Làm Thư Ký Ba Năm

Chương 3

14

Những ngày nằm dài thật sự trôi qua như bóng câu qua cửa, chớp mắt đã là ngày thứ ba ở Tam Á.

Ba tôi thuê một chiếc xe, chở mẹ và bà ngoại tôi đi chơi khắp nơi, ai nấy đều cười nói rôm rả.

Còn tôi thì mỗi ngày nằm lười trong khách sạn, ăn xong ngủ, ngủ dậy lại ăn, cũng thấy sung sướng vô cùng.

Tất nhiên, tôi đâu có ngu đến mức đi báo cáo hành trình của mình cho Tổng Giám đốc Lục.

Tôi đã sớm chặn hắn rồi.

Nhưng để không quá tuyệt tình, điện thoại tôi vẫn bật.

Chỉ là luôn trong chế độ không làm phiền.

Ha ha.

15

Chiều nay.

Tôi vừa mở WeChat, đã thấy Viên Viên đăng trạng thái: 【Mệt như chó】.

Vị trí kèm theo lại cách chỗ tôi chưa đến hai cây số…

Xong rồi!

Tôi quên khuấy mất tuần này Tổng Giám đốc Lục và Phó Tổng Giám đốc Từ đến Tam Á bàn dự án.

Khách sạn họ ở là do tôi đặt từ trước, đúng thật chỉ cách chỗ tôi chưa đến hai cây số.

Lơ là rồi, lơ là rồi.

Tôi lập tức tắt nguồn.

Nghĩ lại vẫn thấy chưa yên tâm…

Thôi thì rút luôn cả sim ra cho chắc.

Ừ.

Cảm giác yên ổn hơn hẳn.

16

Tối, bà tôi đòi đi chợ đêm ăn hải sản.

Về đến khách sạn thì trời đã khuya lắm rồi.

Tôi nằm lăn ra giường, tay xoa cái bụng tròn vo, hoàn toàn quên béng vụ ban chiều.

Thế nên vừa bật điện thoại lên, đã nhận được cuộc gọi cầu cứu từ Viên Viên.

Giọng cô bé khàn đặc, đầu dây bên kia đã khóc không ra hơi:

“Chị Giai Giai, cuối cùng chị cũng nghe máy rồi! Hu hu hu, cứu em với chị ơi!

“Em… em… em hình như làm Tổng Giám đốc Lục chết rồi! Hu hu hu hu hu!”

Tôi giật thót tim.

Nhưng tay chân thì đã vô thức hành động, thay quần áo rồi lao ngay ra ngoài.

Bà tôi vừa đắp mặt nạ vừa bước ra từ nhà tắm: “Đêm hôm khuya khoắt mày còn đi đâu đấy?”

Đầu óc tôi vẫn đang trống rỗng, chỉ lắp bắp đáp: “Có khi là đi… viếng đám ma.”

……

Lúc tôi đóng cửa rời đi.

Miệng bà tôi vẫn còn đang há hốc chưa kịp khép lại.

17

Vội vàng chạy đến bệnh viện, thấy Viên Viên đang ngồi trên ghế dài lau nước mắt.

Phó Tổng Giám đốc Từ cao to lực lưỡng đứng bên cạnh an ủi.

Mặt anh ta vừa như buồn cười, vừa như bất lực, còn thoang thoảng mùi rượu.

Thấy tôi đến, Viên Viên lập tức nhào tới khóc kể:

“Chị Giai Giai, em thật sự không biết Tổng Giám đốc Lục bị dị ứng xoài đâu!

“Lúc tiệc tối có dĩa trái cây, anh ấy không thèm nhìn mà ăn luôn, ăn xong thì lăn đùng ra!

“Nhưng thật sự không thể trách em được mà hu hu hu hu!!!”

Tôi thở dài, chỉ còn cách ngồi xuống an ủi cô bé.

Viên Viên đi công tác một mình với hai ông sếp lớn, sai sót là điều dễ hiểu.

Hơn nữa tôi lại nghỉ phép đột ngột, giao Tổng Giám đốc Lục cho cô bé lo liệu, đúng là làm khó người ta.

