Chương 4
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi bật ra một tiếng cười khinh miệt:
“Cuối cùng cũng chịu lộ mặt à?”
“Tôi muốn biết chuyện giữa Tô Mộng và Ôn Tử Hiên.”
“Dựa vào cái gì mà tôi phải nói với cô?” – Giọng cô ta cao vút. – “Chị tôi chết rồi, Tử Hiên bị các người cướp đi, bây giờ—”
“Ôn Tử Hiên đang nằm viện.” – Tôi cắt lời. – “Sốt 39,8 độ.”
Bên kia vang lên tiếng hít thở dồn dập:
“Chuyện gì xảy ra? Tên khốn Lam Thế Kiệt đã làm gì nó?”
“Không phải anh ta…” – cổ họng tôi nghẹn lại – “Là tôi… tôi đã làm một số việc khiến nó trở thành một đứa trẻ không quốc tịch.”
Bên kia truyền đến tiếng đồ vật vỡ vụn, sau đó là tiếng nấc nghẹn:
“Các người… đúng là một nhà khốn nạn.”
“Tôi muốn sửa sai.” – Tôi dựa lưng vào tường, từ từ ngồi bệt xuống sàn. – “Xin cô hãy kể cho tôi nghe về Tô Mộng.”
Sau một hồi im lặng dài, Tô Tư cuối cùng cũng cất tiếng:
“Chiều mai ba giờ. Sau cổng sau nhà trẻ Đồng Tâm.”
Khi trời sáng, Ôn Tử Hiên tỉnh lại, sắc mặt khá hơn nhiều.
“Dì ơi…” – Nó rụt rè nhìn tôi – “Có phải cháu đã gây rắc rối không?”
Tôi lắc đầu, đưa cho nó cốc nước ấm:
“Không có đâu.”
Lam Thế Kiệt quay lại phòng với bữa sáng nóng hổi. Khi thấy chúng tôi nói chuyện, vẻ mặt anh ta dịu đi đôi chút.
“Con trai, đỡ hơn chưa?” – Anh ta xoa trán đứa bé.
Nó gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn tôi:
“Dì ơi… cháu còn được đi ngắm sao nữa không?”
Lời nói của nó khiến tim tôi nhói lên.
“Tất nhiên là được.”
“Nó cần nghỉ ngơi.” – Lam Thế Kiệt cau mày. – “Cô đừng nuông chiều nó mãi.”
Ôn Tử Hiên rụt cổ, im thin thít.
Tôi để ý thấy ánh mắt của Lam Thế Kiệt khác hẳn — mang theo một sự tự tin chiến thắng.
Anh ta nghĩ rằng tôi đã mềm lòng.
Buổi chiều, tôi lấy cớ đến văn phòng luật, nhưng hướng xe thẳng về phía nhà trẻ Đồng Tâm.
Tô Tư trông rất giống Tô Mộng trong ảnh, chỉ khác là ánh mắt sắc lạnh hơn nhiều.
“Hiện giờ Tử Hiên thế nào rồi?” — Đó là câu đầu tiên cô ấy hỏi.
“Hạ sốt rồi, vẫn đang được theo dõi ở bệnh viện.”
Cô ấy thở phào, dẫn tôi vào một lớp học nhỏ trong khuôn viên nhà trẻ.
“Tô Mộng và Lam Thế Kiệt là bạn học đại học.” — Cô vào thẳng vấn đề. — “Yêu nhau bốn năm, nhưng đến lúc tốt nghiệp, vì muốn phát triển sự nghiệp, Lam Thế Kiệt đã đá chị tôi để cưới cô.”
Tôi siết chặt quai túi.
“Chỉ sau khi chia tay, chị tôi mới phát hiện mang thai.” — Tô Tư cười khẩy. — “Chị ấy ngốc lắm, nghĩ con cái là chuyện riêng của mình, chẳng buồn dây dưa gì với chồng cô.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi gì?” — Mắt Tô Tư đỏ lên. — “Chị ấy tự mình nuôi Tử Hiên khôn lớn, cho đến năm ngoái…”
“Tai nạn xe?” — Tôi hỏi khẽ.
Tô Tư lập tức ngẩng đầu lên:
“Sao cô biết?”
“Tôi điều tra được.” — Tôi do dự một chút. — “Vụ tai nạn đó có dấu hiệu bất thường.”
“Dĩ nhiên là bất thường!” — Cô ấy kích động. — “Chị tôi chưa bao giờ lái xe khi uống rượu! Hôm đó, chị ấy đang trên đường đón Tử Hiên!”
Tim tôi đập thình thịch:
“Đón Tử Hiên?”
“Hôm đó thằng bé đột nhiên sốt ở trường.” — Tô Tư cắn môi. — “Chị tôi vừa nhận được điện thoại là lập tức lái xe đi, kết quả…”
“Còn Lam Thế Kiệt lúc đó đang ở đâu?”
