Tên truyện: Đổi Người
Nguồn: Sưu tầm, tổng hợp
Số chương: 4
________________________________
Chương 1
1
Khi Phó Tịch Chu trở lại phòng, tôi vừa thay xong đồ ngủ, đang kéo quai áo lên vai.
Vòng eo liền bị một đôi tay ôm chặt từ phía sau.
“Vợ ơi.”
Gọi nghe thật ngọt ngào.
Tôi nhướng mày, khẽ búng vào trán anh.
“Ai là vợ anh chứ, còn chưa cưới mà đã gọi rồi.”
“Tôi không nhận đâu nhé.”
Anh chỉ cười, không nói gì, chỉ dụi đầu vào vai tôi cọ cọ.
Phó Tịch Chu có gương mặt hoàn hảo giống hệt anh trai mình, nhưng so với anh trai thì bám người hơn, chiêu trò cũng nhiều hơn.
Nói đơn giản là, biết làm nũng, lại giỏi chuyện giường chiếu.
Thật ra so với bạn trai tôi, tôi lại càng thích cậu em song sinh này hơn.
Nên cái trò hoán đổi này, tôi cũng khá tận hưởng.
Tôi xoay người trong lòng Phó Tịch Chu, hai tay vòng lên vai anh, hơi thở phả nhẹ.
“Mới nãy gọi điện với ai đấy? Còn tránh tôi nữa.”
“Sao vậy, có tình nhân nhỏ rồi hả?”
Phó Tịch Chu mỉm cười hôn nhẹ lên khóe môi tôi:
“Không nói đâu, bí mật.”
Anh bế bổng tôi lên, một chân quỳ thẳng lên giường.
2
Sau một đêm kịch liệt, tôi thật sự kiệt sức, đến cả đầu ngón tay cũng lười nhúc nhích.
Phó Tịch Chu vẫn như mọi lần, khiến tôi “ăn no uống đủ”.
Ánh sáng xuyên qua khe rèm rọi lên mặt tôi, ấm áp dễ chịu.
Phó Tịch Chu ôm tôi từ phía sau, nhẹ nhàng đặt xuống vài nụ hôn đầy quyến luyến.
“Chi Chi, buổi sáng tốt lành.”
“Ừm.”
“Một ngày mới bắt đầu rồi, em không định thơm anh một cái sao?”
Đấy, lại bám người rồi.
Nhưng tôi cũng thích.
Tôi cười xoay người, kéo cà vạt của anh xuống, ngẩng đầu hôn anh một nụ hôn kéo dài hai phút.
“Được rồi, thế là thưởng đủ chưa?”
“Buồn ngủ chết đi được, em đâu có sức dồi dào như anh, để em ngủ thêm lát nữa, lát còn phải thử lễ phục.”
Phó Tịch Chu liếm môi, khẽ “ừ” một tiếng, chỉ ôm lấy tôi, không nói gì thêm.
Tôi ngủ thêm cả buổi sáng, đến khi hoàn toàn tỉnh táo thì cũng vừa kịp giờ thử lễ phục.
Nhân viên lần lượt đẩy từng giá treo vào phòng, mỗi giá đều treo đầy váy cưới của các thương hiệu nổi tiếng.
Còn một dãy khác, là những bộ lễ phục may đo thủ công suốt ba tháng trời.
Thật ra những bộ vest này đều đo theo số đo của đối tượng liên hôn – Phó Nam Kiều.
Nhưng mà, là anh em sinh đôi mà, số đo của Phó Nam Kiều thì Phó Tịch Chu mặc cũng chắc chắn vừa y chang.
Tôi vươn vai thật dài, rồi đứng dậy bắt đầu thử váy cưới.
Mỗi lần tôi thay một bộ, ánh mắt của Phó Tịch Chu lại sáng thêm một phần.
Đến khi tôi mặc thử chiếc váy voan mỏng thứ ba, anh bước đến cạnh tôi, ánh mắt dính chặt lên người tôi, giọng khàn khàn:
“Chi Chi, em thật sự rất đẹp.”
Đẹp hay không, tôi đương nhiên biết rõ.
Tôi mỉm cười e thẹn:
“Thích bộ này à?”
“Ừ, em cũng rất thích. Anh đi thử vest đi, phối hợp thử xem sao.”
Phó Tịch Chu cúi đầu, hôn tôi một cái ngắn.
“Em chọn giúp anh đi.”
“Được thôi.”
Tôi bước tới dãy vest, đầu ngón tay lướt qua từng bộ, chọn ra một bộ trắng và một bộ đen.