Tôi còn đang lau nước mắt cho Viên Viên, thì Phó Tổng Giám đốc Từ đột nhiên mở miệng:

“Hách Giai Giai, tôi nghe bảo cô định nghỉ việc hả?”

Tôi nhếch môi cười nhẹ: “Không đâu, tôi chỉ nghỉ phép thôi, tuần sau quay lại rồi.”

“Ồ, không nghỉ thì tốt.”

Phó Tổng Giám đốc Từ gật đầu:

“Hồi nãy lúc Lục Thừa sưng vù như con heo rừng, tôi hết hồn luôn, ợ!

“Tôi làm bạn với nó bao nhiêu năm, lần đầu tiên thấy bộ dạng như ma của nó, ợ!

“Thế nên tôi nói thật, thằng đó mà thiếu cô, là toang thiệt đấy, ợ!”

Mấy cái ợ liên tục của Phó Tổng Giám đốc Từ khiến anh ta đứng không vững.

Tôi chẳng biết đáp sao, đành chuyển chủ đề: “Vậy Tổng Giám đốc Lục sao rồi, không nghiêm trọng chứ?”

Anh ta hất cằm chỉ lên tầng: “Đang truyền nước ở trên lầu, cô lên xem đi, có khi vẫn còn sưng đấy.”

Giọng điệu ấy, rõ ràng là muốn tôi lên xem trò cười.

Vậy thì khách sáo gì nữa?

Tôi bỏ lại Viên Viên.

Lập tức đi lên tầng tìm trò vui.

18

Phòng truyền dịch vắng hoe, chỉ có mình Lục Thừa.

Sơ mi và quần tây trên người hắn đã nhăn nhúm, cà vạt màu xám treo lỏng lẻo trên cổ, nhìn cũng khá ăn rơ.

Mà cái cà vạt đó là quà tôi mua tặng Giáng Sinh năm ngoái.

Hắn dựa lưng vào ghế, đầu hơi nghiêng sang một bên, tóc mái xõa nhẹ, ngoan ngoãn lạ thường.

Tôi bước lại gần mới thấy mặt hắn đã bớt sưng, chỉ còn vết đỏ quanh miệng.

Nhìn… còn hơi đáng yêu.

Tôi không kìm được thở phào nhẹ nhõm.

Lục Thừa nghe tiếng động, hơi giật mình, mở mắt nhìn tôi.

“Giờ này rồi sao em còn đến đây?

“À, là Điền Viên biết em cũng đang ở Tam Á, lo quá nên cứ đòi gọi cho em, tôi cũng không ngăn được.

“Xin lỗi nha, làm phiền em nghỉ dưỡng với gia đình rồi đúng không?”

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi.

Lời thì khách sáo,

nhưng nụ cười nơi khoé miệng thì rõ ràng đầy… mưu mô.

…Tôi nghiến chặt răng.

“Lục tổng, nơi này chỉ có hai ta, anh đừng diễn nữa.

“Anh cố tình ăn xoài phải không? Rõ ràng biết tôi cũng ở Tam Á.

“Không tiếc mạng sống cũng phải kéo tôi đến đây? Bắt mọi người lo lắng cho anh?

“Lục Thừa, rốt cuộc anh muốn gì?”

Những lo lắng và bối rối tràn ngập trong lòng tôi từ lúc nhận được cuộc gọi, cuối cùng cũng tìm được chỗ trút ra.

Chắc mặt tôi lúc ấy không dễ coi chút nào.

Nhưng hắn vẫn vậy, đôi mắt như sao vẫn chớp chớp, đầy vẻ vô tội.

Căn phòng truyền dịch chỉ bật bóng đèn huỳnh quang đơn giản.

Ánh sáng chiếu lên gương mặt hắn, khiến nụ cười tưởng chừng vô hại ấy…

Trở nên chẳng đơn giản chút nào.

“Tôi còn có thể muốn gì?

“Tôi chỉ muốn gặp em thôi, Giai Giai.”

22

Chắc là vào năm tôi năm, sáu tuổi gì đó.

Hồi đó bà ngoại dẫn tôi ra ngoại thành đến một đạo quán để thắp hương.

