Chương 4
Chỉ có một tiểu nha đầu chưa tới mười tuổi, phẫn nộ mở to hai mắt:
“Các ngươi dựa vào cái gì chém đầu ta?! Phụ thân ta làm việc cho Đại Chu, chưa từng lấy được nửa đồng xu! Hiện tại người đã chết! Chết vì Cẩu hoàng đế cố ý xây dựng tháp Man Yêu! Các ngươi vì sao còn muốn chém đầu ta?Chẳng lẽ mạng của ta không phải mạng, chỉ có mạng Nghiêm Lợi Quyết, mới là mạng?!”
Tiểu cô nương lòng đầy căm phẫn, Tiết công công tức giận dựng cả lông mày.
Hắn cất giọng lanh lảnh, chỉ vào tiểu cô nương mắng chửi:
“Thảo dân lớn mật, dám gọi thẳng danh huý thánh thượng, chúng ta hôm nay nhất định phải cho ngươi đẹp mắt!”
“Người đâu! Kéo cô ta xuống! Cho vào chảo dầu chiên mấy lần, lại ném vào trong nước cho chết đuối!”
Tiết công công vừa nói ra lời này, dân chúng vây quanh pháp trường trong nháy mắt sắc mặt đen như sắt.
Những cẩu hoạn quan này, mấy năm trước không tiếc phá cửa, cũng muốn mang con gái của bọn họ đi.
Hôm nay lại làm khó một tiểu cô nương vốn không có tội.
Bọn họ thật sự nhịn không nổi nữa!
Bọn họ xoa tay muốn cùng cái thế đạo ăn thịt người này liều mạng ngươi chết ta sống.
Nhưng tiếng vó ngựa từ xa chạy đến.
Tiết công công đang chỉ vào mũi tiểu cô nương, vênh mặt hất hàm sai khiến, hắc kỵ binh đột nhiên một đao chém ngang cổ họng của hắn.
“Cuồng tặc! Nên trảm vạn đoạn, lần này thoải mái cho ngươi!”
Thân thể mập mạp của Tiết công công ầm ầm ngã xuống đất.
Máu tanh hôi không ngừng tràn ra từ kẽ tay che miệng vết thương của hắn.
Hắn khó có thể tin nhìn về phía ta, run rẩy hỏi:
“Ta là người của bệ hạ, ngươi sao dám động đến ta?”
Hắn rất thông minh, dễ dàng nhìn ra kẻ đứng sau màn.
Mà ta chỉ cười nhạt.
“Yên tâm mà đi đi, bệ hạ của ngươi, lập tức cũng sẽ đi xuống cùng ngươi!”
…….
Hắc kỵ binh phản rồi!
Bởi vì ta tại chỗ chém giết Tiết công công, hơn nữa thả dân chúng vô tội, chuyện lạ này, rất nhanh truyền khắp kinh thành.
Ban đêm, hậu viện Khương phủ.
Hàn Lăng Như mặc áo trắng, không mời tự đến.
Thấy ta đang cụp mắt phê duyệt tấu chương của các m thành trì bị ta thu tiền hoặc chủ động đầu hàng trong ba năm nay. Hắn chớp chớp mắt, chủ động mài mực cho ta.
“A Đồng, chúng ta đã lâu không gặp, ngươi không muốn nhìn ta sao?”
“A Đồng, chuyện ngươi muốn ta làm, ta đã làm được rồi. Chuyện ngươi đáp ứng ta…… Có phải cũng nên thực hiện hay không?”
Hàn Lăng trước mắt là quân tử nhẹ nhàng.
Kiếp trước lúc biết tin ta bị Nghiêm Lợi Quyết hại chết, xông vào hoàng cung, liên tục dùng lưỡi dao sắc bén đâm vào tim Nghiêm Lợi Quyết mười lăm nhát.
Hàn Lăng Như cứng rắn đem trái tim Nghiêm Lợi Quyết biến thành nhân sủi cảo, biến thái nguy hiểm lại u ám.
Ta ngước mắt, tốn chút thời gian, đem hai người liên hệ với nhau, nhịn xuống một tiếng thở dài.
“Đừng nóng vội, rất nhanh.”
Đúng lúc này, Tiếu Ngôn Sách vén rèm lên, từ bên ngoài đi vào. Nghe nói như thế, hắn theo bản năng hỏi:
“Cái gì rất nhanh?”
Đôi mắt Hàn Lăng giảo hoạt như hồ ly, nhẹ nhàng chớp chớp, chậm rãi nói.
