Gia Đình Yêu Thương Nhau

Chương 3

Ba mẹ tôi hấp tấp hét lên:

“Tiểu Hân! Tiền của con không phải cũng là tiền của anh con sao? Là người một nhà thì phân biệt cái gì?”

“Xàm thế!”

Tôi gào lên.

“Tiền của con chính là tiền của con. Từng đồng từng cắc đều là mồ hôi công sức con làm ra, chẳng liên quan gì đến cái nhà này hết!”

“Chị dâu à, nếu chị muốn tiền, muốn nhà, thì bảo cái người ‘có bản lĩnh’ của chị tự mà kiếm lấy!”

Chị dâu lúc đầu còn bị níu kéo, có vẻ do dự.

Nhưng vừa nghe tôi nói xong, bùng nổ luôn:

“Phỉ nhổ! Một lũ lừa đảo, không có năng lực lại thích sĩ diện. Tôi đúng là mù mắt mới dính vào cái nhà này!”

Cô ta giật mạnh tay khỏi ba mẹ tôi và anh tôi, rồi lên gót thẳng tiến ra cửa mà chẳng buồn ngoái đầu.

“Tiểu Hà!”

Ba mẹ tôi và anh tôi chẳng buồn để ý tới nhóm chat đang loạn xì ngầu, cũng chẳng màng tiếng người họ hàng nhao nhao bình luận.

Họ vội vã đuổi theo.

Trước khi bước qua cửa, anh tôi quay đầu nhìn tôi một cái — ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống — rồi biến mất luôn.

Trong nhà chỉ còn lại mình tôi.

Trên màn hình điện thoại, nhóm chat vẫn đang nhảy tin ầm ầm.

6.

Tôi nhìn theo bóng ba người họ chạy ra khỏi cửa, chỉ còn lại đống hỗn độn trước mắt.

Nhìn quanh căn nhà này — tôi chẳng muốn ở thêm một giây nào nữa.

Tôi lao về phòng, túm vội vài bộ quần áo đang mùa, nhét vào ba lô.Kéo khóa lại, xách lên đi thẳng.

Vừa ra đến cổng khu chung cư, đúng lúc có một chiếc taxi trờ tới.

“Chú ơi, đến đường XX, tòa văn phòng.”

Tôi mở cửa xe, ngồi vào ghế sau.

Xe vừa lăn bánh được một đoạn thì điện thoại lại rung lên.

Người gọi đến: “Anh trai”.

Tôi trượt màn hình, nhấc máy.

“A lô.”Giọng tôi lạnh như băng.

Bên kia vang lên tiếng gằn giọng đầy phẫn nộ của anh tôi:

“Lý Hân! Mày đang ở đâu? Mẹ kiếp, cút về đây ngay lập tức cho tao!”

“Tôi đi rồi, về công ty làm việc.”

“Làm việc cái con khỉ! Mày khiến chị dâu mày bỏ đi rồi đấy, hài lòng chưa? Tao nói cho mày biết, Lý Hân, mày cứ đợi đấy! Tao sẽ khiến mày thân bại danh liệt, đồ đàn bà độc ác, con khốn! Mày cứ chờ mà xem…”

Anh tôi gào thét như điên trong điện thoại.

“Tút!”

Tôi lạnh lùng dập máy không một chút do dự.

Màn hình hiện rõ: “Cuộc gọi đã được ghi âm.”

Từng lời sỉ nhục vừa rồi, không sót một chữ nào, đều đã được lưu lại.

Không chần chừ một giây, tôi mở WeChat, tìm tới khung chat có tên “Lâm Vi” — bạn thân nhất của tôi, đồng thời cũng là nhân viên văn phòng trong Sở Công an thành phố.

Tôi nhắn:

【Vi Vi, khẩn cấp! Giúp mình lưu lại bằng chứng, mình muốn báo công an!】

Ngay sau đó, tôi gửi toàn bộ bằng chứng: bản ghi âm cuộc gọi, tất cả ảnh chụp màn hình về tin nhắn đe dọa và bằng chứng anh trai từng lén quay trộm tôi — từng tệp một, không thiếu gì cả.

【Tình hình rất nghiêm trọng, mình cảm thấy bản thân không còn an toàn. Làm ơn đăng ký lưu hồ sơ giùm mình, giữ nguyên bản gốc. Cảm ơn rất rất nhiều. Gấp!】

Làm xong tất cả, tôi thở ra một hơi thật dài.