Vừa vào cổng núi không xa, chúng tôi gặp một ông đạo sĩ râu tóc bạc phơ, người thì lôi thôi nhếch nhác.

Ông đạo ấy nhìn tôi vài giây, vuốt râu một cái, rồi nói vài câu “chân ngôn” gì đó.

Cụ thể nói gì thì tôi chẳng nhớ rõ nữa, nhưng đại khái ý là:

Tôi là kiểu mệnh số bi đát, bẩm sinh không có số đào hoa, cả đời cũng không gặp được nhân duyên chính mệnh.

Bà tôi nghe xong thì hốt hoảng.

Cháu gái cưng duy nhất mà sau này không lấy được chồng, thì bà sao nhắm mắt xuôi tay nổi?

Thế là bà tôi ngay lập tức dúi cho ông đạo sĩ 500 tệ, bắt ông ấy nhất định phải mở đàn làm phép, nghịch thiên cải mệnh!

Ông đạo nhận tiền, sau đó đúng là cũng vài lần đến nhà tôi làm pháp sự.

Nhưng cuối cùng, ông vẫn bảo mệnh tôi thực sự không có đào hoa vận, có cầu cũng chẳng được.

Thay vào đó, ông ta nói mình đã tìm cách mời được Thần Tài về, từ nay trở đi, tôi sẽ có vận đỏ đặc biệt đặc biệt đặc biệt tốt về tiền bạc.

Bà tôi nghe xong dù không hài lòng lắm, nhưng vẫn vô cùng cảm kích, còn gói thêm mấy bao lì xì lớn đưa cho ông đạo sĩ.

Mẹ tôi thì cười khẩy, bảo bà tôi đúng là mê tín dị đoan.

Nhưng mà, đúng là có chút kỳ quặc.

Kể từ đó, khả năng vận đỏ của tôi bắt đầu phát huy công dụng…

Đồ uống có gas trong tiệm tạp hoá, tôi rút đại một chai là trúng ngay “được thêm một chai nữa”.

Bốc thăm trúng thưởng ở siêu thị, người ta toàn trúng khăn giấy, tôi bốc được phiếu giảm giá 500 tệ.

Nhà mua xe phải quay số bốc thăm, ba tôi đi ba lần chẳng trúng.

Đến lần thứ tư dắt tôi theo… thì trúng luôn.

Tuy nhiên, thế giới huyền học cũng đề cao sự công bằng.

Nếu đã ban cho tôi vận tiền tài vượt trội, thì đời này tôi đúng là không có tí xíu vận đào hoa nào.

Hồi tiểu học, tôi thích cậu anh đẹp trai nhà hàng xóm, vừa mới cho cậu ta hai que kẹo mút, cả nhà người ta dọn đi nước ngoài luôn.

Lên cấp ba, tôi lại để ý cậu bạn học giỏi đẹp trai nhất lớp, vừa mới rung rinh được hai ngày, cậu ta chuyển trường mất tiêu.

Đến đại học, lần đầu tiên trong đời tôi nhận được thư tình từ một nam sinh.

Tôi cứ tưởng… mùa xuân của mình đã đến.

Ai ngờ mấy ngày sau mới phát hiện, đó là thư tình gửi hàng loạt cho toàn bộ nữ sinh trong khoa, chỉ chờ cô nào ngu ngơ cắn câu.

Mà tôi, suýt chút nữa là thành con cá ngốc đó.

……

Từ lần ấy, tôi đành chấp nhận số mệnh.

Có lẽ cũng vì chưa từng gặp ai khiến tôi muốn sống chết mà yêu…

Tôi cũng dứt khoát buông bỏ cái gọi là “vận đào hoa”.

Đàn ông thì có tác dụng bằng tài vận không? Yêu đương sao bằng cày học bổng cho sướng?

Hai tai chẳng màng thế sự, một lòng một dạ giành học bổng.

Và thế là, bốn năm sau.

Vận may tuyệt vời đưa tôi gặp được đợt tuyển dụng của tập đoàn Lục Thị.

Thành tích tốt giúp tôi vượt qua vòng tuyển chọn dễ dàng.

