Chương 4
13
Một tháng sau, triển lãm tranh của Tống Văn Cảnh được tổ chức rất thành công. Ngày hôm đó tôi phải tăng ca. Lúc tan tầm trở về đã sắp tám giờ tối.
Thời điểm vội vàng chạy đến địa điểm triển lãm, tôi trông thấy một bóng người trông rất giống Lục Đình Thâm đứng ở phía bên kia, thế nhưng tôi lắc đầu nghĩ rằng chỉ là người giống người mà thôi.
Bước vào trong, tôi nhận ra nhiều bức tranh được treo trong phòng nhìn rất quen mắt. Vài cô gái trẻ đi lướt qua người tôi đều cầm catalogue trên tay, thái độ rất phấn khích.
“Mau lên mau lên, Tống Văn Cảnh ở ngay phía trước kìa, lần này nhất định phải xin được chữ ký của anh ấy.”
“Nghe nói đây là triển lãm cuối cùng của anh ấy rồi, nếu bỏ lỡ sẽ không còn cơ hội xin chữ ký nữa đâu.”
Tôi đưa mắt dõi theo những cô gái đó, quả nhiên thấy ngay Tống Văn Cảnh đứng nổi bật giữa đám người, đang cúi đầu kiên nhẫn ký tên cho người hâm mộ.
Tôi tưởng rằng triển lãm này là triển lãm tranh đầu tiên của hắn, sao lại biến thành lần cuối cùng rồi?
Đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này tôi mới phát hiện ra tấm bảng giới thiệu về Tống Văn Cảnh đặt ngay ở lối vào. Hóa ra hắn là một họa sĩ rất nổi tiếng, đã từng mở triển lãm khắp cả nước và có nhiều tác phẩm được bán đấu giá cao ngất ngưởng.
Bỗng dưng tôi đứng sững lại không dám tiến lên.
Những dòng giới thiệu về Tống Văn Cảnh dường như không phải đang miêu tả về cậu trai luôn miệng làm nũng với mình mỗi ngày.
Tôi lặng lẽ rời đi. Lúc ra ngoài vẫn nhìn thấy Lục Đình Thâm đứng bên đường cau mày gọi điện thoại, hóa ra lúc nãy tôi không có nhìn nhầm.
14
Lục Đình Thâm gọi đi gọi lại vào dãy số mà trước đây anh ta chưa bao giờ chủ động liên lạc, mặc dù sớm biết đầu bên kia chỉ phát ra tiếng thông báo máy móc nói rằng số máy của Hứa Hân Nghiên đã không còn tồn tại.
Thế nhưng ngoài dãy số này, anh ta không tìm tìm được cách nào khác để liên lạc với cô.
Nhớ lại khuôn mặt mình vừa bắt gặp trong triển lãm vừa rồi, trong lòng Lục Đình Thâm nổi lên một cơn bất an mơ hồ.
Trước kia anh ta luôn cảm thấy thân thế của Hứa Hân Nghiên là một điều may mắn, cô không có người nhà, bạn bè cũng ít đến đáng thương, không có bất kỳ ai ngoài nhà họ Lục để dựa vào. Cho nên anh ta cho rằng dù có chết Hứa Hân Nghiên cũng sẽ không thật sự rời khỏi nhà họ Lục.
Lần trước quản gia đã gọi điện thoại một lần nhắc nhở rằng số của Hứa Hân Nghiên đã không còn liên lạc được nữa, anh ta hoàn toàn không thèm để ý.
“Trừ phi cô ta chết bên ngoài, không thì sẽ sớm trở về thôi.”
Khi ấy quản gia nghe mà sợ hãi. “Cô chủ sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?”
Lục Đình Thâm hừ lạnh một tiếng, nghĩ thầm không thể có chuyện đó được. Nếu cô thật sự gặp bất trắc gì, cảnh sát đã sớm liên hệ với người chồng là anh ta rồi.
Nhưng đã hơn nửa năm trôi qua mà Hứa Hân Nghiên chưa một lần xuất hiện.
Hôm nay sau khi nhìn thấy bức tranh đó, anh ta mới cảm giác trái tim mình xao động mãnh liệt. Người trong bức tranh cực kỳ giống Hứa Hân Nghiên, nhưng dường như vẫn có chỗ không giống.
