[Vậy nữ chính thì sao?]
[Bạn chưa hiểu à? Cốt truyện đã lệch hướng rồi. Kiểu công chúa như Yên Quyết, cho một nữ chính chỉ biết chiều chuộng không hợp, phải để Chu Hòa trị mới đúng.]
[Đúng đấy, nữ chính đã quen với phản diện bên kia rồi, tôi ủng hộ nữ chính với phản diện hơn.]
[Vậy là đại đoàn viên, nữ phụ chắc chắn đồng ý!]
Tôi cúi mắt, giọng bình thản: “Tôi không cần anh chịu trách nhiệm.”
Bình luận đơ luôn.
Yên Quyết đứng hình, tay siết chặt đũa, đốt ngón tay trắng bệch.
Giọng anh ta khô khốc: “Tại sao?”
Tôi cười, mắt nhìn khuôn mặt anh ta: “Vì ngoài đẹp trai, anh chẳng có gì cả.”
13
Bình luận cuồng loạn hơn:
[Trời ạ! Tôi không dám xem nữa, Yên công chúa ghét nhất bị nói vô dụng.]
[Yên Quyết thời nhỏ bị bố mẹ bỏ rơi nên rất nhạy cảm, xong rồi, CP của tôi sắp BE.]
[Tính Yên Quyết, lát nữa có lật bàn không đây?]
Tôi siết chặt tay, lo lắng Yên Quyết sẽ lật bàn.
Nhưng anh ta lại cười, dù nụ cười hơi méo mó.
“Thực ra tôi không phải vô dụng.” Yên Quyết bắt đầu đếm:
“Tôi biết đàn piano, biết vĩ cầm, biết vẽ, học cũng khá, năm ngoái thi đậu Đại học Thanh Hoa 703 điểm, tôi còn biết—”
Tôi ngắt lời: “Trong mắt tôi, đàn piano với đàn bông không khác gì nhau.”
Trước camera, tôi không muốn nói thẳng, chỉ muốn nói rõ với Yên Quyết: Hoàn cảnh hai đứa quá khác biệt.
Tôi không tin vào chuyện cổ tích, càng không tin tình cảm của Yên Quyết.
Giữa chúng tôi là vực sâu không thể vượt qua.
Còn lý do anh ta thích tôi, có lẽ vì cảm giác mới lạ, hoặc vì tôi nhiều lần cứu anh ta, cũng có thể vì tôi chịu được tính khí xấu của anh ta, khiến anh ta có cảm giác an toàn.
Nhưng tất cả sẽ biến mất sau một tháng.
“Thì ra cô lo chuyện này.” Yên Quyết dường như hiểu sai:
“Tôi không chỉ biết đàn piano, còn biết đàn bông nè, tôi còn biết cho gà ăn, cho lợn ăn, đun bếp, chặt củi, gánh nước…”