Chương 7
“4 tháng trước, nửa đêm cô gọi anh ta dạy toán, cô biết lúc đó chúng tôi đang làm gì không? Chúng tôi đang quan hệ, và bị cô phá ngang.”
“3 tháng trước, anh ta thức trắng cả đêm tìm tài liệu giúp cô làm tiểu luận.”
“Quay lại câu hỏi ban nãy. Cô biết rõ người ta sắp kết hôn, vậy mà vẫn vô tư nhắn tin, sai khiến, thậm chí còn dẫn cả gia đình lên nhà người ta ăn nhờ ở đậu.”
“Hứa Lê, anh ta dơ bẩn, còn cô thì rẻ rúng.”
Hứa Lê tức giận cầm lấy ly nước trên bàn.
Tôi thản nhiên ngồi nhìn, chờ xem cô ta có dám hắt vào mặt tôi không.
Cô ta cuối cùng cũng không dám, chỉ đặt ly nước xuống bàn thật mạnh, hất mặt đầy khiêu khích:
“Không cần tôi mở lời, anh ấy vẫn tự nguyện giúp tôi. Tôi làm gì được? Chỉ trách chị già rồi, hết hấp dẫn!”
Tôi phì cười:
“Em gái à, lấy tuổi tác ra để công kích phụ nữ là thứ vô duyên nhất đấy. Thôi được, chị chúc em mãi mãi hai mươi tuổi nhé.”
Hứa Lê hất cằm đầy tự tin:
“Dù sao thì cũng trẻ hơn chị.”
Tôi thong thả uống cạn chén trà cuối cùng:
“Nghe nói em thi cao học điểm không tệ, chúc mừng.”
Nụ cười của Hứa Lê lập tức cứng đờ:
“Chị có ý gì?”
Tôi khẽ gật về phía xấp giấy in trên bàn: “Chị sẽ mang mấy thứ này đến phòng tuyển sinh.
Không đúng, chị sẽ đến thẳng buổi phỏng vấn của em, trò chuyện với thầy cô chút—nói về việc em làm sao tán tỉnh một nghiên cứu sinh tiến sĩ, khiến mối tình tám năm giữa anh ta với bạn gái sụp đổ thế nào.” “Chị dám!” – Hứa Lê kích động đến run rẩy cả người, trán nổi gân xanh.
Cô ta rút từ túi xách ra một chiếc điện thoại đang ghi âm, giọng thở dốc:
“Nếu chị dám phá hoại tương lai của tôi, tôi… tôi sẽ nhảy lầu!”
“Nhưng trước khi chết, tôi sẽ để cả thế giới biết—là chị ép tôi vào chỗ chết!”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:
“Chỉ vì chút chuyện cỏn con mà đòi sống đòi chết—đúng là chẳng có tiền đồ.”
Tôi cũng lấy ra chiếc điện thoại đang ghi âm trong túi xách, lắc nhẹ mấy cái rồi cười khẩy:
“Chỉ mình em biết ghi âm chắc? Em tưởng chị đi làm ăn xã hội mười mấy năm chỉ để chơi à?”
Tôi đứng dậy, liếc mắt nhìn xuống:
“Hứa Lê, về nhà mở lại đoạn ghi âm đó, nghe kỹ xem chị đã ép em điều gì, nói câu nào sai sự thật chưa? Trong chuyện này, người bị hại là chị.”
Cô ta như bị rút hết khí lực, nước mắt rơi lã chã.
Tôi xách túi định rời đi.
Nhưng đúng lúc bước ra cửa, cô ta bỗng cất tiếng:
“Chị có biết không, hồi đó tâm trạng em rất tệ, anh Tuấn Phi lái xe hơn ba trăm cây số về tận quê em, đến trước cổng trường cấp ba chỉ để mua cho em cái bánh kẹp thịt lừa mà em thích.”
Tôi nhíu mày: “Em định nói gì?”
Hứa Lê vừa khóc vừa cười đầy khiêu khích:
“Chị đối xử với ảnh tốt như thế, ảnh đáp lại chị được gì? Em chẳng cần làm gì, ảnh cũng chủ động giúp em đủ điều.”
