Chương 2
5
Cuộc sống ngọt ngào, đong đầy mật ngọt bên Cố Thanh Hoài khiến tôi gần như quên mất sự tồn tại của Tô Kỳ.
Cho đến ngày hôm đó — Ngụy Hạo bất ngờ đến tìm tôi.
Nói thật, cả hai kiếp cộng lại, tôi hiếm khi nổi giận với anh ta.
Ở thời đó, Ngụy Hạo được xem là một người chồng không tệ, một người cha có trách nhiệm — ngoài việc không yêu tôi ra, anh ta chẳng có lỗi gì lớn.
Thế nhưng khi anh ta đứng trước mặt tôi, nghiêm túc nói rằng muốn tôi “trả Cố Thanh Hoài lại cho Tô Kỳ”, tôi thật sự nổi giận.
Cơn tức dâng trào đến mức gần như không thể kiềm chế.
“Vậy còn tôi thì sao?”
Anh ta dường như sững người, mãi mới lắp bắp đáp lại:
“…Anh sẽ cưới em.”
Nói đến đây, giọng anh ta lại kiên định hơn đôi chút:
“Hai người ly hôn đi, rồi anh cưới em.”
Tôi bật cười vì quá tức:
“Rồi sau đó thì sao?”
“Sau đó… tất nhiên là chúng ta sẽ sống tốt với nhau.”
Ngụy Hạo còn bổ sung thêm một câu khiến tôi suýt phun m/á/u:
“Em yên tâm, anh sẽ không chê em từng ly hôn đâu.”
Nếu bây giờ có ai nhìn thấu được đầu tôi, chắc sẽ thấy dấu chấm hỏi đang bốc khói bay ra khỏi đỉnh đầu.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, không tin nổi:
“Anh nghĩ mình hơn Cố Thanh Hoài ở chỗ nào? Dựa vào đâu tôi phải chọn anh?”
Anh ta buột miệng nói ra một câu khiến tôi lạnh người:
“Vì em nợ Tô Kỳ.”
Tôi nhíu mày:
“Anh nói gì cơ?”
“Buổi xem mắt hôm đó, rõ ràng là Tô Kỳ để ý thầy Cố trước.
Em là bạn thân của cô ấy, sao có thể cướp người ta được chứ?
Giờ cô ấy khóc lóc suốt ngày ở nhà, còn bệnh luôn rồi.
Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, em chính là người có tội!”
Giây phút ấy, tôi có thể chắc chắn — hai kẻ này đầu óc đều có vấn đề.
Một người thì chuyên đi cướp đồ của người khác.
Người còn lại thì lại thích tự cảm động vì hành vi “hy sinh” của mình.
Tôi hít sâu một hơi để nén cơn giận, rồi lạnh giọng nói:
“C/ú/t ngay. Nếu không, tôi đánh chếc anh.”
“Ngụy Hạo, anh với Tô Kỳ đúng là trời sinh một cặp.
Hai người nên khóa chặt với nhau cả đời, đừng bao giờ ra ngoài làm khổ ai nữa.
Đồ đàn ông tầm thường tự luyến!”
6
Ngụy Hạo bị tôi đánh cho chạy thục mạng, lúc bỏ chạy còn ngã sấp mặt giữa sân.
Tôi chống tay nơi khung cửa, cười hả hê — cảm giác làm “mụ chanh chua” đúng là sảng khoái!
Vừa quay đầu lại, liền bắt gặp Cố Thanh Hoài đang đứng đó, tay cầm hộp bánh ngọt, ánh mắt bình thản nhìn tôi.
Thôi xong rồi…
Không lẽ anh nghe hết rồi sao?
Tôi lúng túng vô cùng, trong đầu nhanh chóng tìm cách chữa lại tình huống.
Nhưng suốt bữa cơm tối, anh vẫn không hề nhắc đến chuyện đó.
Sau khi tắm xong, tôi gõ cửa phòng làm việc.
Anh ngồi trên ghế, thần sắc trầm tư, vừa thấy tôi liền giơ tay ra hiệu lại gần.
Tôi vừa bước tới, đã bị anh kéo mạnh vào lòng.
Anh úp đầu vào ngực tôi, giọng khàn khàn:
“Vợ à, anh muốn xác nhận một chuyện…”
“Chuyện gì thế?”
