Dã Tràng Se Cát Biển Đông

Tên truyện: Dã Tràng Se Cát Biển Đông
Nguồn: Sưu tầm, tổng hợp
Số chương: 4
________________________________

Chương 1

**1**

Đúng vào lúc dự án bước vào giai đoạn then chốt, phòng nhân sự dựa theo quy định công ty ép tôi phải nghỉ mười ngày phép năm.

Đơn hàng trị giá hàng chục triệu sắp hoàn tất bỗng tan biến như khói.

Sếp tức đến đỏ mặt, lập tức gọi tôi và bên nhân sự vào phòng làm việc.

“Thời điểm quan trọng thế này, ai cho phép cô ta nghỉ phép hả?!”

Nhân sự giữ vẻ mặt vô tội đáp lại:

“Giám đốc, theo quy định công ty, toàn bộ nhân viên phải nghỉ hết phép năm trước tháng 11, nếu không sẽ bị huỷ thưởng cuối năm.”

Một cú đ/ấm vào không khí, lực bất tòng tâm.

Sếp quay sang tôi, giọng đầy phẫn nộ:

“Thế cô thì sao? Dù đang nghỉ cũng không được phép bặt vô âm tín với khách hàng!”

Tôi lập tức phản đòn, rút ra biên bản xử phạt lần trước vì lỡ mang điện thoại công việc xuống căn-tin.

“Công ty quy định, điện thoại công việc không được rời khỏi khu làm việc! Vi phạm, phạt năm triệu.”

Sắc mặt sếp lập tức tối sầm.

“Các người ng/u à? Không biết linh hoạt sao?! Công ty có quy định ch/ết, nhưng người là sống!”

Tôi và nhân sự nhìn nhau, bất lực gật đầu.

“Không dám linh hoạt.”

“Lần trước tôi đi công tác, thấy vé máy bay rẻ hơn tàu nên tự ý đổi chuyến. Kết quả anh bảo không đúng quy trình, bắt tôi tự bỏ tiền túi.”

“Còn Tiểu Lý, vì vội gặp khách mà chưa kịp báo cáo, bị anh cắt hết thưởng tháng vì ‘rời vị trí trái phép’.”

“Không phải chúng tôi không biết linh hoạt, mà là hậu quả của linh hoạt, chúng tôi không gánh nổi.”

Sếp giơ tay xua:

“Thôi đừng nói nữa, nói thêm tôi lại đau đầu. May mà bên A rộng lượng, cho thêm cơ hội!”

“Cô mau chuẩn bị lại tài liệu đi, lần này mà không ký được, tôi chỉ hỏi cô!”

Ra khỏi phòng, đồng nghiệp đưa tôi một tờ đơn.

“Theo quy định công ty, nghỉ quá ba ngày muốn dùng lại điện thoại công việc phải nộp đơn xin.”

Tôi thở dài, biết làm xong quy trình này cũng phải mất một tuần.

Cứ thế này, đừng nói ký hợp đồng, rau muống luộc cũng nguội mất rồi.

Tôi ôm đơn xin phép, gõ cửa phòng sếp lần nữa.

Không may lại chạm mặt vợ giám đốc — Triệu San Nguyệt.

Nghe nói năm xưa cô ta cùng sếp đồng cam cộng khổ, tình nghĩa sâu nặng.

“Cô là ai?”

Tôi đặt tờ đơn xuống bàn, cung kính nói:

“Chào chị, tôi là Lý Tuyết bên bộ phận kinh doanh. Tôi muốn xin chữ ký của Tổng giám đốc để liên hệ lại khách hàng.”

Cô ta liếc đơn, hừ lạnh:

“Đừng tưởng tôi không biết, theo quy định công ty, mọi đơn từ phải do trưởng phòng ký trước mới trình lên giám đốc.”

“Cô vượt cấp thế này, tưởng tôi không nhìn ra mưu đồ của cô à?”

Tôi sững sờ — chẳng lẽ cô ta xem tôi như tình địch?

Thật oan uổng, tôi chỉ muốn làm việc yên ổn, nào có tâm sức cho mấy chuyện ấy.

Tôi nhìn cô ta, giọng chân thành:

“Chị ơi, lần này thực sự gấp lắm, mong chị thông cảm cho tôi vượt cấp một lần.”

Không nói không rằng, cô ta đứng dậy, t/át tôi một cái như trời giáng.

“Tôi nói không được là không được! Quy định công ty viết ra đâu phải để trưng bày!”