Sau hai năm làm việc chăm chỉ ở Lục Thị, tôi lại may mắn được Tổng Giám đốc Lục già chọn, chuyển sang làm việc cho Tiểu Lục Tổng.

Ba năm theo chân Lục Thừa, chúng tôi từng vượt qua khó khăn, từng gặp không ít sóng gió.

Còn tôi, thì luôn yên phận ở vị trí thư ký, chu đáo lo cho sinh hoạt của hắn, phối hợp mọi công việc thật chỉn chu.

Tận tụy làm việc, chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

23

Lúc công ty mới thành lập.

Có một lần vì không kéo được nhà tài trợ, chúng tôi buộc phải đi cầu cạnh cái lão khốn Hứa tổng.

Lão là kiểu đại gia mới nổi, mới đến Bắc Thành chưa bao lâu, chắc chỉ biết Lục Thị sẽ do con cả thừa kế.

Nên đối với cậu con út phải tự lập nghiệp như Lục Thừa, lão chẳng thèm nể mặt.

Hôm đó Lục Thừa dẫn tôi đến gặp Hứa tổng.

Lão đang chơi bài “đấu địa chủ” trong phòng làm việc cùng hai cô thư ký trẻ đẹp.

Ba người cười cười nói nói, đúng kiểu cảnh giàu sang xưa cũ của nhà địa chủ.

Nghe xong mục đích bọn tôi đến, Hứa tổng lắc lắc hai lá “Vua lớn”, cười khinh bỉ:

“Ôi dào, muốn tôi đầu tư cũng không phải không được.

“Thế này đi, Tiểu Lục à, nào, lại đây ngồi chơi với tôi một ván.

“Nếu cậu thắng, tôi rút tiền đầu tư liền cho.

“Nhưng nếu cậu thua, thì phải ngoan ngoãn rót cho tôi chén trà kính lão. Có khi tôi vẫn đầu tư cho cậu đó, ha ha ha ha.”

……

Tên Hứa tổng này đúng là mặt dày hơn sân bay.

Rõ ràng là muốn đầu tư vào dự án của bọn tôi, nhưng lại muốn ra oai lấy le.

Mà Lục Thừa thì lại là kiểu đàn ông thẳng tính, vừa mới từ nước ngoài về, chưa từng gặp loại người mặt dày như thế.

Nhìn hắn tức đến mức vành tai cũng đỏ bừng, tôi biết hắn chịu không nổi.

Thế là tôi bước ra, “người đẹp cứu anh hùng”.

Dù sao thì tôi, Hách Giai Giai, cũng là người được buff kỹ năng từ bé.

Tôi nói chuyện vài câu xã giao với Hứa tổng, rồi dứt khoát phủ quyết trò “đấu địa chủ”.

Thay vào đó, tôi chọn trò đơn giản, nhanh gọn: bốc bài đoán lớn nhỏ.

Hứa tổng liếc tôi một cái, cười cười đồng ý.

Tôi cũng liếc lại, rồi…

Thắng liền ba ván.

……

Hứa tổng thua đến mức đơ mặt, nhưng vẫn phải móc tiền ra, miễn cưỡng vô cùng.

Thật ra tôi cũng không ngờ mình lại thắng dễ như vậy.

Lúc hai đứa rời khỏi chỗ đó, tôi còn hơi bàng hoàng.

Còn Lục Thừa – người đứng yên nhìn tôi suốt từ lúc tôi ra mặt – lại bất ngờ nói một câu:

“Bấy nhiêu năm trôi qua rồi, vận may của chị vẫn tốt thật đấy, học tỷ.”

……

24

Sau này, nhờ những lần Lục Thừa nhắc đi nhắc lại, tôi mới dần nhớ ra.

Hình như… chúng tôi đã từng gặp nhau một lần từ tám năm trước.

Năm ấy tôi học lớp 12, còn Lục Thừa học lớp 10.

Nhà họ Lục có hai anh em trai, bố mẹ kỳ vọng lớn vào con cả, nuôi dạy theo hướng người kế nghiệp.

Còn cậu con út – Lục Thừa – thì bị “thả rông”, không quản chặt.

Thi đứng nhất cũng không ai khen, xếp chót cũng không ai trách.