“Hai bộ này, đều thử đi.”
Ánh mắt Phó Tịch Chu mang theo ý cười, nhận lấy.
Khi anh vào thay đồ, chiếc điện thoại để trên ghế sofa rung lên, màn hình bật ra vài dòng tin nhắn:
【Em trai, bắt đầu thử lễ phục chưa?】
【Nhớ chọn màu trắng nhé, cà vạt thì tùy em chọn.】
【Khi thay đồ nhớ che hình xăm đi, đừng để Tống Chi nhìn thấy.】
【Kẻo cô ta nghi ngờ.】
Tôi nhướng mày, đúng là bận thật.
Người tình nhỏ sắp sinh đến nơi rồi, vẫn không quên nhắc nhở em trai chọn lễ phục.
Tôi chỉ liếc nhìn hai dòng, sau đó thản nhiên thu ánh mắt lại.
Phó Tịch Chu thử cả hai bộ vest, rồi hỏi tôi thấy thế nào.
Tôi ung dung bước lại gần, đi quanh anh hai vòng, rồi chọn một chiếc cà vạt, đích thân thắt lên cho anh.
“Bộ đen này đi, hợp đấy.”
Phó Tịch Chu siết chặt tay tôi, kéo tôi vào lòng, giọng đầy cưng chiều:
“Được, Chi Chi thích thì chốt bộ này.”
3
Thử lễ phục xong, Phó Tịch Chu quay về công ty làm việc.
Ngôi nhà hiện tại là nhà tôi, Phó Nam Kiều cũng chẳng mấy khi đến.
Giờ đổi thành Phó Tịch Chu thì anh lại xem đây như nhà tân hôn, gần như ngày nào cũng đến, bảo là vì nhớ tôi.
Tôi trêu:
“Sau này cưới rồi, chẳng phải ngày nào cũng gặp sao?”
Anh hừ nhẹ:
“Sau này là sau này, còn bây giờ thì anh cũng muốn ngày nào cũng thấy em.”
Tôi thì chẳng có ý kiến gì, dù sao người phải vất vả cũng đâu phải tôi.
Nghỉ ngơi một lúc cho hồi sức, tôi pha một tách hồng trà, rồi thong thả đi vào thư phòng.
Tôi ngồi thụp xuống chiếc ghế xoay trong phòng, chân đong đưa nhẹ nhàng, chống cằm nhìn vào khung trò chuyện trên máy tính trước mặt.
Trước đó khi Phó Nam Kiều đến nhà tôi, anh ta từng dùng thư phòng này để mở một cuộc họp khẩn qua mạng. Do thói quen, sau khi họp xong anh ta không thoát khỏi tài khoản WeChat cá nhân.
Còn Phó Tịch Chu thì chưa bao giờ bước vào thư phòng, mỗi lần đến đều chạy thẳng vào phòng ngủ tìm tôi.
Thế nên, cả hai người họ đều không biết tôi có một chỗ có thể xem được đoạn chat giữa hai anh em họ.
Phó Nam Kiều: 【Chọn xong lễ phục rồi chứ?】
Phó Tịch Chu: 【Ừ.】
Phó Nam Kiều: 【Dạo này diễn tới đâu rồi? Tống Chi có nghi ngờ gì không?】
Phó Tịch Chu: 【Không, rất thuận lợi, cô ấy không phát hiện gì cả.】
Tôi khe khẽ ngân nga một giai điệu nhỏ, tay lướt chuột, từ tốn kéo xuống xem tiếp.
【Vất vả cho em rồi, Tịch Chu, em cố gắng thêm chút nữa, chỉ còn 3 tháng nữa là đến lễ cưới. Chủ yếu là dạo này Vũ Tình bụng to, tâm trạng lại bất ổn, thật sự không thể rời khỏi anh.】
【Không sao, đây là việc nên làm.】
【À đúng rồi, còn một tháng nữa là đến sinh nhật Tống Chi, anh đã đặt cho cô ấy một bộ trang sức, em rảnh thì qua anh lấy nhé.】
【Không cần đâu, em đã chuẩn bị rồi.】
【Em chuẩn bị rồi? Khi nào vậy?】
【Không lâu trước đây. Đã đóng kịch thì phải làm cho trọn, muốn đóng giả anh, thì em đương nhiên phải tìm hiểu tất cả thông tin về Tống Chi.】
【Vẫn là em chu đáo, em làm việc anh yên tâm.】
Tôi không kìm được bật cười thành tiếng.
Xem ra trong ba chúng tôi, kẻ ngốc nhất… chính là Phó Nam Kiều.
