lòng lại đau đớn.
Lâm Tự đành phải áp dụng biện pháp cũ, chặn cửa!
“Chúng ta không có gì để nói, tôi muốn nghỉ ngơi. ”
Lê Y Ninh vẫn không nể mặt Lâm Tự.
Năm đó cô ra nước ngoài học tập, chia tay là cô nói không sai.
Bởi vì có quá nhiều sự không chắc chắn, sự sống và cái chết có thể là một khoảnh khắc, và mọi người đều nghĩ đến kết quả xấu nhất.
Quan trọng nhất là mẹ Lâm đã tìm cô, nói ba Lâm chẩn đoán chính xác ung thư tuyến tụy, muốn nhanh chóng được nhìn thấy Lâm Tự cưới vợ sinh con.
Lê Y Ninh ra nước ngoài ít nhất ba năm mới có thể trở về, mẹ Lâm bảo Lê Y Ninh từ bỏ ra nước ngoài lập tức kết hôn với Lâm Tự, tốt nhất là mau chóng sinh con.
Lâm Tự không muốn Lê Y Ninh thất vọng, cũng không muốn cha mình thất vọng.
Lê Y Ninh không để Lâm Tự khó xử, mới quyết đoán chia tay.
Ngày đó Lâm Tự nghe Lê Y Ninh nói chia tay, liên tiếp ba ngày không thấy bóng dáng, sợ tới mức Lâm gia báo cảnh sát.
Lê Y Ninh lo lắng ba ngày không chợp mắt, nơi hai người thường đến đều không tìm thấy Lâm Tự.
Mãi đến rạng sáng ngày thứ tư, Lâm Tự mới về nhà.
Lê Y Ninh sợ mình mềm lòng không dám đi gặp. Sau đó làm visa bận rộn, không lâu sau lại nghe bạn học nói Lâm Tự kết hôn chớp nhoáng.
Lê Y Ninh thật sự không thể tin được lỗ tai của mình, tình cảm hơn hai mươi năm không bằng một tháng ở chung, còn có thể tin tưởng tình yêu sao?
Cái gì thề non hẹn biển, thiên hoang địa lão, tam sinh tam thế, đều là gạt người.
Lúc Lê Y Ninh lên máy bay là rưng rưng nước mắt, Liễu Niên Niên khuyên cô chân trời góc bể nơi nào không có cỏ thơm, sau khi đi ra ngoài dứt khoát tìm một soái ca nước ngoài, chọc giận Lâm Tự.
Lê Y Ninh về nước cố ý xin đi phía Nam.
Chuyện cũ như khói, chuyến đi Vĩnh Giang trời xui đất khiến lại gặp Lâm Tự.
Còn có mặt mũi muốn thêm wechat của cô?
Mơ đi! Nhiệt độ đột nhiên hạ xuống, khớp xương phong thấp và bệnh dạ dày của Lê Y Ninh đau đớn, nhắc nhở cô mùa thu đến rồi.
Buổi họp báo buổi chiều, Lê Y Ninh phải ở lại chỉ huy.
Trải qua phòng ngừa khoa học hiệu quả, người bị nhiễm từ ba con số giảm xuống còn một con số, điểm sáng xuất hiện!
Mọi người ở trung tâm chỉ huy thở dài một hơi, làm việc ngày đêm, cố gắng và kiên trì của mọi người, rốt cục thấy được ánh rạng đông.
Càng phải cảm tạ Lê Y Ninh, chịu áp lực bình tĩnh chỉ huy.
Đối với việc ban đầu nghi ngờ cô, bất mãn hết thảy hóa thành khâm phục cùng tôn trọng.
Lê Y Ninh nhìn chằm chằm một đống thuốc dạ dày, thuốc viên, bột, thuốc pha…… đủ loại, đây là tất cả các loại thuốc dạ dày? Còn có một chén thuốc Đông y tản ra mùi thuốc nồng nặc,
“Chu Kỳ, em làm việc càng ngày càng kém. Chị thường uống hai loại thuốc kia em biết mà. Tại sao lấy nhiều như vậy, muốn chị mở tiệm thuốc sao?”
Chu Kỳ cũng rất ủy khuất, co chỉ là buổi sáng cầm thuốc bị người ta nhìn thấy, tin tức liền nhanh chóng truyền đi.
Rất nhiều người mang thuốc dạ dày trong nhà tới, chị vệ sinh còn đặc biệt nấu cháo dinh dưỡng cho Lê Y Ninh.
Tất cả mọi người không biết tên đầy đủ của Lê Y Ninh, nhưng đều biết chị Lê tổ hai bị bệnh dạ dày.
“Lòng tốt của mọi người chị Lê xin nhận, cám ơn! ”
Chu Kỳ lại có thêm một công việc, đem thuốc trả lại.
“Của anh không được trả lại ! Cái này nấu riêng cho em, nhân lúc còn nóng uống đi! ”