“Đương nhiên là rất nhanh thu ta vào hậu cung. Định Bắc hầu chinh chiến nhiều năm, hiện giờ thân thể này sợ không dùng được. Hầu hạ bệ hạ loại chuyện này, không thể qua loa, đổi lại là ta, cũng là chuyện thường tình đi.……..”
Tiếu Ngôn Sách mơ hồ.
Hắn nghĩ ta chỉ có hắn, một con át chủ bài.
Không nghĩ tới, thái tử Sở quốc trong chuyện này, cũng một lòng với ta.
Kiếp trước, lúc ta mới quen Hàn Lăng Như, hắn chỉ là một đệ đệ bị huynh trưởng coi là cái đinh trong mắt.
Huynh trưởng của hắn vì vị trí Thái tử, hạ độc trong đồ ăn hằng ngày của hắn.
Khi phát độc, hắn giục ngựa chạy trốn, chạy tới thôn trang nhà ta.
Ta thấy hắn còn trẻ như vậy, thương tình bỏ tiền thuê lang trung chữa trị cho hắn.
Hàn Lăng Như tinh thần mệt mỏi, tĩnh dưỡng trong thôn trang của ta hơn một tháng.
Hắn không rõ vì lẽ gì huynh trưởng từ trước đến nay yêu thương hắn lại làm thế.
Ta sợ hắn chưa tìm hiểu kĩ càng, cho nên luôn cổ vũ hắn, cùng hắn tâm sự.
Sau đó, hắn đoạt lại vị trí Thái tử, trở về tìm ta, ta cũng đã bị Nghiêm Lợi Quyết nhốt vào thâm cung.
Gặp lại lần nữa.
Ta trở thành hồn phách chết trong oan khuất không chịu nhập luân hồi.
Hàn Lăng Như trở thành kẻ điên báo thù, bất chấp hậu quả thay ta.
Trọng sinh quay lại.
Ta vừa cảm động trước tri ân báo đáp của Hàn Lăng Như, lại không thể tránh khỏi suy nghĩ, hắn là một quân cờ cực kỳ tốt.
Dưới yêu cầu của ta, hắn tiến vào hoàng thành, cầu cưới công chúa, lợi dụng dư luận, không ngừng dao động lòng dân.
Mà ta ở biên cảnh thể hiện thân thủ, dùng ba năm dưỡng ra quân đội như thiên lôi dai đâu đánh đó, kiến tạo kho lúa, thu phục thành trì đã sớm thất vọng với Nghiêm Lợi Quyết, đồng thời âm thầm để cho dân chúng đem nữ nhi Khương thị cùng thái bình thịnh thế liên hệ với nhau.
Trước mắt, thời cơ hoàn toàn chín muồi.
Tuy rằng hai quân cờ của ta nhìn không vừa mắt nhau.
Sáng sớm hôm sau, Nghiêm Lợi Quyết vì cái chết của Tiết công công đứng ngồi không yên, phái người truyền chỉ, tuyên chúng ta tiến cung.
Hắn ta làm ra vẻ hoàng đế, cảm thấy chúng ta chém giết Tiết công công, chỉ là bởi vì thất vọng việc hắn ta xử tội với công nhân.
Hắn ta nguyện ý thu hồi mệnh lệnh, an trí cho hai công nhân chết thảm kia thật tốt, hy vọng chúng ta không nên “không biết điều”.
Ta đem thánh chỉ kia xem đi xem lại mấy lần, buồn cười mà thay vào bộ y phục xanh biếc đã làm điên đảo thần hồn Nghiêm Lợi Quyết.
Rốt cuộc là ai không biết điều, Nghiêm Lợi Quyết là quá già, cho nên, nhìn không rõ sao?
7.
Trong ngoài hoàng cung bị Ngự lâm quân, Cẩm Y vệ vây kín.
Nghiêm Lợi Quyết làm hoàng đế hơn bốn mươi năm, vừa sợ hắc kỵ binh phản, lại sợ chúng ta không phản.
Nghe người hồi bẩm, Tiếu Ngôn Sách chỉ dẫn theo một nữ tử vào cung.
Hắn ngồi ngay ngắn trên long ỷ, thở phào nhẹ nhõm.
Trên đại điện, hắn một tay ôm Nhuyễn Nương, một tay thưởng thức Hoàng Hoa Lê chặn giấy.
Thấy Tiếu Ngôn Sách đi vào, hắn nhướng mày, trong nháy mắt đem chặn giấy ném xuống.
“Tiêu tặc to gan! Thấy trẫm, vì sao không quỳ?!”
Chặn giấy lướt qua thái dương Tiếu Ngôn Sách, đập xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục, suýt nữa làm hại đầu người chảy máu.