Tôi còn chưa kịp hỏi kỹ, tay anh đã bắt đầu không an phận.
Anh cắn nhẹ vành tai tôi, thấp giọng nói:
“Trong khu vườn nhỏ, anh muốn… đào một chút.”
Trong đầu tôi vẫn còn mơ hồ, nghĩ sao hôm nay người này lại “vào cua” nhanh như vậy.
Nhưng trong khoảnh khắc như tia chớp lóe lên, tôi bỗng hiểu ra.
Tôi trừng mắt:
“Cố Thanh Hoài!!!”
Anh lập tức bịt miệng tôi lại:
“Suỵt, nhỏ thôi, ba mẹ đang ngủ.”
Tim tôi đập loạn nhịp, vừa xấu hổ vừa kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn anh:
“Chẳng lẽ anh cũng—”
Anh gật đầu:
“Phải. Anh cũng trọng sinh rồi.”
Không ngờ thật!
Bảo sao ngày ấy tôi mới nói thích, anh liền đồng ý nhanh như thế.
Bảo sao anh lại có thái độ kỳ lạ với Tô Kỳ, lại khuyên tôi thi lại đại học.
Tôi xúc động đến mức rưng rưng:
“Tốt quá rồi… thật sự quá tốt rồi!”
Một người tài giỏi như anh, kiếp trước lại phải chếc trong cô độc, khiến lòng tôi luôn nghẹn lại.
Giờ ông trời mở lòng, cho anh thêm một cơ hội.
Tôi ngả đầu vào ngực anh, vòng tay ôm chặt.
Anh cũng ôm lấy tôi, bế vào phòng ngủ, hai thân thể khít lại như hòa làm một.
Vòng tay anh mang đến cảm giác an toàn đến lạ, khiến tôi thấy yên lòng vô cùng.
Tôi khẽ nhắm mắt, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Lúc trước… giữa anh và Tô Kỳ rốt cuộc là sao vậy?”
Tô Kỳ từng kể với tôi đủ thứ về Cố Thanh Hoài — nào là lạnh lùng, ít nói, cô lập, lại còn ngạo mạn.
Tôi vẫn tưởng vì vậy mà họ không hợp.
Không ngờ anh lại nói:
“Hồi đó anh bị cô ta gài, cưới là vì bị lừa.”
“Lúc đầu anh cũng tưởng cô ta thích anh. Cho đến đêm tân hôn, cô ta không chịu gần gũi, còn khóc lóc bảo mẹ anh cố tình làm nhục bằng chiếc vòng ngọc.”
“Anh đã giải thích rất nhiều lần, rằng mẹ không có ý đó, nhưng cô ta chẳng nghe.
Sau đó, anh từng hạ mình cầu xin cô ta, nhưng lần nào cô ta cũng cố tình sỉ nhục anh trước mặt mọi người.”
“Đến khi anh bị u-n-g t-h-ư, cô ta mới nói thật: ngay từ đầu đã hối hận, chỉ vì tham danh tiếng của anh, nên không muốn ly hôn.”
“Cô ta cứ thế dây dưa cả đời anh, đến khi anh chếc cũng chưa chịu buông.”
“T/h/i t/h/ể anh còn chưa lạnh, cô ta đã kéo Ngụy Hạo đến, vừa khóc vừa ôm hôn nhau.
Cô ta nói ghét anh, nói mình mù mới lấy anh.”
Anh cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm, đầy bi thương:
“Nghĩ kỹ lại, anh cũng thật ngu, lãng phí cả đời cho một người như thế.”
Khi anh kể, giọng bình tĩnh như đang nói chuyện người khác.
Nhưng tôi hiểu — trong lòng anh cũng đầy ấm ức.
Tôi đặt tay lên vai anh, khẽ nói:
“Đừng nói nữa, em biết rồi.”
Cũng chính vì biết, nên tôi càng thương anh hơn.
Anh hôn lên trán tôi, giọng trầm thấp:
“Thật ra, hôm đó… anh đã thấy rồi.”
“Hả? Thấy gì cơ?”
Tôi ngẩng đầu, liền bị anh giữ cằm, hôn thật sâu.
“Anh thấy em lấy khăn tay che vết rách áo cho anh.”
Kiếp trước, Cố Thanh Hoài chếc vì u-n-g t-h-ư.