“Hắn nói đang đi công tác ở Quảng Châu.” — Tô Tư cười lạnh. — “Nhưng tôi đã kiểm tra lịch bay, hắn thậm chí còn chưa lên máy bay.”
Một giả thuyết kinh hoàng lặng lẽ hình thành trong đầu tôi.
“Trước khi xảy ra tai nạn, Tô Mộng và Lam Thế Kiệt còn liên lạc không?”
Sắc mặt Tô Tư trở nên phức tạp:
“Có. Chị tôi… muốn hắn thừa nhận Tử Hiên là con ruột.”
“Hắn từ chối?”
“Không. Hắn đồng ý.” — Tô Tư cười chua chát. — “Nhưng với điều kiện: chuyển quyền sở hữu căn hộ của chị tôi sang tên hắn.”
Toàn thân tôi lạnh toát — chính là căn hộ đó, căn mà hắn đã dùng tiền tiết kiệm chung của chúng tôi để mua.
“Tô Mộng đồng ý sao?”
“Vì Tử Hiên, chị ấy có thể chấp nhận mọi thứ.” — Nước mắt lặng lẽ rơi xuống má Tô Tư. — “Giấy tờ sang tên vừa làm xong thì…”
Thì Tô Mộng chết.
Và căn hộ đó nghiễm nhiên trở thành tài sản thừa kế duy nhất của Ôn Tử Hiên.
Người giám hộ hợp pháp? Lam Thế Kiệt.
Một kế hoạch hoàn hảo.
“Tử Hiên có biết những chuyện này không?” — Tôi hỏi khẽ.
Tô Tư lắc đầu:
“Sau khi chị tôi mất, Lam Thế Kiệt đột nhiên xuất hiện, giành quyền nuôi dưỡng. Tôi đã muốn giành lại nhưng luật sư bảo tôi không có cơ hội thắng.”
Cô ấy bất ngờ túm lấy tay tôi:
“Luật sư Ôn, xin cô… xin cô trả Tử Hiên lại cho tôi. Nó là… người duy nhất còn lại của nhà họ Tô…”
“Thằng bé hiện giờ là người vô quốc tịch.” — Tôi cười khổ. — “Không thể đi đâu cả.”
Tô Tư buông tay ra, lùi lại một bước:
“Cô… cô cố tình à?”
“Lúc đầu thì đúng.” — Tôi thừa nhận. — “Còn bây giờ…”
Bây giờ, chính tôi cũng không chắc mình còn muốn gì nữa.
Khi tôi quay lại bệnh viện, Ôn Tử Hiên đang vẽ tranh.
“Dì ơi!” — Nó reo lên khi thấy tôi, đôi mắt sáng bừng. — “Dì xem này, cháu vẽ chòm sao Tiên Nữ!”
Tờ giấy là những nét vẽ xiêu vẹo của những đám mây sao, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự cẩn thận và kiên trì.
“Rất đẹp.” — Tôi thật lòng khen ngợi.
Nó lại lấy thêm một bức từ dưới gối ra:
“Bức này là tặng dì.”
Trên giấy là ba người nắm tay nhau đứng dưới bầu trời đầy sao — hai người lớn, một đứa trẻ.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Ba nói chúng ta sẽ sống cùng nhau.” — Ôn Tử Hiên thì thầm. — “Thật vậy không dì?”
Lam Thế Kiệt vừa bước vào, giọng đầy tự mãn:
“Tất nhiên rồi. Mẹ sẽ ở bên ba và Tử Hiên.”
Tôi không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng gấp bức tranh lại, cất vào ví.
Tối hôm đó, tôi chủ động đề nghị ở lại trực đêm trong bệnh viện.
Lam Thế Kiệt cho rằng đó là dấu hiệu tôi mềm lòng, liền vui vẻ đồng ý về nhà nghỉ ngơi.
Khi Ôn Tử Hiên ngủ say, tôi mở laptop, bắt đầu sắp xếp tài liệu cho hồ sơ ly hôn.
Lão Trần gửi đến đoạn video đã được phục hồi từ camera ở gara sửa xe.
Hình ảnh khá mờ, nhưng vẫn có thể nhận ra bóng dáng Lam Thế Kiệt lảng vảng trước xe của Tô Mộng.
Không phải bằng chứng trực tiếp, nhưng quá đủ để nghi ngờ.
Tôi gập laptop lại, nhìn về phía giường bệnh.
Ánh trăng len qua rèm cửa rọi lên gương mặt ngủ say của Ôn Tử Hiên — yên bình đến lạ.
Nhưng tôi chợt nhớ đến cơn ác mộng nó từng kể — mẹ nó trong bóng tối gọi nó, nói lạnh lắm.
