Dã Tràng Se Cát Biển Đông

Chương 2

Đối diện với ánh mắt vô tội của tôi, anh ta đành phải phóng khoáng ký tên, sau đó lập tức chạy theo người yêu như có lửa cháy sau lưng.
Phù~ Tiểu Dương thở phào nhẹ nhõm.
“Lâu lắm rồi đã thấy ngứa mắt với Triệu San Nguyệt, lần sau có chuyện vui như vậy nhớ gọi tôi nhé.”
Có được chữ ký chính tay của Cố tổng, tôi thuận lợi nhận lại được điện thoại công việc.
Vừa mở máy, tin nhắn công việc như thuỷ triều tràn về, dồn dập không kẽ hở.
Tôi lập tức liên hệ lại với khách hàng mà trước đó vì nghỉ phép chưa kịp phản hồi.
【Chào anh, tôi là Lý Tuyết của công ty Nguyệt Diên, không biết chiều nay anh có thời gian không? Tôi muốn trao đổi thêm về hợp tác lần này.】
Tin nhắn gần như được phản hồi ngay lập tức.
【Chiều tôi bận việc khác, tối đi. Tối nay hẹn ở Peace Hotel, đây là cơ hội cuối cùng cho công ty các cô.】
Tôi nhất thời lâm vào thế khó.
Không phải vì câu nói của anh ta khiến tôi áp lực, mà vì… nơi anh ta chọn hơi vượt tiêu chuẩn.
Công ty có quy định, chi phí tiếp khách không được vượt quá một ngàn tệ.
Lý do là để kiểm soát chi phí vận hành doanh nghiệp.
Nhưng mà với một ngàn tệ, ở Peace Hotel thì ăn được gì chứ?
Tôi đành mặt dày mò lên phòng tài vụ.
“Chị ơi, tối nay em mời khách, mà chỗ khách chọn hơi đắt, chị xem có thể duyệt thêm ít ngân sách không?”
Chị ấy ngẩng đầu, lườm tôi một cái đầy khó chịu.
“Ăn vàng à hay ăn ngọc mà không đủ? Không duyệt!”
Tôi tặc lưỡi trong lòng.
Không duyệt thì thôi, dù sao tôi cũng chỉ là kẻ làm thuê, sau này có vấn đề cũng đừng đổ lên đầu tôi là được.
Đúng lúc tôi xoay người định rời đi, thì Triệu San Nguyệt tươi cười bước vào phòng tài vụ.
“Có chuyện gì vậy? Sao không khí làm việc lại u ám thế này?”
Chị tài vụ lập tức trút hết uất ức vào tôi.
“Công việc thì chất đống, cái cô Lý Tuyết này còn tới gây phiền. Một bữa cơm mà đòi vượt mức chi, chị nói xem thế có phải hoang phí không?”
Tôi thầm nghĩ, phen này thế nào cũng bị cô ta đá thêm vài câu độc mồm.
Không ngờ, Triệu San Nguyệt chẳng những không mắng tôi, mà còn vươn tay khoác vai tôi đầy thân thiết.
“Cô không hiểu rồi, Lý Tuyết là trụ cột của phòng kinh doanh đấy. Mấy chuyện như tăng ngân sách nhỏ xíu này sao lại làm khó người ta?”
“Cứ yên tâm tiếp khách, chỉ cần ký được hợp đồng, bao nhiêu công ty cũng thanh toán hết!”
Tôi phải véo mình mấy cái liền mới tin đây là thật.
Triệu San Nguyệt… biết nói lý lẽ?
Tôi lí nhí cảm ơn một câu rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
Không nói ngoa, bước ra khỏi đó, tôi thấy cả người nhẹ nhõm.
Có được ngân sách không giới hạn, lần này tiếp khách tôi không cần phải căn ke từng đồng nữa rồi.
Đến đúng giờ hẹn, tôi có mặt tại phòng riêng.
Vừa bước vào, một đứa nhóc từ đâu lao ra, đâm thẳng vào bụng khiến tôi choáng váng hoa mắt.
“Đứa nào—”
Còn chưa kịp quát, khách hàng đã vội vàng kéo đứa nhỏ lại.
“Ngại quá, làm cô đau chứ gì? Mấy hôm nay vợ tôi đi công tác, không ai trông con, đành phải dắt theo.”
Thì ra là con của khách.
May mà tôi chưa mắng ra lời.