Không giống những người bệnh khác — anh ra đi rất bình thản, như đang ngủ.
Chỉ cách một bức tường, Tô Kỳ vẫn đang than thở với người khác:
“Hắn là đồ ích kỷ, hại tôi tuổi còn trẻ đã phải góa bụa. Cả đời tôi khổ quá rồi.”
Tôi đứng bên cạnh quan tài, nhìn thấy áo anh sờn rách, cổ họng nghẹn lại.
Người đàn ông này, ở đâu cũng tốt, chỉ là số phận bạc bẽo.
Còn vợ anh ta — lại chính là bạn thân tôi, nên tôi chẳng thể nói gì.
Chỉ lặng lẽ lấy chiếc khăn tay mình mang theo, gấp lại, ghim vào áo anh,
Để anh ít ra còn giữ được chút thể diện cuối cùng.
Nghĩ đến cảnh ấy, mắt anh đỏ hoe.
Anh ôm chặt lấy tôi, nụ hôn càng sâu, và giữa cơn xúc động ấy — anh bật khóc.
7
“Nhẫm Nhẫm… may mà có em… kiếp này, chúng ta hãy sống thật tốt cùng nhau nhé.”
Anh ôm tôi rất lâu.
Tôi khẽ cười trêu:
“Câu của anh cổ quá rồi đó, còn ‘đào đào đào’ gì nữa, bao nhiêu năm rồi hả?”
Anh hơi đỏ mặt, gãi đầu nói nhỏ:
“Học sinh nói cho anh nghe đấy.”
Tôi bắt đầu dốc toàn lực ôn thi đại học, còn Cố Thanh Hoài cũng mua sách để tự học lập trình máy tính.
Vài chục năm tới sẽ là thời đại Internet bùng nổ — chúng tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Giữa lúc nỗ lực, tôi nghe tin Tô Kỳ và Ngụy Hạo kết hôn.
Cô ta nhờ người gửi thiệp mời, rủ tôi đi dự tiệc cưới.
Tôi và cô ta nửa đời tình nghĩa, từng coi nhau như chị em ruột, chẳng ngờ lại vì một người đàn ông mà thành ra thế này.
Lần này tôi thật muốn xem, cô ta có lấy được người mình muốn thì có sống yên ổn được không.
Ngày cưới, cô ta mặc váy đỏ, khuôn mặt không thể hiện cảm xúc gì.
Ngược lại, Ngụy Hạo vui mừng ra mặt, cụng ly từ đầu bàn đến cuối bàn.
Hắn say khướt, định nắm tay cô dâu, nhưng Tô Kỳ nghiêng người tránh đi.
Tất cả những điều ấy, tôi đều nhìn thấy — lòng không rõ là chua xót hay mỉa mai.
Đến hơn bốn giờ chiều, Cố Thanh Hoài tan dạy đến đón tôi.
Anh mặc chiếc sơ mi và quần tây mới tôi mua, nhìn vừa chững chạc vừa điển trai khiến tôi không kìm được mà hôn anh hai cái.
Khi tôi ngồi lên xe đạp, vô tình chạm ánh mắt Tô Kỳ.
Cô ta cũng nhìn thấy Cố Thanh Hoài — trong mắt lóe lên một tia kinh diễm.
Nhưng Cố Thanh Hoài chỉ cúi đầu nhìn tôi, nhẹ nhàng giúp tôi chỉnh lại ống quần rồi nói:
“Đi thôi.”
Vài ngày sau, Tô Kỳ lại gõ cửa nhà tôi.
Cô ta ngập ngừng xin lỗi:
“Nhẫm Nhẫm… là lỗi của tôi, đừng giận tôi nữa được không?”
Tôi im lặng, chỉ mời cô ta vào ngồi một lát.
Từ hôm đó, cô ta như quên mất chuyện cũ, cách vài hôm lại chạy qua nhà tôi.
Thỉnh thoảng đến giờ cơm, còn đứng ngoài ngó nghiêng:
“Thầy Cố chưa tan làm à? Anh ấy vất vả thật.”
Người mà cô ta miệng gọi là “thầy Cố” ấy — để tránh mặt cô ta — đã phải ở lại trường dạy thêm buổi tối suốt một tuần rồi.
Tôi không vạch trần ý đồ của cô ta, chỉ mỉm cười đáp:
“Dạo này anh ấy bận, thường về muộn.”
