Gặp Lại Anh

Chương 2

5
So với tôi đang hoảng loạn trong lòng, giọng Cố Triết vang lên lại lạnh lùng như ra lệnh: “Lên giường nằm. Kéo áo lên. Tụt quần xuống.”
Tôi cắn răng, nhất quyết không buông tay.
“Trên người em, chỗ nào mà tôi chưa thấy qua. Còn xấu hổ cái gì nữa?”
Thấy tôi không nghe lời khuyên, Cố Triết dứt khoát ra tay.
Không được! Toàn thân tôi giãy dụa như con giun bị dội nước sôi.
Động tĩnh quá lớn khiến mẹ tôi giật mình, bà vội bước vào.
Vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh tôi cố gắng giằng ra khỏi tay Cố Triết, gương mặt đỏ bừng, sống chết muốn bò khỏi giường khám.
Bà lập tức quát lớn:“Con bé này! Xấu hổ cái gì chứ? Đối với bác sĩ thì có phân biệt nam nữ gì đâu, họ chỉ đang giúp con khám bệnh thôi!”
Nói xong, bà bước nhanh đến, đè vai tôi xuống: “Bác sĩ Cố, mau kiểm tra cho Tuyết Vi đi.”
“Tôi muốn đổi bác sĩ khác!” tôi khàn giọng hét lên.
“Đây là bệnh viện khó đặt lịch nhất đấy! Mẹ phải canh điện thoại suốt ba ngày mới lấy được số, giờ con nói đổi là đổi à?” Mẹ tôi dập tắt hy vọng cuối cùng của tôi không chút nương tay.
“Với lại, chẳng phải con nói muốn cưới bạn trai, sống với cậu ta cả đời sao? Giờ con định cứ mang bệnh thế này, để cậu ta phải lo lắng à?”
“Người ta mỗi ngày bận tối tăm mặt mũi, con còn muốn làm phiền thêm sao? Không phải con yêu người ta lắm à?”
Trong lòng tôi, tôi và Cố Triết chỉ là giả vờ chia tay, nên dĩ nhiên tôi chưa từng kể cho mẹ chuyện này. Những gì mẹ đang nói đều là những lời tôi từng thổ lộ với bà mấy tháng trước, khi tôi và anh còn bên nhau.
Những lời thề nguyện cùng nhau đi hết đời, nghe thì cảm động thật, nhưng giờ đặt vào hoàn cảnh này, lại khiến cả hai chúng tôi đều cứng mặt.
Cố Triết nghĩ người mẹ nói đến là bạn trai mới, kẻ đã khiến tôi mang thai.
Còn tôi thì vì hiểu rõ anh đang hiểu lầm, nên càng nghĩ tới cảnh phải giải thích, đầu càng đau như muốn nổ tung.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng: “Chia tay nên có thể diện…”
Nhạc chuông của Cố Triết, điệp khúc cứ lặp lại vài câu như vậy.
Thật nhiều oán niệm.
Nếu thực sự buông bỏ được, thì có cần phải lấy bài này làm nhạc chuông không?
Anh bình thản tắt màn hình, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi vô tình nhìn thấy hình nền điện thoại của anh.
Là tấm ảnh chụp chung của chúng tôi.
Chỉ khác là… anh đã chỉnh nó thành trắng đen.
Là đang tưởng niệm mối tình đã chết giữa chúng tôi sao?
Ngay giây đó, tôi chợt nhận ra…
Cố Triết, người từng lạnh nhạt nói lời chia tay với tôi, hóa ra lại thật sự coi chuyện đó là kết thúc thật.
6
Giờ phút này tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến bộ đồ ngủ “My Melody” nữa.
Đúng lúc ấy, Cố Triết cuối cùng cũng mở miệng cắt ngang lời mẹ tôi: “Bây giờ cần tiến hành kiểm tra, phiền người nhà ra ngoài một lát.”
Thấy tôi đã ngoan ngoãn nằm xuống, mẹ tôi chỉ dặn dò vài câu rồi bước ra ngoài, kéo kín tấm rèm riêng tư.