“À, thì ra là quý tử của anh ạ, trẻ con có sức là tốt.”
Chúng tôi nhanh chóng vào chuyện chính.
Nhờ công tác chuẩn bị trước đó chu đáo, cuộc đàm phán diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tổng giám đốc Hoàng ngay tại bàn ăn đã nói:
“Ngày mai ký hợp đồng luôn cũng được.”
Tôi xúc động nâng ly rượu trắng.
“Em kính anh một ly, anh tùy ý.”
Sáng hôm sau, tôi cố gắng chống chọi với cơn say, lê người tới công ty.
“Trời ơi, mặt bà sưng phù thế kia, đừng nói là tối qua bị đánh nhé?”
Tiểu Dương nhìn tôi như thấy người bị nạn.
Tôi lườm cô ấy một cái.
Giờ phút này, điều quan trọng nhất là đi báo cáo chi phí bữa tối hôm qua.
Sáu nghìn bảy trăm tệ lận, đâu thể chậm trễ.
Tôi rón rén gõ cửa phòng tài vụ.
“Chị ơi, bận không?”
Chị ấy liếc lên, cau có:
“Có chuyện gì? Nói nhanh.”
Tôi đặt hoá đơn nhà hàng lên bàn.
“Hợp đồng đã chốt xong, nhờ chị giúp em làm thủ tục hoàn lại chi phí. Hôm qua phu nhân đã nói, bao nhiêu cũng thanh toán hết.”
Nghe xong, chị ấy mới cầm hoá đơn lên xem qua.
Vừa liếc một cái, chị hét lên như bị ong đốt.
“Bảy nghìn?! Mấy người ăn gì thế hả?”
Tôi cười gượng.
Thực đơn là do khách gọi, tôi còn dám ngăn cản sao?
Chị ấy tiếp tục lật tờ hoá đơn.
“Ly nước ép này năm trăm tám mươi? Pha vàng vào à?”
“Còn nữa, tiếp khách mà gọi nước trái cây? Có thật là khách uống không, hay là ai đó muốn… rút ruột công ty?”
“Lý Tuyết, chuyện này chị nghĩ em nên giải thích rõ ràng.”
Nói thật, đến đây thì tôi bắt đầu bực.
Nghe ý tứ của chị ta, chẳng phải đang ngầm nói tôi báo cáo giả, ăn bớt tiền công ty hay sao?
Nhưng bây giờ chưa phải lúc đối đầu với cô ta, dù sao tiền bữa tối tôi vẫn chưa được hoàn.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhỏ nhẹ giải thích.
“Tối qua Tổng giám đốc Hoàng đưa con đi theo, ly nước ép đó là gọi cho con anh ấy.”
Rắc!
Tiếng ly thuỷ tinh vỡ tan, mảnh vỡ bắn tung toé khắp phòng.
“Lý Tuyết, cô có thể bịa lý do nào nghe lọt tai hơn được không? Tổng giám đốc Hoàng thì lấy đâu ra con?!”
“Nói thật đi, có phải cô cố tình khai khống để ăn chặn không?”
“Tin hay không tôi báo cảnh sát ngay lập tức?”
Ha, máu nóng tôi lập tức bốc lên đầu.
Cô không biết không có nghĩa là người ta không có con.
“Chị không tin thì cứ việc đến nhà hàng hỏi lại.”
“Nhưng đó là việc của chị, còn việc của tôi bây giờ là chị phải hoàn tiền bữa tối cho tôi ngay lập tức.”
Nghe tôi nói giọng cứng rắn, sắc mặt chị ta lập tức thay đổi.
“Cô biết tôi là ai không mà dám lên giọng với tôi như thế?”
“Dù sao công ty cũng quy định, mỗi bữa tiếp khách không vượt quá một nghìn tệ.”
“Theo quy định thì cô chỉ hoàn được một nghìn, phần còn lại cô tự lo.”
Bảy nghìn tệ mà chỉ chi có một nghìn?
Là muốn tôi bán thận mà sống à?
Tôi chống hai tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt chị ta.
“Chị thật sự không hoàn lại đủ cho tôi?”
Chị ta không do dự gật đầu.
Ngay giây tiếp theo, tôi cầm hoá đơn xông thẳng vào phòng Tổng giám đốc.
Anh ta tròn mắt nhìn tôi:
“Cô đến làm gì? Hợp đồng đã chốt xong chưa?”