Lưng tôi lạnh toát.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ luật sư Lâm:
“Thủ tục từ bỏ quốc tịch đã hoàn tất. Nhưng có vấn đề: giấy chứng tử của mẹ đứa bé… có dấu hiệu bị chỉnh sửa.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn, một kế hoạch táo bạo hơn nữa bắt đầu hình thành.
Nếu Lam Thế Kiệt thật sự đã làm giả giấy chứng tử của Tô Mộng…
Vậy thì — về mặt pháp lý, Ôn Tử Hiên vẫn còn một người thân khác.
Tô Tư.
6
Hôm Ôn Tử Hiên xuất viện, trời nắng đẹp rực rỡ.
“Dì ơi, cháu thật sự… được đi học rồi à?” – Thằng bé đeo ba lô mới, ngẩng đầu hỏi tôi.
“Đương nhiên rồi.” – Tôi giúp nó chỉnh lại khăn quàng đỏ. – “Nhưng trước hết phải làm thủ tục chuyển trường đã nhé.”
Lam Thế Kiệt nhìn tôi qua gương chiếu hậu:
“Em thật sự muốn cho thằng bé chuyển trường à?”
“Trường ngoại thành xa quá.” – Tôi điềm đạm đáp. – “Em đã liên hệ với Trường Tiểu học Thực nghiệm số 2, ngay gần nhà.”
Khóe miệng anh ta hơi nhếch lên, rõ ràng xem đó là dấu hiệu tôi đã “thỏa hiệp”.
Hiệu trưởng của Trường Thực nghiệm số 2 là bạn học đại học của tôi, nên thủ tục chuyển trường được giải quyết rất suôn sẻ.
“Đây là ‘con trai’ của cậu à?” – Trong lúc riêng tư, hiệu trưởng hỏi tôi. – “Chẳng giống cậu chút nào.”
“Nó giống bố.” – Tôi đáp tỉnh bơ.
Ôn Tử Hiên đứng rụt rè bên cạnh tôi, tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo tôi.
“Đừng lo.” – Tôi ngồi xổm xuống để ngang tầm với nó. – “Hiệu trưởng Lâm là bạn dì, sẽ quan tâm đến con.”
Nó gật đầu, trong mắt đã bớt đi phần nào bất an.
Tuần đầu trôi qua suôn sẻ.
Đến thứ Tư của tuần thứ hai, tôi nhận được điện thoại từ cô giáo chủ nhiệm:
“Luật sư Ôn, chị có thể đến trường một chuyến được không? Tử Hiên vừa xảy ra mâu thuẫn với bạn học.”
Tôi lập tức gác lại công việc, vội vàng đến trường.
Trong phòng giáo viên, Ôn Tử Hiên đứng ở góc tường, trên mặt có vài vết xước, áo đồng phục cũng bị rách.
Đối diện là một cậu bé mập cao hơn hẳn, đang làm mặt xấu với nó, trông vô cùng đắc ý.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” – Tôi hỏi giáo viên chủ nhiệm.
“Là Tử Hiên và bạn Triệu Minh… ờ, thật ra không phải đánh nhau, chủ yếu là bạn Triệu Minh ra tay trước…”
“Hắn nói cháu là đồ con hoang!” – Ôn Tử Hiên đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt ngân ngấn nước. – “Nói cháu không có mẹ!”
Tim tôi như bị kim đâm.
“Triệu Minh,” – Tôi quay sang cậu bé mập – “Sao em lại nói như vậy?”
“Vì ai cũng nói thế mà!” – Cậu ta đáp tỉnh queo. – “Hôm trước ba của cậu ấy tới đón, tụi em nghe thấy ba bảo cậu ấy gọi dì là ‘mẹ’, mà cậu ấy không chịu!”
Tôi hít sâu, kiềm chế cơn giận, quay sang giáo viên:
“Trường các cô cho phép bắt nạt học đường à?”
Giáo viên hoảng hốt:
“Luật sư Ôn, chỉ là trẻ con đùa nhau một chút…”
“Triệu Minh,” – Tôi ngồi xuống đối diện em – “Mẹ của Tử Hiên đã mất. Dì bây giờ là mẹ mới của thằng bé. Em nói như vậy không chỉ làm Tử Hiên đau lòng, mà còn xúc phạm đến người mẹ đã khuất của em ấy. Em thấy như vậy có đúng không?”
Cậu bé sững người, rõ ràng không nghĩ tôi sẽ nói thẳng đến thế.
“Tốt nhất là xin lỗi đi.” – Tôi đứng dậy. – “Nếu không thì để Sở Giáo dục giải quyết.”
Sắc mặt giáo viên biến sắc:
“Triệu Minh! Mau xin lỗi!”
Cậu bé mập miễn cưỡng lẩm bẩm:
“Xin lỗi…”