Ngày thứ ba trong chuyến công tác, tôi vô tình đăng nhập vào tài khoản phụ Weibo của bạn trai.

Chương 4

Tiểu Ngư chọt trán tôi một cái, rồi hất cằm ra ngoài:
“Đi làm đi. Để lại chiến trường này cho chị.”
Cô ấy vừa dứt lời, điện thoại reo.
“Là hắn.” – Tiểu Ngư lắc lắc màn hình.
“Chắc gọi cho cậu không được, nên tìm tới mình. Có nghe không?”
Tôi gật đầu: “Nghe đi.”
Tiểu Ngư bắt máy, vừa bật loa ngoài xong thì bên kia đã vang lên giọng Hầu Tuấn Phi, hốt hoảng:
“Alo! Kiều Hạ có liên lạc với cậu không?”
(Tiếng xe chạy rì rì, chắc đang lái xe.) Tiểu Ngư liếc nhìn tôi một cái, rồi bình tĩnh trả lời:
“Chưa. Có chuyện gì vậy? Hai người cãi nhau à?”
“Nói xem cái Kiều Hạ này là sao chứ! Mẹ của đồng hương mình nhập viện, gia cảnh cũng khó khăn, mình mới cho bố cô ấy ở nhờ mấy hôm, mà cô ta đã nổi điên lên rồi! Ngồi ăn cơm mà đuổi người ta đi ngay tại bàn luôn. Rõ ràng là khinh thường người quê! Cậu không thấy thái độ cô ta đâu – ngạo mạn khỏi nói luôn! Mình mới chỉ nói cô ta vài câu, thế là cô đòi hủy hôn! Này Tiểu Ngư, cậu nói xem cô ta có phải đang có người khác bên ngoài không? Tự nhiên kiếm cớ cãi nhau để chia tay.”
“Tự nhiên đuổi người ta đi, cậu nói xem nó có vấn đề thần kinh không?!”
Ngay lập tức, Tiểu Ngư một tay chống hông, tay còn lại giơ lên như mấy đại hiệp trong phim cổ trang, vận khí rồi gào thẳng vào điện thoại:
“Thần kinh cái con khỉ! Cả nhà mày mới thần kinh!”
“Không thần kinh thì ai đời mang người ngoài về ở chung trong nhà chuẩn bị cưới? Không có tiền thuê khách sạn à? Hay ở quê không dạy được cái phép lịch sự tối thiểu vậy?”
“Cậu tốt bụng quá nhỉ? Quan tâm rộng quá nhỉ? Sao không đi làm đại sứ Liên Hợp Quốc đi cho đỡ phí cái tâm hồn bác ái?”
“Tôi còn chưa thấy cậu đối xử tốt với mẹ cậu như cách cậu đối xử với ‘bạn học’ đâu!”
“Cậu nói Kiều Hạ có người khác? Thế nói tôi nghe thử xem, ‘đồng hương’ của cậu là trai hay gái?”
“Tôi đoán là con gái nhỉ? Không thì cậu đâu có bay vào như ruồi thấy phân như vậy? Hăng hái thế cơ mà.”
Đầu dây bên kia, Hầu Tuấn Phi nghẹn họng không phản bác được:
“Cậu… cậu… tôi… tôi…”
Cuối cùng chỉ phun ra được một câu:
“Cậu thật là… không thể nói lý nổi!”
Rồi tắt máy cái rụp.
Tôi giơ ngón cái tán thưởng Tiểu Ngư.
Cô ấy hất tóc kiêu hãnh:
“Cãi nhau hả? Chưa bao giờ chị thua.”
“Lần sau mà hắn gọi lại thì cúp luôn nhé. Nếu hắn đến tìm, nói với hắn là cậu không liên quan gì nữa. Kẻ như hắn dễ đổ thừa lắm, kẻo lại nói cậu xúi giục rồi trút hết tội lên đầu.”
Tiểu Ngư gật đầu, nắm chặt tay tôi:
“Cần gì, nói một tiếng là có mặt.”
Tôi cười nhẹ trêu lại:
“Chắc sau này phải phiền cậu giới thiệu đối tượng cho mình rồi.”
“Hồi kia lúc mình giận dỗi muốn chia tay gã rác rưởi này, cậu từng bảo có anh cảnh sát đẹp trai muốn giới thiệu cho mình đấy.”
Tiểu Ngư bĩu môi:
“Muộn rồi, người ta… lấy vợ mất tiêu rồi.”
10.