Tôi đập hoá đơn xuống bàn như vỗ thẻ bài.
“Hợp đồng tôi đã lo xong xuôi, bây giờ anh nói xem, tiền ăn công ty có định chi không?”
Nghe đến hợp đồng đã ổn thoả, mặt Cố Kỳ Diên hiện lên tia vui mừng.
Anh ta cầm hoá đơn lên xem, vừa nhìn đến con số liền nhíu mày.
“Lý Tuyết à, bữa này cô chi tiêu có hơi quá tay rồi đấy.”
Chưa kịp nói gì thêm, chị tài vụ cũng hùng hổ xông vào:
“Cố tổng, tôi tố cáo Lý Tuyết báo cáo khống, định ăn chặn tiền công ty.”
“Không tin anh nhìn bản kê đi, ai đời tiếp khách lại gọi ly nước ép 580 tệ?!”
Nghe xong, Cố Kỳ Diên bắt đầu soi từng mục trong bảng kê, cố tìm ra điểm bất thường để bắt thóp tôi.
“Bảng kê này có thật hay không vẫn cần xác minh thêm.”
“Thế này đi, đợi sau khi hợp đồng chính thức ký kết, hoá đơn kiểm tra không có vấn đề gì, chúng ta theo quy định hoàn lại một nghìn. Phần còn lại… chia đôi.”
Chia đôi?
Anh tưởng tôi là cổ đông công ty chắc?
Tôi cố gắng đè nén cơn giận sắp bùng nổ.
“Từng khoản trong bảng kê đều là chi phí thực tế. Ly nước ép đó là do con trai Tổng giám đốc Hoàng gọi, không tin thì cứ đi mà xác minh.”
“Nhưng tôi không thể chấp nhận cái đề xuất chia đôi kia. Tiền lời từ hợp đồng này công ty có chia với tôi không, mà tiền ăn lại bắt tôi chia?”
Cố Kỳ Diên gãi đầu lúng túng.
“Không phải là không hoàn, chỉ là lần này cô chi vượt quá nhiều.”
“Lần sau muốn chi nhiều như vậy thì cũng phải thông báo trước với tôi chứ.”
“Là phu nhân nói, chỉ cần chốt được hợp đồng thì ngân sách không giới hạn…”
Chúng tôi đang cãi nhau túi bụi thì Triệu San Nguyệt vừa ngân nga vừa thong thả bước vào.
“Nói gì mà to tiếng thế?”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh.
“Phu nhân, hôm qua chị có nói, chỉ cần tôi ký được hợp đồng thì chi bao nhiêu cũng sẽ được hoàn.”
Cô ta chớp đôi mắt ngây thơ như nai con.
“Ơ, tôi từng nói vậy sao?”
Chị tài vụ lập tức phụ hoạ:
“Không biết, chị cũng đâu có dặn tôi gì đâu.”
Trời đất chứng giám, tôi bị gài rồi!
Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm đã được lưu sẵn từ hôm qua.
Trong văn phòng vang lên giọng nói rõ mồn một của Triệu San Nguyệt:
“Lý Tuyết, cô yên tâm, chỉ cần ký được hợp đồng, chi bao nhiêu tôi cũng duyệt hết.”
Mặt hai người họ lập tức đỏ như gấc chín, không ai dám ngẩng đầu.
“Cố tổng, giờ có thể duyệt chưa ạ?”
Anh ta xua tay đầy bực bội.
“Hoàng tổng sắp đến rồi, ký hợp đồng xong tính tiếp!”
Được thôi, tôi nhịn, thời điểm mấu chốt không thể làm rối thêm.
Chúng tôi cùng nhau tiến vào phòng họp, Hoàng tổng đã ngồi chờ sẵn.
“Cố tổng, cô Lý bên anh thật là tuổi trẻ tài cao, tương lai rộng mở đấy.”
Nghe khách hàng khen tôi, sắc mặt Triệu San Nguyệt lập tức sa sầm.
Sau vài câu khách sáo, đôi bên bắt đầu tiến hành ký kết hợp đồng.
Ngay lúc Hoàng tổng chuẩn bị đặt bút ký, trợ lý của ông hoảng hốt xông vào.
“Hoàng tổng, không ổn rồi! Thiếu gia ăn phải bánh trong khu vực đồ ăn vặt của họ, đang sùi bọt mép!”

Đang cùng xem: 11 bạn đọc / Dấu chân để lại: 37,180 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