Ngay cả toan tính của em trai mình mà anh ta cũng chẳng hay biết gì.
Tôi nhấp một ngụm hồng trà, rồi tiếp tục kéo xuống xem.
Phó Tịch Chu: 【Anh đã thích Bạch Vũ Tình đến thế, sao không dứt khoát hủy hôn với Tống Chi rồi cưới cô ta luôn?】
Phó Nam Kiều: 【Làm sao anh có thể hủy hôn được, anh chỉ là chơi bời bên ngoài thôi, trái tim vẫn ở chỗ Tống Chi, người anh yêu nhất vẫn là cô ấy.
Chờ Vũ Tình sinh xong, anh sẽ đưa mẹ con cô ta ra nước ngoài, tuyệt đối không để Tống Chi phát hiện.
Trước lễ cưới, anh không muốn có bất cứ biến cố nào, nên em nhất định phải diễn trọn vai này giúp anh.
Còn công ty cũng làm phiền em gánh vác thêm, đợi giai đoạn này qua đi, chúng ta sẽ đổi lại.】
Phó Tịch Chu không trả lời nữa, đoạn hội thoại dừng tại đó.
Tôi đổi chân bắt chéo, xoay xoay cổ, sau đó thoải mái ngả người vào lưng ghế, uống cạn tách hồng trà trong tay.
Đột nhiên, giao diện trên máy tính hiển thị dòng chữ “WeChat đã đăng nhập ở nơi khác”.
Tôi nheo mắt lại.
Xem ra, cuối cùng Phó Nam Kiều cũng nhớ ra tài khoản WeChat cá nhân của mình vẫn còn treo trên máy tính ở nhà tôi.
Tch, lại mất đi một nơi để xem trò vui rồi.
Buổi tối, Phó Tịch Chu về sớm hơn mọi khi.
Anh không giống thường lệ chạy đến tìm tôi xin hôn, mà đi thẳng vào thư phòng.
Tôi đang lau mái tóc còn ướt sau khi tắm, dựa vào khung cửa hỏi:
“Có gì sao? Tối nay còn phải tăng ca à?”
Phó Tịch Chu nhìn vào chiếc máy tính đã tự động tắt màn hình, chỉ trầm ngâm trong giây lát rồi lập tức nở nụ cười như chẳng có chuyện gì.
“Không có gì, chỉ là vào tìm một món đồ thôi.”
Anh cởi áo vest, khoác lên lưng ghế, sải bước đôi chân dài mà tôi cực kỳ mê mẩn, tiến lại gần.
“Chi Chi, dạo này em có dùng đến thư phòng không?”
Tôi hất mái tóc còn ướt sang một bên:
“Không mà, anh biết đấy, thư phòng nhà em từ trước tới nay chỉ để trưng.”
Phó Tịch Chu không đáp lại ngay.
Tôi giả vờ đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, khẽ bật cười, rồi đưa ngón tay móc vào thắt lưng anh, kéo mạnh anh lại gần.
Đầu ngón tay tôi như đang chơi trò trốn tìm, nhẹ lướt từ ngực xuống đến bụng, vừa gần vừa xa.
“Sao? Chẳng lẽ anh nghĩ trong máy tính em có gì mờ ám à?”
“Là nghi ngờ em nuôi trai bên ngoài, hay là anh đã làm gì trong máy tính?”
Ánh mắt Phó Tịch Chu lập tức trở nên sâu thẳm.
Tôi áp sát lại gần yết hầu anh, khẽ cắn một cái như trừng phạt.
“Nói.”
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ.
Phó Tịch Chu một tay đỡ lấy tôi, ép tôi vào tường.
“Chi Chi, em lại nói linh tinh gì thế, sao anh có thể nghi ngờ em được, trên đời này còn ai tốt hơn anh sao?”
“Anh yêu em, yêu đến mức có thể vì em mà dâng cả mạng sống.”
Tôi nghiêng đầu cười, chủ động hôn lên môi anh.
Mọi chuyện tiếp diễn sau đó giống hệt như những đêm khác giữa chúng tôi.
Khi cảm xúc dâng cao, tôi cố tình khẽ gọi một tiếng: “Nam Kiều.”
Quả nhiên, tên này lập tức dùng sức mạnh hơn hẳn bình thường.
Vẫn dễ bị kích thích như vậy.
Tôi hưởng thụ trọn vẹn cảm giác đó.
Phó Tịch Chu ngậm lấy vành tai tôi.
“Bảo bối, sau này đừng gọi tên anh nữa.”
Tôi cố ý hỏi ngây ngô: “Tại sao?”