“Bác tài, làm ơn chạy nhanh giúp cháu.”

Nhưng trên đường đến công ty, điện thoại tôi không ngừng rung lên.

Người gọi đầu tiên là ba mẹ tôi.

Ba: “Tiểu Hân! Con quá đáng thật đấy. Anh con sắp lập gia đình, vợ con cũng có rồi, mà concòn làm ầm lên thế này? Trong nhà thì có chuyện gì không thể ngồi lại nói chuyện đàng hoàng?”

“Con mau đưa cho ba mười hay hai mươi vạn, ba đi xin lỗi chị dâu con, dỗ cô ấy quay về. Chỉ cần cô ấy chịu quay lại, chuyện gì cũng dễ nói! Sau này vẫn là người một nhà mà!”

Mẹ giành lấy điện thoại, vừa khóc vừa gào lên:

“Hân Hân à, con gái ngoan của mẹ, mẹ xin con đó… Nó là anh ruột con mà! Nó không thể sống cô đơn cả đời được, đứa nhỏ cũng không thể không có cha. Con thương mẹ, thương anh con thì giúp một lần đi. Tiền mẹ sẽ từ từ trả lại cho con, được không?”

Tiếp theo là loạt tin nhắn, cuộc gọi từ các cô chú, dì dượng, người thân trong họ.

Cậu cả: “Tiểu Hân à, đừng làm mọi chuyện đến mức không quay đầu được. Anh con có sai, nhưng dù sao cũng là ruột thịt. Giờ nó có con rồi, hai anh em mà cạch mặt nhau thì đứa nhỏ biết phải làm sao? Nghe lời cậu, cần giúp thì vẫn nên giúp…”

Dì út: “Hân à, dì biết con bị ấm ức nhiều lắm… Nhưng giờ anh con thảm quá, vợ bỏ, con chưa ra đời đã không có mẹ…”

“Dù sao con cũng là em gái, nếu lúc khó khăn không chịu giúp thì sau này hối hận cũng muộn. Đừng để một phút nóng giận làm rạn nứt tình cảm cả đời.”

Nhìn những lời lẽ liên tục nhảy lên trên WeChat, những “khuyên nhủ” mang danh họ hàng ấy, tôi chỉ thấy trống rỗng.

Cái gọi là tình thân, đến nước này, với tôi mà nói, đã chết hẳn rồi.

Tôi cúi đầu, tiếp tục xử lý bảng báo cáo đang dang dở.

Khi điện thoại lại rung lên lần nữa, tôi chỉ bình thản lật úp máy lại, chẳng buồn nhìn.

Đứa bé?

Là của anh ta.

Cái nhà?

Là của họ.

7.

Vài ngày sau, buổi chiều khi tôi đang xử lý dữ liệu, Tiểu Lâm – đồng nghiệp bàn bên – đột ngột hốt hoảng nghiêng người sang:

“Hân ơi, chết rồi! Mau xem cái này! Có người đăng ảnh riêng tư của cậu lên mạng, còn ghi rõ là làm ở công ty mình!”

Tim tôi như rơi xuống đáy.

Nhưng không hề hoảng loạn như tưởng tượng.

Bởi vì… tôi đã đoán được sẽ có ngày này.

Tôi mở điện thoại mà cô ấy đưa, là một bài bóc phốt ẩn danh trên diễn đàn nội bộ của thành phố.

Tiêu đề tục tĩu và gây sốc.

Mở vào bài viết, nội dung đầy rẫy lời lẽ ác ý, bóng gió rằng tôi dùng “mối quan hệ đặc biệt” để leo lên trong công ty.

Tệ hơn nữa, bên dưới là hai bức ảnh được đăng kèm.

Dù cửa kính nhà tắm làm mờ phần cơ thể, nhưng ai quen tôi đều sẽ nhận ra đó chính là tôi.

Tồi tệ hơn cả, người đăng bài còn ghi rõ họ tên tôi và công ty tôi đang làm!

Phần bình luận bên dưới đã nổ tung — toàn là những lời dơ bẩn, thô tục, đậm mùi bệnh hoạn, xúc phạm, và gán ghép ghê tởm.

Tôi không phản ứng gì.

Chỉ lạnh lùng mở chế độ quay màn hình, tay thoăn thoắt chụp lại từng bằng chứng quan trọng.