Tôi ngồi ở bàn ăn trong phòng khách, tập trung vào laptop.
Bận rộn chính là cách tốt nhất để né tránh những điều không vui.
Bận rộn để quên mình đã từng khóc.
Bận rộn để quên mình đã từng tổn thương.
Bận rộn… để quên anh ta.
9 giờ tối, từ bên ngoài vọng vào tiếng nhập sai mật khẩu cửa.
Tiếp theo là tiếng gõ cửa, mỗi lúc một dồn dập.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa, rồi lại cúi xuống tiếp tục gõ bàn phím.
Phía sau, tiếng gõ cửa chuyển thành đập cửa điên cuồng.
“Kiều Hạ! Mở cửa!”
Tiểu Ngư lập tức chạy ra, tay cầm chổi quét nhà, tư thế sẵn sàng đánh nhau.
Cô ấy quay đầu nhìn tôi chờ chỉ thị.
Tôi khẽ lắc đầu.
Rồi gọi thẳng cho ban quản lý tòa nhà.
Chưa đầy vài phút sau, điện thoại mẹ tôi gọi đến.
Tôi đè thái dương đang nhức nhối, nhấc máy.
“Hạ Hạ, con với Tuấn Phi cãi nhau à?”
Tôi đáp khẽ: “Vâng.”
Tay vẫn không ngừng làm báo cáo.
“Cãi nhau kiểu gì mà lại khóa người ta ngoài cửa như thế chứ? Vừa rồi Tuấn Phi gọi cho mẹ rồi kể hết rồi. Cậu ấy bảo vì đưa đồng hương về nhà ở mấy hôm mà con giận dỗi như vậy? Chuyện nhỏ nhặt như thế mà cũng đòi hủy hôn à?”
“Lễ cưới sắp diễn ra rồi, thiệp mời gửi cả loạt, họ hàng đều biết. Giờ bảo không cưới nữa thì… thiên hạ người ta nhìn vào sẽ nói thế nào về nhà mình?”
“Con năm nay cũng hơn ba mươi rồi, lớn tuổi như vậy rất khó kiếm chồng, con biết không hả?”
“Tuấn Phi thì vừa đẹp trai, học vấn lại cao, một người tốt như vậy có cầm đèn lồng cũng chẳng tìm ra, con còn đòi gì nữa?”
“Có chuyện gì thì ngồi lại nói chuyện đàng hoàng, chứ sao lại đuổi người ta ra khỏi nhà như thế?”
“Không được thì mẹ bắt tàu đêm qua đó, xem rốt cuộc hai đứa mày bị sao!”
Tôi không đáp lời vội.
Click chuột, xử lý xong nốt nhóm số liệu cuối cùng.
Hít một hơi thật sâu.
Tôi cố giữ bình tĩnh, rồi nói vào điện thoại:
“Mẹ, đây là chuyện giữa con và Hầu Tuấn Phi. Con tự giải quyết được.”
“Người kết hôn với anh ta là con, sống vài chục năm cũng là con – không phải mẹ.”
“Vậy nên… mẹ đừng xen vào, đừng khuyên nhủ, và đặc biệt đừng có mò đến.”
“Tuần trước, anh Hai và chị Dâu đang lục đục chuyện ly hôn vì trường học của thằng Bảo. Con mới cho anh ấy mượn bốn trăm triệu, để gom mua nhà gần trường.”
“Nếu mẹ còn nói thêm một chữ, con sẽ đòi lại toàn bộ. Nếu anh ấy không trả, con sẽ kiện. Trên tay con có giấy mượn nợ của cả hai vợ chồng.”
“Mà nếu họ ly hôn thật, mẹ chính là nguyên nhân. Mẹ tự suy nghĩ kỹ đi.”
Đầu bên kia, mẹ tôi nghẹn họng.
Ban đầu là chửi.
Sau đó, giọng nghẹn lại, rồi bật khóc.
Nói tôi bất hiếu, nói tôi trắng đen không phân, rằng bà chỉ lo cho tôi, v.v…
Nhưng nói gì thì nói — bà cũng không dám khuyên tiếp.
Tôi thấy phiền, liền tắt máy.
“Mẹ à, hồi nãy con nói chuyện hơi nặng lời. Mẹ đừng để bụng.”
“Con vừa đặt cho mẹ một cái vòng tay vàng, với cả đăng ký cho mẹ một tour du lịch nghỉ dưỡng. Mẹ đi chơi vài hôm cho khuây khỏa nha.”