Anh hôn xuống.
“Vì anh thích nghe em gọi anh là chồng hơn, hoặc là… anh yêu.”
4
Thật ra ngay ngày đầu tiên hai anh em họ tráo đổi, tôi đã nhận ra người đứng trước mặt không phải là vị hôn phu của mình.
Bởi vì cảm xúc trong mắt Phó Tịch Chu quá rõ ràng, như một con sói đã khát khao quá lâu.
Tôi chỉ cần nghĩ một chút là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Dù sao trước đó, hành tung của Phó Nam Kiều vốn đã rất khả nghi – đang hẹn hò thì bị gọi điện lôi đi, lúc nào cũng viện cớ là “dự án có vấn đề, phải khẩn cấp quay về công ty”.
Còn tôi? Chẳng hề bận tâm đến mấy chuyện đó.
Chuyện yêu đương hay kết hôn giữa những người như chúng tôi, đều chỉ là lớp vỏ bên ngoài, ai cần gì thì lấy đó.
Huống hồ, gương mặt của Phó Nam Kiều lại rất đúng gu tôi, thế nên khi bàn đến chuyện cưới xin, tôi đồng ý không chút do dự.
Trong cái giới này, bất kể đã cưới hay chưa, không người đàn ông nào lại không có vài cô ngoài luồng.
Tương tự, cũng chẳng có người phụ nữ nào mà tay không nuôi vài anh.
Chỉ là tôi khá kén chọn, đến giờ vẫn chưa thấy ai đẹp trai hơn Phó Nam Kiều.
Lúc Phó Tịch Chu xuất hiện, thật lòng mà nói, tôi đã bị thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Người đàn ông này có cùng gương mặt khiến tôi rung động như anh trai, nhưng khí chất lại hoang dại hơn nhiều – chỉ không biết “thực lực” ra sao thôi.
Mà một trò chơi thế này, tôi rất có hứng thú, hoàn toàn sẵn sàng cùng họ chơi tiếp.
Quả nhiên, Phó Tịch Chu không làm tôi thất vọng.
Đêm đó, linh hồn tôi như bay bổng mãi trên mây, chẳng thể đáp xuống mặt đất.
Phó Tịch Chu, mồ hôi ướt đẫm, ôm lấy tôi, đầu ngón tay quấn lấy lọn tóc, khẽ cắn tai tôi thì thầm:
“Chi Chi, anh rất vui… cuối cùng cũng có được em.”
Tôi khẽ nhấc mí mắt, đầu ngón tay vén phần tóc mái ướt đẫm của anh sang một bên, để lộ đôi mắt sắc sảo.
Móng tay dài của tôi nhẹ lướt từ chân mày anh xuống tận khóe môi, cười đầy tình tứ:
“Cũng chưa chắc đâu. Chưa cưới mà, cẩn thận tôi chạy mất đấy.”
Trong mắt Phó Tịch Chu rực lên một ngọn lửa, nhưng lại không rõ là lửa gì.
Anh không đáp lời, chỉ ôm tôi thật chặt.
Từ ngày hôm đó, trò chơi tráo đổi này… chính thức bắt đầu.
5
Theo kế hoạch của Phó Nam Kiều, sau hai tháng – khi Bạch Vũ Tình sinh xong – trước lễ cưới, hai anh em sẽ âm thầm hoán đổi lại vị trí, không để ai phát hiện.
Nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng như anh ta tưởng.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ bảy mươi của ông cụ nhà họ Phó – người đang nắm quyền điều hành toàn bộ gia tộc.
Với dịp quan trọng thế này, hai người cháu trai đương nhiên phải có mặt đầy đủ.
Thế nhưng ngay cả trong tình huống như vậy, hai người họ vẫn chưa đổi lại vị trí.
Không rõ là ai không chịu đổi.
Còn tôi? Tôi chẳng bận tâm. Không đổi thì càng thú vị.
Mà điều thú vị hơn là… tôi lại nhìn thấy Bạch Vũ Tình bụng bầu vượt mặt tại bữa tiệc.
Lá gan của Phó Nam Kiều đúng là không nhỏ, vậy mà dám đường hoàng dắt người phụ nữ ấy tới tiệc mừng thọ của ông nội.
Cô ta giống hệt trong tấm ảnh mà trợ lý tôi từng gửi, làn da trắng ngần, mái tóc dài óng mượt.
Mang thai nhưng vóc dáng vẫn không đến mức biến dạng, chỉ cần nhìn từ phía sau cũng đủ khiến đàn ông mê mẩn không rời mắt.
Thật đúng là thú vị.