“Còn nữa, cùng là phụ nữ, mấy trò mưu mô của cô cất lại cho tôi, không thì mất mặt cũng chỉ có mình cô thôi!”

Tôi ôm mặt, cơn giận dâng lên tận óc.

Nhưng lý trí nhắc nhở: chó cắn chó, chẳng ai được gì.

Tôi lập tức rút lại đơn xin:

“Chị nói đúng, nếu công ty đã có quy định, thì cứ theo quy định mà làm.”

Lúc đó cô ta mới nở nụ cười hài lòng:

“Vậy mới ngoan, ra ngoài đi.”

Tôi thong thả ăn trưa rồi ghé phòng trưởng phòng.

Trợ lý anh ta nhăn mặt:

“Anh ấy đi công tác rồi, ít nhất phải một tuần nữa mới về.”

Tôi ra vẻ tiếc nuối:

“Thật không may, thôi để lần sau vậy.”

Tôi rời văn phòng với tâm trạng nhẹ nhõm — vì người không chờ được đâu phải tôi.

Ba ngày sau, Cố Kỳ Diên nổi giận đùng đùng gọi tôi lên hỏi tội.

“Khách hàng phản ánh không liên lạc được với cô, cô đang làm gì?!”

Tôi chỉ vào quy trình đang dang dở trên điện thoại:

“Chờ trưởng phòng ký. Anh ấy ký rồi đến lượt anh ký, tôi mới được cấp lại điện thoại công việc.”

Anh ta hít sâu một hơi:

“Vậy sao cô không trực tiếp đến tìm tôi ký?”

Vừa dứt lời, Triệu San Nguyệt từ sau bước tới.

Tôi đáp ngay:

“Tôi tìm rồi, nhưng chị nhà bảo bất kể tình huống nào cũng phải theo đúng quy định.”

Triệu San Nguyệt biến sắc:

“Cô đừng vu khống tôi! Nếu gấp sao không nói rõ lúc đó?”

“Rõ ràng là cô làm việc kém hiệu quả, lại còn dám đổ lỗi cho tôi?”

Đổ nước bẩn cũng khéo thật.

Tôi bình tĩnh chỉ sang Tiểu Dương ngồi cạnh:

“Hôm đó tôi mang đơn vào văn phòng tìm anh, chính chị ấy chặn lại, còn t/át tôi một cái.”

“Nếu anh không tin, có thể hỏi cô ấy.”

Tiểu Dương lập tức đứng lên, giọng chắc nịch:

“Tổng giám đốc, tôi có thể làm chứng. Hôm đó cô ấy ra khỏi phòng, một bên mặt sưng vù.”

Triệu San Nguyệt biết không thể chối, bắt đầu quanh co:

“Là tôi t/át đấy, nhưng cô sao không tránh? Đồ ng/u còn trách ai!”

Tôi cười nhạt — thời nay đ/ánh người xong còn có lý.

Nhưng lần này, tôi không định nhịn nữa.

Hôm đó bị t/át xong, tôi lập tức đến bệnh viện khám.

Bác sĩ nói có dấu hiệu chấn động não.

Cố Kỳ Diên nhìn tờ giấy chẩn đoán, mặt đen như mực.

Anh ta nghiến răng:

“Mọi chi phí khám của cô tôi sẽ thanh toán từ tài khoản cá nhân.”

“Thêm một vạn tệ nữa, xem như bồi thường.”

Triệu San Nguyệt giãy nảy:

“Anh đi/ên à? Chỉ là một cái t/át, cần gì bồi thường nhiều thế?!”

Cố Kỳ Diên nghiến răng ken két:

“Nếu cô ấy kiện, chúng ta không chỉ mất tiền mà cô còn bị tạm giam!”

Anh ta nói đúng — nếu kết quả xử lý hôm nay khiến tôi không hài lòng, tôi sẽ báo cảnh sát ngay.

May là kết cục này tôi có thể chấp nhận.

Một cái t/át đổi lấy một vạn tệ, cũng chẳng thiệt.

Triệu San Nguyệt trừng mắt nhìn tôi, dậm chân bỏ đi.

Cố Kỳ Diên định đuổi theo, tôi lập tức gọi lại:

“Cố tổng, hay là anh ký luôn vào đơn đi, để tôi còn liên hệ lại khách hàng?”

“Cô…”

Đang cùng xem: 12 bạn đọc / Dấu chân để lại: 37,174 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