Cô ta khẽ “ồ” một tiếng, mặt thoáng buồn.
Tôi nhìn cô ta nói:
“Ngụy Hạo chắc cũng sắp về rồi nhỉ? Sao không về nấu cơm cho chồng?”
Cô ta bĩu môi:
“Hắn tự ăn đại cái gì cũng được. Cả người hôi rình, về nhà còn đòi tôi hầu hạ? Nằm mơ à.”
Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.
Sau khi tiễn cô ta đi, Cố Thanh Hoài mới dám trở về.
Anh hơi nhíu mày:
“Bao giờ em định cắt đứt với cô ta? Anh ở trường suốt, nhớ em lắm rồi.”
Không biết có phải hai kiếp dồn lại hay không, mà Cố Thanh Hoài bây giờ giống hệt một con mèo ham nũng nịu.
Ở ngoài thì điềm đạm, về nhà lại dính lấy tôi, nói mấy câu tình sến súa khiến tôi nghe mà đỏ cả mặt.
Tôi khẽ đẩy anh, nửa trách nửa cười:
“Đợi em thi xong đại học, anh lấy chứng chỉ xong, chúng ta dọn lên Kinh thị. Bây giờ hàng xóm đông, cãi nhau không hay.”
Cố Thanh Hoài hôn lên môi tôi, giọng đầy cưng chiều:
“Được, nghe vợ hết.”
8
Cố Thanh Hoài tránh mãi, cuối cùng vẫn bị Tô Kỳ bắt gặp.
Hôm đó là cuối tuần hiếm hoi, sáng sớm cô ta đã đến gõ cửa.
Vừa bước vào, liền thấy anh đang ngồi trên ghế sô-pha, vội đỏ mặt chạy lại gần:
“Thầy Cố!”
“Cô làm gì thế?”
Anh liếc về phía tôi trong bếp, theo phản xạ liền ngồi dịch ra xa.
Tô Kỳ lại chẳng chút e dè, còn cố tình ngồi sát lại.
“Không có gì đâu, em nghe nói anh là giáo viên, mà trong mấy quyển sách em đọc có nhiều chữ không hiểu, anh có thể dạy em một chút không?”
Cô ta mặc chiếc váy cổ chéo, phần ngực trắng muốt gần như lộ ra hết.
Cố Thanh Hoài nhìn mà trong lòng nổi giận, ánh mắt anh tràn đầy sự chán ghét.
Anh lạnh giọng đứng dậy:
“Cô Tô, xin cô tự trọng. Vợ tôi đang trong bếp đấy.”
Nói xong, anh dứt khoát xoay người rời đi.
Tô Kỳ đỏ mắt, cắn môi đầy uất ức.
Khi quay đầu lại, vừa khéo chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của tôi.
Cô ta giật mình, vội gượng cười:
“Nhẫm Nhẫm, cậu nấu ăn xong rồi à?”
Tôi mỉm cười, giọng nhàn nhạt:
“Không nấu xong, thì làm sao được xem vở kịch hay này?”
“Cậu nói gì thế? Tớ nghe không hiểu.”
Tô Kỳ giả vờ ngơ ngác, định lái sang chuyện khác:
“Nhẫm Nhẫm, nhà cậu nhiều sách quá, đều là của thầy Cố sao?”
“Không, là của tớ. Tớ đang ôn thi đại học.”
Quả nhiên, sắc mặt cô ta khẽ biến.
Cô ta cố gắng nặn ra nụ cười:
“Vì sao chứ? Cậu kết hôn rồi còn vất vả làm gì? Hay là thầy Cố đối xử không tốt với cậu?”
Tôi nhún vai:
“Không đâu. Chính anh ấy bảo tớ thi đấy. Anh nói, sau khi tớ đậu sẽ giúp tớ tìm việc ở trường.”
Mặt Tô Kỳ lập tức sa sầm.
Trong lòng cô ta, lúc nào cũng cho rằng mình giỏi hơn tôi, cái gì cũng muốn so bì.
Trước đây tôi không hiểu, cứ nghĩ tình bạn quan trọng hơn, cô ta thích hơn thua thì tôi nhường, cô ta muốn nghe lời ngon ngọt thì tôi nói cho vui lòng.
