Chương 5
Anh ta lúng túng kéo tay tôi: “Không… không có gì, A Tâm, anh nói bậy thôi… là anh lỡ miệng. Không có chuyện gì đâu, em đừng nghĩ nhiều. Mau chuyển cổ phần cho anh đi, lễ cưới sắp bắt đầu rồi.”
Tôi tát anh ta thêm một cái nữa.
Rồi đặt tay lên bụng, nói nhẹ nhàng: “Không được rồi. Tôi vừa nhớ ra mình đang mang thai. Tài sản, cổ phần… đều phải để lại cho con tôi. Xin lỗi, Tần Tuấn, tôi không thể chuyển cho anh nữa.”
Anh ta siết chặt nắm đấm.
Tôi biết, anh ta đang kiềm chế cơn điên muốn đánh chết tôi.
“A Tâm! Chúng ta đã thỏa thuận rồi. Đứa bé này không thể giữ lại, nó không phải con anh, phải phá bỏ!”
Tôi mỉm cười: “Tôi biết mà, đứa bé không phải của anh. Nhưng không phải của anh thì phải phá à? Nó là một sinh mệnh, và cha của nó yêu thương nó đến thế, sao tôi có thể giết con mình?”
Tần Tuấn phát điên thật sự.
“Con khốn! Thì ra mày biết cha đứa bé là ai? Mày còn dám nói dối tao? Mày bảo không biết nó từ đâu ra cơ mà! Ôn Tâm, mày là con đĩ, mày là…”
Tôi cầm chai rượu, nện thẳng vào đầu anh ta: “Ai là đĩ, hả Tần Tuấn? Đến giờ anh vẫn còn muốn diễn?”
Máu chảy ròng ròng từ trán anh ta…một cảnh tượng đẹp không tưởng.
Tôi lại cầm chai đập thêm một cái: “Tôi từng tin anh. Tôi từng yêu anh, từng dốc hết lòng vì anh. Vậy mà anh đã làm gì?”
Anh ta hai tay ôm đầu, không kịp bịt máu.
Mục Đình Đình từ đâu lao tới, hoảng hốt lấy khăn giấy cầm máu cho anh ta: “A Tuấn! Anh sao rồi? Để em đưa anh đi bệnh viện…”
Nhưng anh ta không màng gì đến vết thương.
Thứ anh ta nghĩ chỉ là cổ phần, là tài sản mấy trăm triệu của tôi.
Anh ta đẩy Mục Đình Đình ra: “Biến! Ai cho cô đến đây? Ai cho cô đến đám cưới của tôi?”
Mục Đình Đình bật khóc, không chịu rời đi.
Vậy càng hay.
Tôi đứng trước mặt hai người, mở điện thoại.
Video ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện trong quán cà phê vang lên rõ mồn một.
Tần Tuấn phát điên, lao tới giật điện thoại: “Cái gì đây? A Tâm, cái gì đây?
Em đừng tin, tất cả là giả, là bịa đặt!”
Tôi lại tát Mục Đình Đình một cái: “Nói đi. Giả hay thật?”
Cô ta ngập ngừng vài giây, cuối cùng… bỏ cuộc.
“A Tuấn… Ôn Tâm đã biết hết rồi. Cô ấy biết tất cả. Lễ cưới hôm nay, chính là để trả thù anh.”
14
Ít ra thì…
Mục Đình Đình còn thông minh hơn Tần Tuấn một chút.
Anh ta cuối cùng cũng nhìn tôi, giọng run rẩy: “Em… em thật sự biết rồi sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, và lại tát thêm một cái: “Biết gì? Biết anh cho tôi uống thuốc, rồi tự tay đem tôi lên giường của bảy người kia à?”
Tần Tuấn đứng không vững nữa.
Giọng anh ta lắp bắp: “A Tâm, không quan trọng mà…Anh đã nói rồi, tất cả không quan trọng. Kể cả chuyện em mang thai với người khác, anh cũng bỏ qua cho em được. Chỉ cần đêm đầu tiên là của anh, là đủ rồi…”
Bốp!
Lần này là cú đá của Lục Thời Yến, đá văng anh ta vào tận góc tường.
Anh chậm rãi bước tới: “Tần Tuấn, để tôi nói cho anh biết vài sự thật. Anh tưởng mình điều khiển được tất cả? Tưởng mình là người sắp xếp trò chơi này?”
Mũi giày da sắc bén của Lục Thời Yến đặt lên trán anh ta: “Nghe cho rõ… Người ngủ với Ôn Tâm mỗi đêm, chỉ có tôi. Cả cái ‘đêm đầu tiên’ mà anh tự hào, cũng là tôi.”
Tần Tuấn gào lên: “Không thể nào! Phải là bảy người! Sao có thể mỗi đêm đều là anh? Không thể nào!”
Sáu người còn lại bước tới, đứng ngay trên đầu anh ta: “Ngu thật sự.
Chúng tôi chỉ là chim mồi, là ‘đội hình nghi binh’ của Thời Yến.”
“Cậu tưởng mình được chơi cùng bọn tôi là được ‘nhập hội’? Lục Thời Yến chỉ mượn cậu để thử lòng thôi.”
“Từ đầu tới cuối, tụi tôi chỉ đang diễn kịch giúp Lục Thời Yến. Tần Tuấn, cậu là một con rối. Một thằng ngốc.”
Tần Tuấn sụp đổ hoàn toàn.
Anh ta không ngờ, cả kế hoạch tinh vi mà anh ta sắp đặt lại bị biến thành cái bẫy dành cho chính anh ta.
“Không…Không thể nào…Không ngờ đứa con hoang lại là con của anh…Lục Thời Yến, anh không đáng được sống!”