Nhưng Tiếu Ngôn Sách chỉ nhìn chăm chú Nghiêm Lợi Quyết, môi khẽ nhếch lên.
“Bệ hạ có chiến tích gì, có thể khiến ta quỳ?”
Đồng tử Nghiêm Lợi Quyết run rẩy, nói không nên lời, chỉ có thể gầm lên:
“Lớn mật!”
Tiếu Ngôn Sách lơ đễnh, tiếp tục nói:
“Ngươi hoành hành độc đoán, hoang dâm vô đạo, ham hưởng lạc, trên phố bởi vì ngươi dân lầm than, nếu như không phải ta, bệ hạ, ngôi vị hoàng đế của ngươi, có khả năng ngồi vững?”
“Hiện tại, không nên là ta quỳ ngươi, mà là, ngươi quỳ ta!”
Nghiêm Lợi Quyết sợ ngây người.
Hắn cho rằng Tiếu Ngôn Sách chịu vào cung, sẽ không phản.
Nhưng Tiếu Ngôn Sách nói những lời này, rõ ràng không đem hắn để vào mắt.
Hắn tức giận:
“Tiếu Ngôn Sách! Ngươi cùng hắc kỵ binh của ngươi có bao nhiêu đầu! Ngươi nói những lời này, không sợ trẫm chém ngươi?!”
Tiếu Ngôn Sách lạnh lùng cười:
“Nghiêm Lợi Quyết, trên đời này đã sớm không có hắc kỵ binh, vẫn luôn vì dân trừ hại chính là Khương gia binh!”
“Ngươi đang nói bậy bạ cái gì?! “
Nghiêm Lợi Quyết khó có thể tin, phất tay lệnh ám vệ trong bóng tối bắt lấy Tiêu Ngôn Sách.
Nhưng đi vào cũng không phải Cẩm Y Vệ của hắn, mà là ta mặc y phục xanh biếc.
Dưới ánh mặt trời, ta cười khanh khách mở miệng:
“Bệ hạ, chúng ta thật sự là…… đã lâu không gặp.”
Nghiêm Lợi Quyết mắt mờ, nhìn thấy ta, cũng ngẩn người.
“Ngươi, ngươi là tiên nữ của trẫm?! “
Hai mắt đục ngầu của hắn đột nhiên phát sáng.
Đẩy Nhuyễn Nương trong ngực ra, kích động vọt tới trước mặt ta:
“Mỹ nhân, trẫm tìm ngươi thật lâu! Mấy năm nay ngươi trốn ở đâu, tại sao bây giờ mới lộ diện?!”
Ta cười nhạt không nói.
Nghiêm Lợi Quyết lại lướt qua Tiếu Ngôn Sách trực tiếp kéo tay ta:
“Mỹ nhân, ngươi theo trẫm lại đây, người này là loạn thần tặc tử, ngươi cẩn thận bị hắn làm bị thương…”
Lưỡi dao mềm trong cổ tay áo ta khi Nghiêm Lợi Quyết sắp đụng tới ta, trong nháy mắt ra khỏi vỏ, chặt đứt một ngón tay của hắn.
Ngón tay xấu xa kia rơi trên mặt đất đau đến Nghiêm Lợi Quyết lùi lại ba bước, điên cuồng gào thét:
“Ngươi, ngươi thật to gan, trẫm là thiên tử, là hoàng đế trời xanh phái xuống nhân gian!Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi cùng Tiếu Ngôn Sách tên này, đến tột cùng là quan hệ gì?!”
Hắn cho rằng hoàng cung của hắn kiên cố, lại không biết thần dân của hắn, đã sớm bất mãn với hắn.
Thiết kỵ của Khương gia quân vừa mới lộ diện, đã chiếm được một làn sóng đầu hàng.
Hắn bây giờ cùng lắm cũng chỉ là ba ba trong rọ của ta.
Nghiêm Lợi Quyết không gọi được hộ giáp, ôm chặt ngón tay cụt của mình, hoảng sợ kéo Nhuyễn Nương qua chắn trước người mình.
Hắn ta luôn miệng nói với bên ngoài mình yêu nàng. Nhưng chuyện đến trước mắt, lại muốn kéo nàng chắn đao.
Thấy Nghiêm Lợi Quyết hèn nhát như thế, ngay cả nam nhân cũng không tính, ta cười lạnh nhắc nhở:
“Bệ hạ, lúc trước cảm tạ ngài đưa ta đi biên cảnh. Nếu như không có ngài, ta thu phục Khương gia quân cũng không diễn ra nhanh như vậy. Ta có thể có ngày hôm nay, toàn bộ dựa vào ngài, ngài làm sao có thể quên được?”