Chương 2
Chị dâu lập tức mỉa mai: 【Vậy sao em không gửi cho chị, lại cứ phải gửi cho anh trai em?】
Tôi cố gắng đè nén cơn giận: 【Em đã bao nhiêu lần gửi lời mời kết bạn cho chị rồi? Chị có đồng ý không? Anh ấy là anh ruột em, em hỏi size đồ của vợ anh mình thì có gì sai?】
Thế nhưng, những người thân không rõ đầu đuôi câu chuyện trong nhóm bắt đầu bàn tán ồn ào: Cô ruột: 【Tiểu Hân à, giữa anh em cũng nên giữ khoảng cách một chút chứ.】
Bác dâu: 【Đúng đó, loại ảnh như vậy mà gửi thẳng cho anh trai thì hơi… không đúng lắm.】
Em họ: 【Chị họ ơi, cái này… cũng hơi kỳ đấy.】
…
Điều khiến tôi đau lòng nhất là đến ba mẹ tôi cũng lên tiếng theo: Ba: 【Sao lại sinh ra đứa con không biết xấu hổ như mày chứ, mất mặt quá!】
Mẹ: 【Con nhỏ chết tiệt, mau xin lỗi chị dâu con ngay!】
Không được!
Tuyệt đối không thể nhận sai!
Tôi lập tức nhắn riêng cho anh trai: 【Anh! Mau nói rõ mọi chuyện trong nhóm đi! Mọi chuyện hoàn toàn không giống như chị ấy nói! Là anh kêu em gửi ảnh! Là chị ấy không chịu kết bạn với em, anh nói đi!】
Nhưng anh ấy chỉ trả lời cộc lốc: 【Được rồi được rồi, có gì to tát đâu. Em đừng cãi với chị dâu nữa, để chị ấy mắng vài câu có sao đâu? Giả vờ như không nghe là xong.】
Câu trả lời nhẹ hều ấy như một mồi lửa đốt bùng cơn giận trong tôi!
【Không nghe? Anh nhìn lại cái nhóm chat đi! Em bị mắng thành cái gì rồi hả? Là loại con gái quyến rũ anh trai ruột của mình! Cứ cái đà này, mấy hôm nữa họ gán cho em tội loạn luân cũng không chừng!】
Tôi vẫn còn chút hy vọng, mong anh có thể tỉnh ra.
“Đinh đoong”
Không phải tin nhắn chữ.
Là hai bức ảnh được gửi tới.
Tôi cau mày mở ra xem — tim tôi như ngừng đập.
Trong ảnh là một bóng người đang tắm sau lớp cửa kính mờ… Và cái dáng người đó — rõ ràng là tôi.
【Anh lén chụp tôi lúc đang tắm? Anh điên rồi sao? Anh định làm gì vậy?】
Anh tôi đáp lại ngay: 【Không cần biết anh định gì.】
Rồi thêm một câu: 【Em cứ làm theo ý chị dâu là được.】
【Anh chỉ có một cô bạn gái, nếu để cô ấy giận bỏ đi, thì cả đời này em cũng đừng mong sống yên.】
4.
【Anh đang vi phạm pháp luật đấy!】
Anh tôi vẫn thản nhiên trả lời: 【Nếu em khiến bạn gái anh bỏ đi, thì cho dù anh có ngồi tù, anh cũng không để yên cho em.】
Tôi chỉ biết tự nhủ: phải nhịn, phải nhịn… Vì chút danh dự còn sót lại, vì không muốn bị hủy hoại hoàn toàn.
Có lẽ thấy tôi im lặng mãi, chị dâu tưởng đã nắm được điểm yếu của tôi, liền cao giọng tuyên bố trong nhóm rằng sắp đính hôn với anh trai tôi.
Và tôi — buộc phải về nhà một chuyến.
Trong bữa ăn, ánh mắt chị dâu liếc về phía mẹ tôi, như đã có tính toán từ trước:
“Dì ơi, chuyện đính hôn nhà cháu cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần có một căn nhà đàng hoàng thôi, dì cũng hiểu mà…”
Mẹ tôi lập tức hiểu ý, gật đầu nói:
“Tiểu Hân, con đi làm cũng mấy năm rồi, chẳng phải đã tự mua một căn hộ nhỏ rồi sao? Lại còn ở vị trí đẹp nữa.”