Người con gái trong tranh có đôi mắt sáng rực, thậm chí còn có sức sống hơn vầng mặt trời sau lưng cô, thậm chí sáng đến mức người ta không dám nhìn thẳng.
Nhưng Hứa Hân Nghiên không phải người như vậy, cô chỉ là một đầm nước tĩnh lặng không bao giờ gợn sóng. Đến tượng đất còn có tính khí riêng, Hứa Hân Nghiên lại như thật sự được làm từ nước, dù có đụng chạm hay tỏ thái độ nóng nảy, cô cũng không nghẹn ra được một câu tức giận nào.
Mỗi khi gặp chuyện uất ức, cô chỉ biết tìm chỗ trốn đi.
Lục Đình Thâm từng bắt gặp cô ngồi khóc bên cạnh nhà kính trồng hoa, vừa nghe thấy tiếng chân là giống hệt một con mèo con sợ hãi vội vàng chạy về phòng mình.
Lúc đó anh ta ghét nhất là dáng vẻ nhu nhược không dám đứng thẳng này của cô. Rõ ràng đường là Lục phu nhân mà chỉ dám lên mặt khí thế bên ngoài, trở về nhà là như bị đánh nguyên hình.
Lục Đình Thâm muốn mua bức tranh đó về treo trong phòng Hứa Hân Nghiên, để cô ngắm nó mỗi ngày rồi học tập theo.
Tống Văn Cảnh từ chối: “Đây là bức tranh chân dung hài lòng nhất mà tôi vẽ cho bà xã, xin lỗi, không thể bán.”
Nghe được lời này, trong lòng anh ta không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm.
Người trong tranh thật sự không phải Hứa Hân Nghiên.
Thế nhưng bước chân ra khỏi triển lãm, Lục Đình Thâm vẫn vội vàng tìm cách liên lạc với cô. Hứa Hân Nghiên đã giận lâu lắm, cũng đến lúc phải trở về rồi.
Sau một tràng âm thanh máy móc lặp lại, rốt cuộc anh ta mất kiên nhẫn liếc mắt nhìn vệ sĩ: “Đi điều tra hành tung của cô chủ đi, tra ra thì đưa người về đây.”
Không ngờ cuối cùng tôi lại được ngồi nhờ xe của Tống Văn Cảnh.
Nhờ có tiếng nói chuyện thao thao bất tuyệt của Tống Văn Cảnh, tâm trạng căng thẳng vì phải quay trở lại Bắc Thành, sau này bất cứ lúc nào cũng có thể chạm mặt Lục Đình Thâm của tôi bất tri bất giác vơi đi phần nào.
Cuộc sống sau khi quay lại Bắc Thành thuận lợi đến bất ngờ, tôi đậu phỏng vấn và nhận được thông báo cuối tuần này sẽ bắt đầu đi làm.
Tôi thuê một phòng trọ ở khu vực gần công ty. Còn Tống Văn Cảnh sau mấy ngày không thấy tăm hơi cũng đột ngột xuất hiện ở phòng chung cư sát vách nhà tôi.
Ngày hôm đó tôi ra ngoài vứt rác thì thấy công nhân vận chuyển đang bận rộn ra ra vào vào căn hộ bên cạnh, liếc mắt thêm một cái nữa liền thấy ngay bóng dáng thân cao chân dài của Trần Văn Cảnh đứng một bên chỉ huy nhân viên dọn nhà sắp xếp đồ đạc.
“Sao cậu lại ở đây?”
“Vốn định cho chị một bất ngờ, cuối cùng vẫn bị chị phát hiện rồi.”
Tống Văn Cảnh rất tự nhiên cúi người cầm lấy túi rác trong tay tôi.
“Em nhớ cơm chị nấu quá, cho nên phải tìm cách làm hàng xóm để cọ cơm chị tiếp thôi.”
Sự xuất hiện của hắn đúng là khiến tôi khá bất ngờ. Ở một nơi xa lạ thế này, có hắn ở bên cạnh ít nhiều gì cũng mang lại cảm giác an toàn.
“Vậy lát nữa tôi làm thêm mấy món ăn mở tiệc mừng cậu chuyển nhà nhé.”
