Chương 2
“Được.”
“Em lên học tiếp đây. Mọi người nhỏ tiếng chút nhé.”
Tôi đeo lại tai nghe, bước lên cầu thang.
Phía sau, có mấy ánh mắt như kim châm xuyên lưng tôi.
Ngày công bố điểm, Lý Dao Tri cũng ở nhà họ Tạ.
Lần này viện cớ là cái máy tính đời nhà Thanh ở nhà cô ta bị hỏng.
Dù biết tỉnh mình sẽ gửi điểm qua tin nhắn,
Tạ Tuấn vẫn chiều theo, đưa cô ta về nhà.
Ba giờ chiều, trong phòng làm việc của Tạ Tuấn vang lên tiếng sụt sịt.
Không rõ là buồn hay là mừng quá phát khóc.
Tin nhắn gửi về điện thoại không có tổng điểm.
Tạ Tuấn cầm máy tính bấm từng môn một.
Tôi ra ngoài đi học, đi ngang qua phòng làm việc của anh ta.
Cửa mở.Anh ta tựa vào giá sách, đọc to điểm:
“Sáu trăm bảy mươi hai.”
Vừa đúng lúc tôi nghe thấy.
Anh ta biết tôi đi ngang qua đó, nhưng không thèm ngẩng đầu.
“Em thì sao?”
Lý Dao Tri chưa hiểu:
“Cái gì?”
Tôi ở dưới nhà thay giày, thuận miệng đáp:
“Sáu trăm tám.”
Thi tốt bất ngờ.
Tôi chỉ đợi anh ta hỏi.
Có cái gì đó rơi “cạch” xuống đất.
Phát ra một tiếng động giòn tan.
8
“Ba tôi muốn em đăng ký vào Đại học Chiết Giang.”
Buổi tối, Tạ Tuấn đứng ngoài cửa nói với tôi.
Chú là người rất truyền thống.Ông coi trọng chuyện học hành,cảm thấy con cái học đại học danh giá thì ông mới nở mày nở mặt.
Tôi nắm tay nắm cửa, định đóng lại.
“Nhưng mà anh bảo em đi du học.”
“…”
Tạ Tuấn im lặng một lúc, rồi khẽ cười:
“Vâng lời tôi vậy sao?”
Tiền nhận rồi, không nghe cũng phải nghe.
Nhưng mà trước kia, tôi cũng chỉ nghe một nửa thôi.
Anh ta bảo tôi cút, tôi đi đúng một tiếng, rồi lại quay về.
Lần này thì tôi thật sự ngại rồi.
Năm trăm vạn đó chứ ít à.
Tôi đảm bảo lấy tiền xong sẽ đi, không xuất hiện nữa.
Tiệc họp mặt gia đình, tôi và mẹ có thể ngồi bàn riêng.
Anh ta hỏi:
“Vậy lời ba tôi em không nghe à?”
Tôi giả vờ ngoan ngoãn, cúi đầu cắn môi,
ngón tay túm lấy gấu váy.
Anh ta nói:
“Cho tôi mật khẩu, tôi đăng ký giúp.”
Tôi lí nhí:
“Đừng đày em đến biên cương nhé.”
Tạ Tuấn khẽ bật cười:
“Em biết tôi sẽ không làm thế.”
Tôi không biết.
Cũng chẳng quan tâm.
Tôi đã chuẩn bị nhận offer từ trường nước ngoài rồi.
9
Để chắc chắn.
Tạ Tuấn đăng ký ngành nông nghiệp của Đại học Chiết Giang cho mình.
Chọn cơ khí cho Lý Dao Tri.
Bên phía mẹ anh ta không thiếu tiền và quan hệ,anh ta chỉ cần danh hiệu, chẳng quan tâm chuyên ngành.
Còn nguyện vọng của tôi,anh ta điền kín tám mươi chỗ, tất cả đều ở Hàng Châu.
Đến mức tôi phải tự xóa từng cái một.
Anh ta và Lý Dao Tri đều trúng tuyển.
Cũng chẳng mảy may bận tâm đến sống ch/ết của Lý Dao Tri.
Chú rất vui, định đặt khách sạn làm tiệc mừng cho anh ta.
Trên bàn ăn, chú khui rượu vang, cụng ly với mẹ tôi.
Tạ Tuấn từ trên lầu đi xuống, như vô tình nói:
“Niên Gia có muốn làm tiệc chung không?”
Sau kỳ thi cấp hai, chúng tôi cũng từng làm tiệc tốt nghiệp chung.