“Chuyện giữa con và Hầu Tuấn Phi không đơn giản vài câu là giải thích xong. Quyết định của con không phải bốc đồng mà là đã suy nghĩ kỹ càng rồi.”
“Lúc này, điều con cần… là mẹ tin tưởng con gái mình, và đứng về phía con.”
Một lúc sau, mẹ tôi gửi đến vài tin nhắn thoại dài đúng 60 giây, giọng nghèn nghẹn: Bà nói hồi nãy cũng nóng quá nên nói hơi nặng, chẳng qua là lo con quá, sợ con lỡ quyết định sai rồi sau này hối hận cả đời.
Bà bảo tôi trả lại vòng tay, đừng hoang phí, còn du lịch thì không đi đâu.
“Có chuyện gì thì gọi ngay cho mẹ hoặc anh con, nhà mẹ luôn là chỗ dựa cho con.”
Tôi thở phào một hơi.
Tôi hiểu mẹ mình quá mà.
Lúc đầu thì gào thét dọa dẫm.
Sau đó… sẽ mềm mỏng xin lỗi.
Cứ dọa chút, rồi dỗ chút, là ổn ngay.
“Bảo vệ tới rồi. Hình như đang… cãi nhau với Hầu Tuấn Phi ngoài cửa.”
11.
Trước cửa tôi có lắp camera.
Tôi lập tức bật ứng dụng theo dõi trên laptop lên.
Ngoài hành lang, quản lý tòa nhà và hai bảo vệ đã có mặt.
Hầu Tuấn Phi cầm điện thoại trong một tay, tay kia cầm chiếc ô ướt nhẹp.
“Tôi là chủ nhân thực sự của căn nhà này. Lúc nhận nhà chắc mấy anh còn nhớ tôi mà, đúng không? Chẳng qua tôi với vợ sắp cưới cãi nhau một chút. Chuyện riêng trong nhà thôi, không có gì nghiêm trọng cả. Các anh về đi.”
“Nhưng mà… Chủ hộ là cô Kiều Hạ. Cô ấy vừa gọi chúng tôi lên và xác nhận là đang sống một mình. Chúng tôi cũng…”
Mặt Hầu Tuấn Phi càng lúc càng đen lại.
“Kiều Hạ! Mở cửa! Không mở là tôi phá khóa đấy!”
“Anh à, hay là… thế này đi. Nếu đúng là chuyện nội bộ gia đình, hai người nên tự ngồi lại nói chuyện. Chứ anh làm vậy sẽ ảnh hưởng đến các căn hộ lân cận.”
“Tầng này chỉ có đúng một căn, ảnh hưởng ai chứ? Tôi gõ cửa nhà mình mà cũng vi phạm hả?!”
Quản lý thấy không khuyên nổi nữa, đành… gọi cho tôi.
“Alo, cô Kiều…” – quản lý mới nói được nửa câu, thì điện thoại đã bị Hầu Tuấn Phi giật mất.
Hắn lùi lại vài bước, ngẩng đầu nhìn thẳng vào ống kính camera, tức đến mức khuôn mặt điển trai cũng méo xệch:
“Kiều Hạ! Mở cửa!”
Tôi siết chặt nắm tay, mắt không rời khỏi màn hình máy tính:
“Không mở.”
“Vậy thì bỏ chặn số điện thoại và WeChat của tôi! Chúng ta nói chuyện rõ ràng!”
Tôi bật cười lạnh lẽo:
“Không có gì để nói.”
“Được đấy! Ghê gớm thật! Vậy thì tôi đứng đây luôn! Có bản lĩnh thì đừng ra khỏi nhà cả đời đi!”
“Anh à, anh bình tĩnh lại đi. Cô Kiều Hạ đã dặn trước – nếu anh không chịu rời đi, chúng tôi sẽ gọi cảnh sát đảm bảo an toàn cho cô ấy.”
“Gọi cảnh sát hả? Cứ gọi! Tôi không tin cảnh sát tới mà cô ta vẫn dám không mở cửa!”
Tôi nhìn gã đàn ông đang lồng lộn trên màn hình, nở nụ cười lạnh nhạt.
“Hầu Tuấn Phi, tôi sẽ không báo cảnh sát. Nhưng tôi sẽ gọi cho giáo sư hướng dẫn của anh. Nhờ thầy ấy tới… dắt anh về.”
Gã sững người.
“Cô dám?!”

Đang cùng xem: 19 bạn đọc / Dấu chân để lại: 44,847 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