“Vừa hay, anh con đang cần dùng gấp. Con chuyển nhượng lại căn đó cho anh và chị dâu con làm nhà tân hôn đi. Cả nhà là người một nhà, em gái giúp anh trai là chuyện đương nhiên mà.”
“Keng!”
Cái muỗng trong tay tôi rơi thẳng vào tô canh.
“Cái gì cơ?”
Tôi tưởng mình nghe nhầm: “Nhà của con, đem cho hai người làm nhà cưới?”
Tôi lập tức quay sang nhìn anh trai — anh vẫn cắm cúi ăn cơm, giả vờ như không nghe thấy gì.
Còn chị dâu thì sao?
Trên mặt là nụ cười đắc ý, ánh mắt đầy khiêu khích, cứ như thể mọi chuyện đều nằm trong tính toán của cô ta.
“Không đời nào!”
Tôi dứt khoát từ chối.
“Căn nhà đó là do tôi tự mình làm lụng vất vả, thắt lưng buộc bụng mà mua được. Tại sao lại phải đưa cho anh trai tôi làm nhà cưới? Anh ấy có tay có chân, tự đi mà kiếm!”
Vừa dứt lời, sắc mặt chị dâu lập tức sầm lại.
“Ái chà chà, ai mà tin được chứ? Cô còn trẻ măng như thế, một mình mà mua nổi nhà á? Tiền ở đâu ra?”
Chị ta quét mắt đầy ẩn ý từ đầu đến chân tôi, ánh nhìn khiến người ta buồn nôn:
“Chắc chắn là anh cô lén đưa tiền cho cô mấy năm nay rồi. Hoặc… ai biết được cô đã làm cái gì để có tiền nữa? Dùng tiền của anh trai mua nhà, giờ ảnh cần lại còn không chịu nhả ra à?”
Tôi định phản bác thì điện thoại trong túi rung lên.
Tin nhắn riêng từ anh trai.
【Im miệng. Dám nói thêm nửa chữ, mấy tấm ảnh lần trước, tôi sẽ gửi hết cho cả nhà. Muốn cả đời không ngẩng đầu lên được thì cứ thử nói tiếp. Còn không thì câm miệng lại, ngoan ngoãn làm theo lời ba mẹ.】
Lại là cái giọng đe dọa bẩn thỉu trong bóng tối đó!
Đủ rồi.
Tôi chịu đủ rồi.
Dù có phải kéo nhau xuống địa ngục — tôi cũng không ngại!
Tôi siết chặt điện thoại, gằn giọng:
“Có gan thì gửi đi! Gửi luôn bây giờ đi! Để xem ai thân bại danh liệt trước — tôi hay là anh vào tù trước!”
Câu nói đó khiến cả phòng ăn lặng như tờ.
Ba mẹ tôi trố mắt nhìn tôi, không tin nổi.
Chị dâu thì cứng đờ, nụ cười tự mãn lúc nãy hóa đá ngay trên mặt.
Còn anh trai tôi thì nhìn tôi như thể vừa thấy ma.
Ngoại trừ anh ấy, tất cả mọi người đều không hiểu tôi nổi giận vì điều gì.
Tôi chẳng buồn quan tâm ánh mắt sững sờ của họ.
“Nói tiền mua nhà là do anh tôi cho?”
“Nhìn kỹ vào đây! Đồng nào, cắc nào trong căn nhà đó — đều là tôi tự làm ra! Không hề dính dáng gì đến cái gọi là ‘anh tốt’ này cả!”
Thích đăng ảnh, gửi vào group gia đình đúng không?
Ngay giây tiếp theo, tôi mở nhóm “Cả nhà yêu thương nhau”.
Không hề do dự, tôi chọn toàn bộ ảnh chụp lịch sử chuyển khoản giữa tôi và anh trai — ảnh nào ảnh nấy đầy đủ ngày giờ rõ ràng.
Tôi ném hết vào nhóm!
【Ảnh chuyển khoản 1】
【Ảnh chuyển khoản 2】
【Ảnh chuyển khoản 3】…
Cả nhà lần lượt nhấn vào từng ảnh — và chết lặng.
5.
Nhóm chat lặng ngắt như tờ.