Chú mỉm cười:
“Gia Gia không cần vội.
Nó chuẩn bị ra nước ngoài.
Để không chiếm chỉ tiêu đại học trong nước, nó đã xóa sạch nguyện vọng rồi.”
“Để sang năm tổ chức.”
Nụ cười mơ hồ nơi khóe môi Tạ Tuấn lập tức tan biến.
Sắc mặt anh ta sa sầm.
9
“Ra nước ngoài?”
Tôi cúi đầu yên lặng ăn cơm, thỉnh thoảng nhấp từng ngụm nhỏ rượu vang mười mấy vạn một chai.
Uống không quen. Nhưng uống nhiều thì kiếm được nhiều.
Chứ bản thân thì chắc chắn không nỡ mua.
Chú chau mày.
“Đúng vậy. Quyết định này hơi vội, nhưng chú rất ủng hộ Gia Gia.”
“Ngày vui thế này, con sao lại bày ra cái mặt đó?”
Tạ Tuấn cụp mắt:
“Con không vui.”
Chú ấy không hiểu ra sao:
“Là chính con nói muốn học cùng người mình thích, bây giờ đã đậu rồi, lại còn là Chiết Đại, có gì mà không vui?”
“Ngành học thì có hơi chênh chút, nhưng sau này có thể chuyển ngành, đâu có thật sự bắt con đi làm nông.”
“Mẹ con cũng rất vui, hè này còn muốn con qua đó chơi một tháng.”
Tạ Tuấn hỏi:
“Nước nào?”
Chú ấy đập đũa:
“Ngay cả mẹ ruột con đang ở nước nào cũng không biết nữa à?”
Anh ta nhìn về phía tôi:
“Con hỏi Niên Gia.”
Chú ấy lặng lẽ nhặt đũa lên.
Tôi đặt ly rượu xuống, cẩn thận ngẩng đầu lên:
“Vẫn chưa quyết.”
Buổi tối, Tạ Tuấn ngồi trong phòng tôi, dùng máy tính của tôi để tra cứu.
Anh ta bảo:Cái của anh ta hỏng rồi.
Lúc tra đến kết quả dự tuyển, Lý Dao Tri vì quá kích động mà làm đổ cốc nước.
Đúng là…
Lớn thế rồi mà còn chơi nước trong phòng làm việc.
Anh ta ngồi ghế của tôi, tôi chỉ có thể ngồi trên giường.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng gõ phím và nhấp chuột của anh ta.
“Đi Mỹ đi.”
Anh ta bỗng nói.
“Tại sao?”
Anh ta ngừng lại một chút:
“Càng xa tôi càng tốt.”
Nhưng đó là quốc gia mẹ ruột anh ta đang ở mà.
“…”
Tôi liếc nhìn anh ta một cái, co người lại trên giường, lùi xa hơn nữa.
Tạ Tuấn liếc mắt nhìn tôi, khóe môi khẽ hiện lên một nụ cười như có như không.
“Lại đây xem trường này.”
Lại tự cho mình là anh trai rồi.
Đúng là tính khí thất thường.
Điều hòa trong phòng để hơi thấp.
Tôi chân trần giẫm lên sàn lạnh buốt, vội rút chân lại, tìm dép đi khắp nơi.
Tạ Tuấn tiện tay ném cái áo khoác đang đắp lên người xuống đất.
“Dẫm lên đi.”
“…”
Hôm nay chưa uống rượu mà đã bắt đầu phát điên rồi.
Tôi mặc kệ, nhón chân bước vòng qua, đi đến bên bàn.
Sắc mặt anh ta không thay đổi, nhẹ nhàng di chuột:
“Thế nào?”
Tôi đáp:
“Cũng được.”
Anh ta chuyển sang vài trang khác.
Tôi cứ lặp đi lặp lại:
“Cũng được.”
“Trường nào cũng ổn.”
Tạ Tuấn bỗng dừng tay.
Anh ta ngả người ra tựa lưng ghế, ngẩng mắt nhìn tôi.
Thật ra tôi đã chọn xong từ lâu.
Chỉ là không muốn nói cho anh ta biết.
Bên ngoài bắt đầu đổ mưa.
Cơn mưa mùa hè bất ngờ ào tới.
Mưa đập vào cửa sổ, rào rào không dứt.
“Em đang trách tôi sao?”
Anh ta đột nhiên hỏi, giọng rất khẽ, suýt nữa bị tiếng mưa che lấp.
Câu hỏi vô lý quá.
Tôi suy nghĩ một lát, thành thật đáp:
“Không mà.”