Anh ta vừa giơ tay lên, liền bị Lục Thời Yến dẫm ngược xuống đất: “Để tôi cho cậu xem, hôm nay ai mới là kẻ không sống nổi.”
Lục Thời Yến nhẹ nhàng đặt tay lên bụng tôi: “Lễ cưới bắt đầu rồi. Để tên cặn bã này quỳ xuống, mà ngắm nhìn lễ cưới của chúng ta.”
Tần Tuấn bị trói chặt tay chân, nhét đầy tất bẩn vào miệng, bị ép quỳ gối dưới sân khấu, mắt mở trừng trừng.
“Nhìn cho rõ…Nhìn xem lễ cưới của tôi và Tâm Tâm đẹp thế nào.”
15
Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới mà Lục Thời Yến đã chuẩn bị.
Đeo chiếc nhẫn do chính tay anh đặt làm riêng.
Ngay giữa lễ đường, trước sự chứng kiến của toàn bộ quan khách, anh chuyển giao toàn bộ tài sản đứng tên mình sang tên tôi.
“Từ hôm nay, Ôn Tâm chính là vợ hợp pháp của tôi, là người đứng đầu nhà họ Lục. Ai dám động vào cô ấy, chính là tuyên chiến với cả Lục gia.”
Bên dưới sân khấu, vỗ tay vang trời.
“Chúc mừng Tổng Lục! Chúc mừng phu nhân!”
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!”
Lục Thời Yến cười rạng rỡ, phất tay: “Thưởng! Tất cả mọi người đều có quà!”
Một câu nói, tung ra hàng chục triệu tiền mặt.
Mà anh lại cười… ngốc nghếch như một đứa trẻ.
Còn Tần Tuấn thì sao?
Bị đè quỳ xuống đất suốt buổi, càng giãy giụa càng bị giẫm lên tàn nhẫn hơn.
Khi hôn lễ kết thúc, toàn thân anh ta nát bấy như miếng thịt bằm, mặt mũi không còn nhìn ra hình người.
Lục Thời Yến ôm tôi đi ngang qua, nghiêng đầu hỏi: “Hả hê chưa?”
Tôi đáp: “Chưa.”
Rồi thẳng chân, dẫm gót nhọn lên đúng chỗ hiểm: “Tần Tuấn, đừng đi hại người khác nữa. Làm thái giám cả đời, cũng đâu phải chuyện tệ.”
Mạch máu trên trán anh ta giật phập phồng.
Nhưng… anh ta có thể làm gì tôi được nữa?
Không gì cả.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, toàn bộ chuỗi tài chính nhà họ Tần vỡ nợ dây chuyền, tất cả đối tác đồng loạt hủy hợp đồng.
Đế chế kinh doanh mà anh ta dày công gây dựng sụp đổ chỉ trong một đêm.
Anh ta phát điên, quỳ rạp trước cổng nhà họ Lục, kêu gào: “A Tâm! Cứu anh! Xin em thương tình…Lục Thời Yến đã chặt đứt hết đường lui của anh rồi, còn sống nữa làm gì…”
Tôi mặc chiếc váy ngủ mỏng tang mà Thời Yến mới mua, đứng trên lầu nhìn xuống: “Không phải anh ấy muốn anh chết. Là tôi. Tần Tuấn, tôi có thể cứu anh…nhưng cũng có thể tiễn anh xuống địa ngục.”
Anh ta run rẩy, giọng như nghẹn: “Tại sao em lại tàn nhẫn vậy? Chúng ta quen nhau gần hai mươi năm rồi…A Tâm, em không còn chút tình cảm nào với anh sao?”
Tình cảm?
Có đấy.
Nhưng là tình cảm tôi đã đặt sai người.
Thì ra…trong tim tôi từ đầu đến cuối chỉ có Lục Thời Yến.
Tần Tuấn trợn mắt nhìn bộ váy ngủ tôi đang mặc, gào lên: “Đồ đê tiện! Mày ngày xưa giả vờ thanh cao trước mặt tao, bây giờ thì sao? Mày nhìn mày đi, mày đúng là đồ đĩ!”
Cạch!
Một cái gạt tàn bay thẳng vào đầu anh ta.
Lục Thời Yến bước đến, ôm eo tôi: “Ngu à? Vợ tao trong mắt người ngoài thì thanh thuần, còn trước mặt tao…vừa thuần vừa gợi cảm.”
Anh nhấc bổng tôi lên, đạp thẳng vào người Tần Tuấn, và quay về phòng, đóng cửa lại.
Lục Thời Yến quỳ gối, ôm lấy bụng tôi, hôn nhẹ: “Cảm ơn em…Vì đã không phá đứa bé, vì đã chọn anh.”
16
Vài ngày sau, tôi nhận được tin: Tần Tuấn bị cảnh sát bắt đi.
Anh ta… đã ra tay giết người.
Thi thể của Mục Đình Đình được tìm thấy trong căn hộ thuê.
Hung thủ: chính là Tần Tuấn.
Camera ghi lại cảnh…anh ta dùng dao đâm từng nhát một vào ngực cô ta.
“Ai cho mày nói với A Tâm hả?! Ai cho mày tiết lộ bí mật?! Đáng ra bây giờ cô ấy là vợ tao rồi! Đều tại mày… con đ* thối tha, chính mày đã khiến tao mất tất cả!”
Mục Đình Đình, miệng đầy máu, dùng chút sức tàn: “Tần Tuấn…A Tâm biết hết từ trước rồi. Trước cả khi tôi nói ra.”
“Không phải anh đang chơi cô ấy đâu. Là cô ấy đang chơi anh đấy…”
(HOÀN)