“Chị à, ảnh hết yêu chị rồi.”
“Cái gọi là kết hôn ấy, chẳng qua là do hai người đã ngủ với nhau tám năm, ảnh muốn có một lời giải thích đàng hoàng cho chị với gia đình chị thôi.”
Trái tim tôi như bị ai cầm kim đâm một phát.
Mất vài giây tôi mới lấy lại bình tĩnh, ngoảnh đầu lại, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Đồ rác chị vứt rồi, em thích thì cứ đi nhặt về. À, còn nữa… bé con, nhớ ôn thi kỹ vào nhé. Phỏng vấn hôm đó, mình gặp nhau nha.”
Tôi mỉm cười sảng khoái, rảo bước rời khỏi nhà hàng.
Nhìn vẻ mặt tức tối và thua thiệt của Hứa Lê lúc đó, tâm trạng tôi… thật sự tốt lên hẳn.
18.
Tôi gác tay lên vô-lăng, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón, rít một hơi thật sâu.
Khói thuốc sộc lên khiến tôi ho sặc sụa, cổ họng cay xè.
“Gì thế?” – nhỏ bạn thân lo lắng hỏi qua điện thoại – “Cậu hút thuốc à? Tớ nghe tiếng bật lửa rồi đấy. Chắc con tiểu bạch liên kia chọc điên cậu rồi đúng không?”
Tôi khẽ đáp: “Ừ, xong rồi. Vừa mới rời khỏi chỗ đó.”
Đầu óc tôi quay cuồng, mọi tế bào trong cơ thể như đang phản đối kịch liệt.
Tôi lại nhớ tới câu nói của Hứa Lê—anh ta từng lái hơn ba trăm cây số chỉ để mua cho cô ta một cái bánh kẹp thịt lừa.
Còn tôi thì sao?
Nửa năm trước, cũng tầm giờ chiều, tôi nhắn tin cho Hầu Tuấn Phi mãi không thấy trả lời.
Gọi video, anh ta vừa lái xe vừa bảo đang làm việc vặt cho thầy hướng dẫn – mang ổ cứng đến một huyện lị nào đó.
Lúc ấy, tôi còn dặn anh ta cẩn thận, sợ anh mệt mà gặp tai nạn.
Tôi chẳng nghi ngờ gì.
Nhưng giờ nghĩ lại… mọi chuyện hóa ra lại giống hệt câu hát:
“Giữa chúng tôi, còn nhiều thứ tôi chưa hề biết đến.”
Tôi bình tĩnh lại sau một lúc, rồi đơn giản kể lại mọi chuyện vừa xảy ra trong phòng ăn cho bạn thân nghe.
Tôi thở dài:
“Nhìn thì có vẻ tôi ép cô ta đến đường cùng, chiếm hết thế thượng phong… mà sao lại thấy giống như chính mình là kẻ thua cuộc.”
Cậu ấy đùa:
“Vì cậu vừa giao rác cho người ta thôi mà.”
Tôi bật cười, nhưng không nói gì thêm.
Cậu ấy lại hỏi:
“Con nhỏ đó láo vậy, cậu có định dạy cho nó một bài học không?”
Tôi xoa xoa thái dương đang đau nhức, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không ngờ lại thấy ngay Hứa Lê đang đứng ở trạm xe buýt gần đó, vừa khóc vừa gọi điện, vẻ mặt uất ức như thể đang kể khổ với ai đó.
Tôi dập điếu thuốc, nói với bạn:
“Cứ để xem sao đã.”
Cậu ấy chợt nhớ ra điều gì:
“À đúng rồi, mấy hôm nay Hầu Tuấn Phi liên tục tìm tới tớ, cầu xin tớ đứng ra hòa giải. Còn sắp xếp cả một bữa tiệc vào ngày mai, định cầu hôn cậu lần nữa trước mặt bạn bè người thân. Bảo tụi mình tuyệt đối đừng tiết lộ chuyện gì. Làm như vậy là sao? Một mặt mập mờ với nhỏ kia, một mặt lại bám riết lấy cậu.”