Nên hồi đó, Lục Thừa vẫn luôn cảm thấy mình bị bỏ rơi.

Mỗi khi tâm trạng tồi tệ, hắn sẽ đến khu game ở tầng thượng trung tâm thương mại để xả stress.

Và rồi, trong một ngày đầy nắng, hắn gặp tôi.

Tôi chỉ nhớ mang máng, hôm đó vừa thi thử xong, kết quả không tốt, nên tôi cũng ghé điện tử để giải sầu.

Tôi chọn vài máy gắp thú bông, liên tục gắp được bốn, năm con thì mới thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Không ngờ màn “thao tác như thần” của tôi lại khiến cậu Lục Thừa đứng cạnh phải để ý.

Hắn bước đến sau lưng tôi, than nhẹ một câu: “Trời ơi, chị may mắn ghê! Gato quá.”

Tôi quay đầu lại nhìn.

Một thiếu niên với gương mặt sáng sủa, mặc đồng phục của trường quốc tế bên khu phố kế bên, chân đi đôi AJ phiên bản giới hạn – nhìn phát biết ngay là con nhà giàu.

Cũng không hiểu đang gato cái gì…

Nhưng thấy hắn mặt buồn xo thật, tôi bèn đưa cho hắn một con thú bông vừa gắp được.

Sau đó, đầu óc tôi không hiểu sao lại chập mạch, thốt ra một tràng “gà hầm nhân sâm” đầy lý tưởng:

“Thế giới này công bằng lắm, không cần phải ghen tị với người khác.

“Những gì tôi có mà anh không có, thì chắc chắn tôi cũng đã từng đánh mất những điều mà anh vẫn còn giữ.

“Bà tôi hay nói, ‘biết đủ thì vui’.

“Cậu trai trẻ à, nếu thấy mọi chuyện không như ý, hãy tin rằng – thật ra tất cả đều là sự sắp xếp tốt nhất.”

……

Sau hôm đó, tôi quên sạch chuyện ấy như chưa từng xảy ra.

Không ngờ cậu thiếu niên từng nhận thú bông của tôi, lại nhớ tôi suốt tám năm.

“Gương mặt chị, tôi không nhớ rõ nữa. Chỉ mơ hồ nhớ là chị nhỏ nhắn, mắt tròn, giọng nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người khác tin tưởng.

“Sau đó tôi quay lại khu chơi game đó nhiều lần, mà mãi cũng không gặp lại chị.

“Nhưng hôm đó, nghe xong lời chị nói, tôi thật sự thấy lòng mình rộng mở.

“Tôi luôn ghen tị vì anh trai nhận được nhiều yêu thương và chú ý hơn mình, nhưng tôi lại có được điều anh ấy vĩnh viễn mất đi – tự do.

“Tương lai của anh ấy phải theo sắp đặt của cha mẹ, còn tôi, vẫn có thể tự nắm lấy.

“Tôi được học ngành mình thích, đến quốc gia mình yêu, bây giờ còn làm công việc mình chọn.

“Thậm chí, còn có thể… gặp lại chị.

“Tôi nghĩ… chị đã đúng.

“Mọi thứ của tôi, vẫn luôn là sự sắp xếp tốt nhất.”

……

Lúc ấy, chúng tôi đang đứng trước đài phun nước lớn dưới toà văn phòng.

Đối diện nhau, không nói gì.

Lục Thừa cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt như có sao trời, cong cong nhưng sáng rực.

Cứ như thể cuối cùng hắn đã tìm lại được—

Báu vật hắn đã thất lạc suốt nhiều năm trời.

Nước trong đài phun dâng cao, rồi bất ngờ đổ xuống thành từng dòng.

Giữa muôn vàn bọt nước, tôi bỗng thấy lòng mình chùng xuống—

Người đứng trước mặt tôi bây giờ… có phải cũng là món quà đẹp nhất mà thần linh ban cho tôi không?

Một món quà mà tôi mãi chẳng thể có được, nhưng lại nhất định phải nhìn thấy?

Biết đủ thì vui?

Ha.

Nói thì dễ… làm mới khó.

Đang cùng xem: 18 bạn đọc / Dấu chân để lại: 39,631 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