Kết quả, cô ta vẫn có thể làm ra chuyện tàn nhẫn đến mức — ve vãn chồng tôi ngay trước linh cữu tôi.
Giờ nghĩ lại, thái độ lạnh nhạt của Ngụy Hạo năm đó, chẳng biết có bao nhiêu phần là do cô ta giật dây.
Còn việc cô ta đắc ý ra sao khi biết chồng tôi vì mình mà giữ thân suốt bao năm?
Tô Kỳ, đã thích so sánh đến vậy, thì kiếp này tôi sẽ khiến cô mãi mãi không bao giờ sánh bằng tôi!
Cô ta không liên lạc với tôi mấy ngày liền, mà tôi thì chuyên tâm ôn bài.
Lúc về nhà mẹ đẻ, tình cờ nghe mẹ nói cô ta lại cãi nhau với chồng — nghe đâu là vì muốn đi thi đại học.
Ngụy Hạo vốn là công nhân kỹ thuật, làm gì hiểu chuyện học hành?
Anh ta chỉ nghĩ: muốn thi thì thi thôi, rồi còn mua cho cô ta mấy quyển sách.
Kết quả, Tô Kỳ học được hai ngày thì đau đầu chóng mặt, quay sang gây chuyện, đánh nhau với chồng.
Thậm chí còn vung tay đập thẳng vào đầu Ngụy Hạo, khiến anh ta bị rách trán!
Nghe mẹ kể đến đó, tôi chỉ thấy… thật sảng khoái.
Ác có ác báo, nhìn đời cũng nhẹ nhõm hẳn, học bài còn thấy hăng hơn trước.
Đêm trước ngày thi đại học, Tô Kỳ lại đến nhà.
Cô ta mang theo nồi canh gà, tươi cười nói:
“Nhẫm Nhẫm, đây là canh tôi nấu cho cậu đấy, dùng con gà mái mẹ tôi nuôi ba năm rồi, ngon lắm, cậu nếm thử đi.”
Tôi nhìn nồi canh vàng ươm, nhàn nhạt nói:
“Thứ này, tớ không dám uống.”
“Tại sao? Cậu sợ tớ bỏ gì vào à?”
Ha, đúng là tự mình khai.
Tôi nhún vai:
“Ừ, sợ cậu bỏ thuốc đấy.”
Mặt cô ta thoáng biến sắc, ánh mắt lóe lên vẻ oán hận, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười giả tạo:
“Chúng ta là chị em mười mấy năm rồi, cậu lại nghi ngờ tớ sao? Tớ thật sự rất buồn. Không tin thì tớ uống cho cậu xem.”
Cô ta múc một bát, ngửa đầu uống ừng ực vài ngụm, rồi lại múc thêm bát khác đưa cho tôi:
“Này, bây giờ cậu tin rồi chứ?”
Nhìn bộ dạng nịnh nọt ấy, tôi khẽ cong môi cười:
“Tin chứ, nhưng mà—”
Chưa kịp nói hết, phía sau vang lên giọng Cố Thanh Hoài:
“Nhẫm Nhẫm, mẹ gọi em, vào nhanh đi.”
“À, được!”
Tôi mỉm cười chào cô ta, chẳng buồn để ý đến gương mặt lúc trắng lúc xanh của Tô Kỳ, rồi quay người bước vào nhà cùng anh.
Hôm sau, Cố Thanh Hoài xin nghỉ để đi cùng tôi đến trường thi.
Khi tôi bước ra sau buổi thi đầu tiên, anh đưa cho tôi chiếc bình giữ nhiệt:
“Hôm qua Tô Kỳ bị đau bụng cả đêm, phải nhập viện rồi.”
Tôi bật cười:
“Với cái đầu óc đó, mà tôi bị cô ta dắt mũi suốt hơn hai mươi năm.”
Anh cũng bật cười, đưa tay lau vết nước trên khóe môi tôi:
“Không sao, em đâu phải người duy nhất bị hại.”
Tôi nhìn anh, cười dịu dàng:
“Phải, chúng ta là vợ chồng cùng chung hoạn nạn, cùng ngã ở một chỗ.”
Anh mỉm cười đáp lại:
“Vậy thì… để cái ‘phúc’ đó lại cho Ngụy Hạo hưởng.
Còn chúng ta — chỉ cần sống thật hạnh phúc là đủ rồi.”