Lúc đầu thì có trách.
Anh ta bắt nạt tôi, đuổi tôi ra khỏi nhà họ Tạ.
Nói tôi giống mẹ tôi, chỉ là loại con gái ham tiền.
Mẹ tôi cũng có chút tiền, nhưng không nhiều như ba mẹ anh ta.
Ở trường, anh ta cũng chưa từng tử tế với tôi.
Nhưng người anh cùng cha khác mẹ lạnh như băng lại biến thành con số ấm áp trong tài khoản.
Thế nên tôi cũng chẳng quá để tâm việc anh ta đối xử với tôi thế nào.
Còn chuyện anh ta hậm hực mà bảo tôi ra nước ngoài, tôi thậm chí còn thấy anh ta là quý nhân của tôi.
Chỉ là giờ đây, tôi lười phải giả vờ rồi.
Cũng chẳng còn cần phải giả nữa.
Anh ta lại nói:
“Dùng lùi để tiến?”
Câu này khiến tôi khó mà trả lời.
Tỏ ra yếu đuối để lấy tiền của anh ta, cũng tính là lùi để tiến đi.
Nhưng không phải như cách anh ta nghĩ.
Tôi mím môi, muốn nói lại thôi.
Đúng lúc đó, điện thoại đặt trên bàn của anh ta sáng lên.
Là Lý Dao Tri gọi đến.
Anh ta do dự một chút, rồi bắt máy, đi ra ngoài.
Trước khi đóng cửa còn kiên nhẫn nói với cô ta:
“Vừa rồi không tiện nghe máy nên mới nghe trễ.”
Anh ta thật sự biết nói chuyện đấy.
Trước kia chỉ là cố tình đối đầu với tôi thôi.
Tạ Tuấn đưa Lý Dao Tri đi chơi.
Cô ta đăng ảnh du lịch lên vòng bạn bè.
Biển xanh, cô ta đội mũ cói, mặc váy trắng, nụ cười rạng rỡ như hoa.
Ảnh còn có watermark từ máy ảnh.
Chú thích ảnh:
【Anh ấy nói sẽ nuôi dưỡng em lại từ đầu】
【Anh ấy muốn mở tiệc đãi em hồi nhỏ】
Tôi bấm like.
Rồi kéo xuống xem.
Like cả loạt ảnh du lịch của bạn bè cấp ba.
Ai cũng sống rất rực rỡ.
Đẹp, thích xem.
Mọi người nhớ đăng nhiều nữa nhé.
Lý Dao Tri lại gửi riêng cho tôi một tấm ảnh.
Là Tạ Tuấn đang ngủ gục trên bàn picnic ở bên ngoài.
【Gia Gia, may là em không đi.】
【Đi du lịch thật mệt mỏi, ở nhà nghỉ vẫn thích hơn.】
Tôi im lặng một lúc.
Sao lại ngủ ngoài trời thế kia.
Chẳng lẽ hết tiền rồi?
Không phải sẽ đòi lại tiền của tôi chứ?
Tôi có hơi lo, nghĩ kỹ rồi cẩn thận trả lời:
【Vậy để anh ấy nghỉ ngơi cho tốt, đừng để mệt quá.】
Nếu bãi biển nóng quá thì có thể tìm gầm cầu ngủ cũng được.
Lý Dao Tri gõ rất lâu.
【Gia Gia, chị thật sự nên nói chuyện với em một lần.】
【Em và A Tuấn đều đã là người lớn, không có quan hệ máu mủ thì càng nên giữ khoảng cách…】
Tôi nhìn bài văn ngắn đó, im lặng.
Sao chép.
Dán vào Pinduoduo.
Không có phản hồi.
Tôi quay lại WeChat, trả lời:
【Được thôi.】
Nắng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên bậc thềm.
Tôi mỉm cười với anh:
“Vẫn là không nói nữa, đỡ phải khoe mẽ sự vượt trội của mình.”
Tháng Chín, giữa mùa thu.
Ngày tôi ra sân bay, mẹ và chú cùng tiễn tôi. Hôm đó là ngày thường.
Chú vốn định bảo Tạ Tuấn xin nghỉ để tiễn tôi cùng.
Tôi khéo léo từ chối.
“Anh ấy vốn không thích con, đừng làm phiền anh ấy nữa.”
Tôi rời đi dứt khoát, cũng coi như hoàn thành mong muốn của anh ta.
Máy bay ổn định trên không trung.
Tôi mở tấm che cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Toàn là mây.
Không còn thấy mặt đất nữa.