Tôi biết ai làm chuyện đó.

Vừa lưu lại xong tấm ảnh chụp màn hình cuối cùng, điện thoại bàn trên bàn bỗng đổ chuông.

Là số nội bộ của sếp.

“Lý Hân, lập tức đến phòng tôi.” Giọng sếp rất nghiêm trọng.

Tôi bình tĩnh đứng dậy, dưới ánh mắt tò mò của đồng nghiệp, bước thẳng về phía phòng quản lý.

Sếp ngồi sau bàn làm việc, nét mặt cực kỳ căng thẳng.

“Tiểu Hân, ngồi đi.”

Ông ấy chỉ vào chiếc ghế đối diện.

“Chuyện trên mạng, em biết rồi chứ?”

Tôi gật đầu: “Em thấy rồi.”

“Bây giờ rùm beng cả lên rồi!”

Sếp nhíu chặt mày, ngón tay gõ mạnh xuống mặt bàn:

“Cả trong và ngoài công ty đều xôn xao. Có người đã gửi đơn khiếu nại lên trên rồi. Nghe nói nặng lắm — kiểu như công ty mất chuẩn tuyển dụng, đạo đức nhân sự suy đồi. Ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng công ty!”

“Tiểu Hân, anh nhìn thấy em trưởng thành từng ngày trong công ty. Anh tin con người em. Đây rõ ràng là có người cố tình hãm hại. Nhưng dư luận thì không quan tâm đến sự thật. Em nhất định phải làm rõ vụ này. Bằng mọi giá, phải giảm thiểu tối đa thiệt hại cho công ty!”

Tôi nhìn khuôn mặt đầy lo lắng của sếp, nghe ông nói về nỗi sợ ảnh hưởng đến uy tín công ty…

Một ý tưởng trong đầu tôi dần trở nên rõ ràng.

Tôi bỗng bật cười.

“Sếp à, anh có muốn công ty mình được ‘nổi tiếng’ không? Kiểu… nổi đình nổi đám luôn ấy?”

Sếp rõ ràng sững người, im lặng mấy giây rồi hỏi:

“Ý em là gì? Em có cách phản đòn à? Mà còn có lợi cho công ty?”

“Có.”Tôi trả lời chắc nịch.

“Có cần công ty hỗ trợ em làm đơn trình báo không?”

“Tạm thời chưa cần. Bước đầu, để em tự xử lý.”

“Được!”

“Em cần gì, miễn không trái nguyên tắc, cứ toàn quyền quyết định. Nhưng nhớ, kết quả phải sạch sẽ, dứt khoát, triệt để!”

Sếp vừa nói dứt câu thì điện thoại của tôi lại rung lên.Màn hình sáng lên: “Lâm Vi”.

Tôi cầm điện thoại lên: “Xin lỗi sếp, em phải nghe cuộc gọi này.”

Sếp gật đầu, ra hiệu cứ tự nhiên.

“Alo, Tiểu Vi?”

Đầu dây bên kia, giọng Lâm Vi — người bạn thân làm trong cơ quan công an — lạnh lùng vang lên:

“Hân, mình vừa thấy bài viết đó trên mạng rồi! Đã định vị được — chính là anh mày. Nặc danh vô ích, bên kỹ thuật đã khoá IP, xuất phát từ một tiệm net!”

Giọng cô ấy đầy tức giận bị đè nén.

“Vi Vi, những tài liệu mấy hôm trước mình gửi…”

“Vẫn còn nguyên, mình luôn chờ tín hiệu từ cậu. Nhưng mấy ảnh chụp trước giờ chỉ là chứng cứ bước đầu — chứng minh hắn có hành vi quay lén và đe dọa. Chưa đủ mạnh để kết tội.”

“Không ngờ hắn lại dám đăng thật — tự đưa bằng chứng chết người ra công khai. Hành vi phát tán lần này, đủ để hắn ngồi tù mấy năm!”

“Mình đang gấp rút hoàn thiện hồ sơ để nộp lên, chuẩn bị xin lệnh triệu tập khẩn.”

“Ừ.”

Lâm Vi nói thêm: “Luôn giữ liên lạc. Để điện thoại sẵn sàng. Chờ tin mình.”

Nói xong, điện thoại phía Lâm Vi dứt khoát tắt máy.

Đang cùng xem: 19 bạn đọc / Dấu chân để lại: 37,540 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