Mấy giây sau, “cạch!” — một tiếng động nặng nề vang lên.
Tôi nghe rõ tiếng anh trai hít sâu đầy tức giận, điện thoại suýt nữa rơi khỏi tay.
Anh ta bất ngờ đứng bật dậy, với tay qua bàn định giật lấy điện thoại của tôi:
“Xoá đi! Mẹ nó mau xoá hết cho tao!”
Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn.
Tôi nhanh chóng nghiêng người ra sau — anh ta vồ hụt.
Lúc này, nhóm chat gia đình cuối cùng cũng bắt đầu nổ tung.
Ai nấy đều thả hàng loạt dấu chấm hỏi, bối rối không hiểu chuyện gì:
【??????????】
【Chuyện gì đang xảy ra vậy???】
Chị dâu gào lên với giọng the thé:
“Giả! Toàn là giả hết! Mày chỉnh ảnh! Làm gì có chuyện mày có tiền mà cho anh mày!”
Ba mẹ tôi lúc này hoàn toàn rối loạn.
Mẹ tôi hốt hoảng hét lên: “Hân Hân! Mau rút lại! Gỡ hết mấy thứ linh tinh đó xuống ngay cho mẹ!”
Ba tôi quát: “Lý Hân, con điên à!”
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, những ảnh chụp lịch sử chuyển khoản đã đăng lên hơn 3 phút:
“Muộn rồi, bằng chứng rành rành ra đó.”
Tôi tag thẳng cả nhóm: 【@Tất cả các cô chú bác, dì dượng trong họ, chị dâu cháu luôn miệng nói cháu mua nhà là nhờ tiền anh trai cháu. Vậy xin hỏi mọi người, theo những ảnh chụp chuyển khoản này, là anh ấy chuyển tiền cho cháu, hay là cháu mới chính là người luôn chuyển tiền cho anh ấy?】
Tôi hít sâu, tiếp tục:
【Đúng vậy, từ đầu đến cuối đều là cháu đưa tiền cho anh trai ! Một người đàn ông trưởng thành, không việc làm ổn định, ăn bám ở nhà, yêu đương cũng phải chìa tay xin tiền cháu. Nếu không phải vì còn chút tình máu mủ, cháu việc gì phải nuôi anh ấy?】
Chị dâu quay phắt sang nhìn anh tôi:
“Cô ấy nói thật à? Em gái anh luôn cho anh tiền? Vậy còn mấy món đồ anh mua cho em thì sao?”
Anh tôi cúi gằm đầu, môi mím chặt.
Không dám trả lời.
Và cũng không thể trả lời.
Tôi lạnh lùng nói thay:
“Chị tưởng sao? Anh ấy lấy gì mua túi xách, quần áo cho chị? Ăn bám ba mẹ hay hít gió trời? Chị tưởng anh ấy hào phóng thật à? Toàn bộ tiền anh ấy tiêu cho chị, hầu như là từ tôi cả đấy!”
“Không chỉ ăn bám tôi, mà anh ấy còn nợ cả đống tiền trên mấy app vay online! Nếu không nhờ tôi trả hộ phần tối thiểu mỗi tháng, chắc giờ này điện thoại nhà mình đã bị gọi nổ tung, gọi sang cả họ hàng rồi!”
“Lý Hân, câm cái mồm mày lại cho tao!”
Anh tôi hoàn toàn mất kiểm soát.
“Mỗi một câu mày nói hôm nay, tao sẽ bắt mày trả giá hết!”
Nhưng lúc này, lời đe dọa đã hoàn toàn vô nghĩa.
Chị dâu tát anh tôi một cái nảy lửa: “Anh gạt tôi suốt thời gian qua? Anh là cái loại gì vậy? Một thằng phế vật! Tôi cứ tưởng mình tìm được người có tương lai, ai ngờ chỉ là tên rác rưởi bám váy em gái mà ra vẻ!”
Cô ta đứng phắt dậy, chộp lấy túi xách rồi quay người muốn bỏ đi.
“Tiểu Hà, đừng đi mà!”
Ba mẹ tôi gần như nhảy bật khỏi ghế, cuống cuồng kéo tay chị dâu.
“Em à, để anh giải thích đã!”
Anh tôi cũng hoảng hốt níu theo.