Theo động tác chậm rãi của tôi, lớp áo được vén lên, đôi mắt to tròn, ngây thơ của Melody cũng theo đó mà hiện ra.
Tôi vốn có cỡ C cup, nên hình ảnh ấy càng thêm chói mắt.
Cố Triết chỉ liếc qua một cái, giọng lạnh nhạt: “Thị hiếu của bạn trai hiện tại của em thật khó mà khen nổi.”
Nhân lúc mẹ không có mặt, tôi vội vàng lên tiếng giải thích: “Người mẹ em nói không phải bạn trai gì hết. Từ đầu đến cuối, em chỉ có một mình anh thôi.”
Cố Triết khẽ hừ một tiếng, chẳng buồn đáp.
Gel dẫn được bôi lên bụng tôi, đầu dò lạnh băng trượt trên làn da trắng mịn.
Tôi chỉ có thể cử động mỗi cái miệng, định đánh liều tung đòn hồi sinh cảm xúc: “Cố Triết, biết đâu em đang mang thai con của anh thì sao. Em trễ kinh hai tháng rồi.”
“Tính kỹ thời gian thì đúng vào cái đêm hôm đó của chúng ta.”
“Thật sao?” ánh mắt Cố Triết chẳng hề nhu hòa.
“Đêm đó, chẳng phải chúng ta còn chưa làm đến cùng à?”
Khoác trên mình chiếc blouse trắng, Cố Triết bất ngờ cúi xuống, thì thầm ngay bên tai tôi.
Hơi thở nóng rẫy lướt qua vành tai, khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Khoảng cách quá gần, giọng điệu lại mập mờ đến lạ.
Chẳng lẽ… anh định ngay tại đây…
Hàng loạt hình ảnh giới hạn 18+ vụt qua trong đầu tôi.
7
Ánh mắt chúng tôi cuối cùng cũng giao nhau.
Chỉ là khác biệt ở chỗ, trong mắt tôi là xao động và bối rối, còn trong mắt anh lại là vùng băng lạnh tĩnh mịch.
Máy siêu âm vang lên tiếng kêu kéo dài, Cố Triết nghiêng đầu nhìn màn hình, nhướng mày: “Đây là ‘đứa con’ mà em nói sao?”
“Sao vậy? Có gì không đúng à?” tôi lắp bắp.
“Đứa con của em… là hỗn hợp của trân châu, thạch khoai môn và pudding à?”
Cố Triết cầm bệnh án, xé toạc trang đầu tiên, rồi đứng dậy viết lại bệnh án nghiêm túc: “Thành thật nói đi, mấy hôm nay em đã uống bao nhiêu ly trà sữa rồi?”
“Cũng không nhiều lắm đâu… chỉ là mỗi lần nhớ anh thì em lại uống một ly thôi.”
Tôi nở nụ cười gượng gạo.
“Tích nhớ thành bệnh, mà tích lâu thì… hơi nhiều chút.”
Cố Triết chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
“Cũng đúng, em quả là có bản lĩnh.
Người bình thường uống trà sữa không đến mức rối loạn nội tiết, làm kinh nguyệt chậm hai tháng đâu.”
Sau khi kê đơn thuốc xong, anh tỉ mỉ dặn tôi cách dùng từng loại hormone, còn không quên dặn dò chi tiết các điều cần chú ý.
Xem ra… anh vẫn còn quan tâm tôi đấy chứ.
Tôi sung sướng nghĩ thầm, đúng là kiểu “miệng thì lạnh, lòng lại mềm”.
Cho đến khi xem phần tổng tiền thuốc, kéo xuống thấy con số 520.13 tệ.
“Năm hai mươi – mười ba… ‘Anh yêu em một đời’ cơ à?”
Trời ơi, đúng là vạn vật hữu linh!
Tôi còn chưa kịp cảm thán, thì đã thấy Cố Triết mặt lạnh, giảm bớt liều lượng một loại thuốc: “Cái này uống ít cũng không sao.”
Con số đẹp biến mất tức thì…
Thôi vậy, chuyện đời là do người tạo.
Lần đầu có thể theo đuổi được anh, thì lần hai tôi cũng làm được.
Dù anh chia tay vì lý do gì, tôi cũng chẳng phạm lỗi gì to tát.

Đang cùng xem: 18 bạn đọc / Dấu chân để lại: 37,769 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