Để tiện cho cả hai, cuối cùng chúng tôi quyết định ở nhà ăn lẩu. Nồi nước lẩu đỏ chót sôi ùng ục, Tống Văn Cảnh gắp một miếng lòng bò mới nhúng chín vào trong chén cho tôi.
Chỉ mới cắn miếng đầu tiên mà tôi đã bị cay sặc, phải vội vàng cầm cốc nước lên uống mấy ngụm lớn.
“Hóa ra chị không ăn cay được sao, em nghe chị bảo thích ăn lẩu nên cứ tưởng…”
“Không phải, chắc do lâu rồi không ăn nên chưa kịp thích ứng thôi.”
Lần cuối cùng được ăn lẩu cay là bao giờ, tôi đã không còn nhớ rõ nữa. Trước đây tôi thích nhất là ăn lẩu, bà nội cũng thường xuyên ăn chung với tôi, chỉ khác là bà ăn nước lẩu không cay, còn tôi thì cho rất nhiều dầu ớt.
Một lần nọ Lục Đình Thâm phải tăng ca đến tối muộn, hộp cơm tôi mang theo đã bị nguội, vừa lúc bên ngoài có tuyết rơi nên tôi liền đề nghị cả hai ra ngoài ăn.
Tôi dẫn anh ta đi ăn lẩu.
Khẩu vị của Lục Đình Thâm rất nhạt nên tôi cố ý gọi một phần lẩu uyên ương. Thế nhưng trong cả bữa ăn anh ta luôn nhíu mày, ăn xong về đến nhà, Lục Đình Thâm nói: “Sau này đừng ăn thứ đó nữa, cả người toàn là mùi.”
Từ lần đó trở đi tôi không ăn lẩu cay thêm một lần nào. Nếu một người không ăn một món trong thời gian quá lâu, có lẽ đến vị giác cũng bắt đầu không quen với món đó nữa rồi.
May mà tôi nhanh chóng tìm lại cảm giác vui vẻ khi được ăn lẩu, cứ thế say sưa ăn đến vã mồ hôi.
Ăn xong Tống Văn Cảnh vẫn dọn dẹp bàn ăn, vệ sinh phòng bếp rồi mở cửa sổ thông gió, trước khi ra về còn không quên cầm theo cả túi rác trong nhà đi cùng.
15
Vào lúc vệ sĩ nhà họ Lục gõ vang cánh cửa, Tống Văn Cảnh đang đứng bên bàn ăn xếp chén đũa. Cửa vừa mở, mấy người vệ sĩ định xông thẳng vào nhà thì bị hắn ngăn lại.
“Các người tìm ai?”
Ánh mắt vệ sĩ dán chặt vào tôi lúc ấy đang cầm muôi cơm.
“Cô chủ, chúng tôi theo lệnh ngài Lục dẫn cô về nhà.”
Hơn nửa năm rồi tôi mới nghe lại xưng hô này, nhất thời cảm giác như đã mấy kiếp trôi qua.
“Mấy người nói lung tung gì thế, đây là vợ tôi!”
Tống Văn Cảnh đẩy vệ sĩ ra ngoài, các vệ sĩ bèn liếc nhau ra hiệu một cái. Một người trong bọn lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Lục Đình Thâm.
“Thưa ngài Lục, hình như cô chủ đã kết hôn với người khác rồi.”
Lục Đình Thâm đến nhanh hơn tôi nghĩ rất nhiều, chỉ qua có mấy phút ngắn ngủi mà anh ta đã đứng trước cửa nhà tôi, sắc mặt sầm sì cực kỳ đáng sợ. Vệ sĩ bước qua một bên nhường đường, Lục Đình Thâm tiến lên muốn đẩy lùi Tống Văn Cảnh đang ngăn mình ra, nhưng không đẩy được.
“Kéo ra ngoài cho tôi.” Lục Đình Thâm ra lệnh cho vệ sĩ.
“Lục Đình Thâm, anh xâm nhập vào nhà tôi, còn muốn dẫn vợ tôi đi, việc này hình như là phạm pháp đấy?”
Lúc này Lục Đình Thâm mới nhìn kỹ Tống Văn Cảnh trước mặt.
“Hóa ra người cậu vẽ trên bức tranh kia chính là vợ tôi? Đáng lẽ tôi phải yêu cầu cậu cho một lời giải thích mới đúng chứ?”