Vươn Tay Chạm Tới Vì Sao

Tên truyện: Vươn Tay Chạm Tới Vì Sao
Nguồn: Sưu tầm, tổng hợp
Số chương: 6
________________________________

Chương 1

1

Hình như anh không nhận ra tôi, chỉ liếc nhìn đứa bé trong vòng tay tôi.

“Bé bị sao thế?”

Lúc này tôi mới nhớ ra, trong tay còn đang bế Chu Nam Nam, người nóng hầm hập.

“Thằng bé sốt cao, tôi đã cho uống thuốc hạ sốt nhưng nhiệt độ vẫn không giảm.”

Cố Tinh Thần đưa tay đỡ lấy Nam Nam, đặt lên bàn khám rồi kiểm tra sơ bộ.

“Phổi hơi bị viêm, có thể phải nhập viện.”

Tim tôi khựng lại.

Viêm phổi không phải chuyện nhỏ.

Có lẽ thấy sắc mặt tôi tái đi, anh lại nói:

“Tôi kê đơn trước, cho bé truyền nước. Tối theo dõi thêm, nếu hạ sốt thì không cần nhập viện.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

“Không có gì.”

Sau khi truyền nước xong cho Nam Nam, tôi bế bé ngồi xuống ghế ở góc phòng.

Nam Nam ngủ rất sâu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo tôi. Nhớ hồi còn bé, thằng bé giống tôi lắm, giờ lớn hơn lại càng thấy có nét của Cố Tinh Thần.

May mà anh không nhận ra tôi.

Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên gò má con.

Nói thật, dù đã chia tay bao năm, nhưng đột ngột gặp lại anh, bảo không xúc động là nói dối.

Nhưng… có thể làm gì được nữa chứ?

Năm năm rồi.

Anh có lẽ đã sớm quên tôi, thậm chí có gia đình riêng rồi.

Nếu không phải ba tôi qua đời trong tù, tôi phải về lo hậu sự thì cũng chẳng gặp lại anh.

Tôi không nên quấy rầy cuộc sống bình yên hiện tại của anh.

Dường như để chứng minh cho suy nghĩ đó, không lâu sau, Cố Tinh Thần từ phòng khám đi ra.

Anh đút tay vào túi quần, thong thả bước về phía quầy y tá, nơi có một bóng dáng thon thả quen thuộc – Lý Mộ Nguyệt, thanh mai trúc mã của anh.

Mấy năm không gặp, Lý Mộ Nguyệt giờ cũng đã là bác sĩ, vẫn dễ thương, đáng yêu như xưa.

Không biết họ nói gì, chỉ thấy cô ấy mím môi liếc anh một cái, vừa ngọt ngào vừa giận dỗi.

Khung cảnh yên bình như một bức tranh.

Ba giờ sáng, Nam Nam đã hạ sốt.

Tôi bế con, tay kia xách túi thuốc, đứng trước cổng bệnh viện chờ xe.

Một chiếc Maybach bạc dừng lại trước mặt.

Qua cửa kính là gương mặt quen thuộc – Cố Tinh Thần.

Anh đang nhìn tôi.

Từng là cô gái lười xách đồ, cái gì cũng nhõng nhẽo bắt người khác làm, nay tôi lại ôm đứa nhỏ nặng mấy chục ký một tay, tay kia xách cái túi to sụ, trông vô cùng thê thảm.

“Lên xe.” Anh nói.

Tôi theo phản xạ từ chối:

“Không cần đâu, tôi gọi xe rồi, sắp đến rồi.”

Anh nhíu mày, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

“Nửa đêm nửa hôm, lấy đâu ra xe. Mau lên đi.”

Tôi nhớ lại tính cách lạnh lùng khó chịu của anh năm xưa, không dám phản bác nữa. Nghĩ đến sáng mai còn phải đi làm, tôi vội vã ôm Nam Nam lên xe.

Tôi báo địa chỉ nhà bà ngoại, suốt dọc đường không ai nói gì.

Tôi liếc nhìn tay anh đặt trên vô lăng.

Ngón áp út thon dài đeo một chiếc nhẫn bạc trơn, áp sát vào da.

Anh đúng là đã kết hôn rồi.

Tim tôi nhói lên.

Chuyện đã bao năm, sớm nên lường trước kết cục này mới phải.

Đến trước cửa nhà, tôi lịch sự nói cảm ơn.

Chưa kịp dứt lời, anh đã mở cửa xe, bước xuống, vòng qua bên kia bế lấy Nam Nam.

“Tôi muốn kiểm tra thêm chút, tránh sốt lại trong đêm.”

Thấy tôi đứng yên không nhúc nhích, anh giải thích.

Nói rồi ôm Nam Nam đi thẳng vào tòa nhà cũ kỹ.

Tôi rối như tơ vò, nhưng hiển nhiên anh đã nhận ra tôi từ lâu.

Cầu thang cũ kỹ, ánh đèn tù mù quen thuộc.

Tôi đi được mấy bước thì thấy Cố Tinh Thần đang đứng đợi ở chiếu nghỉ tầng ba.

“Cẩn thận kẻo ngã.”

Lời nhắc quen thuộc, giọng nói dửng dưng đến mức suýt khiến tôi bật khóc.

Ngày xưa mới yêu nhau, ký túc xá trong trường bị hỏng, tôi ngốc nghếch leo cầu thang cũ, suýt ngã mấy lần.

Từ đó, anh hay đứng chờ ở cầu thang, nắm tay tôi từng bước đi lên.

Giữa đêm tối mịt mù, mùi bột giặt nhè nhẹ thoảng trong không khí – đó là mùi hương của Cố Tinh Thần – khiến tôi thấy an lòng lạ lùng.

Về sau, bao lần nửa đêm bị đau vì xương chậu giãn sau sinh, bao lần Nam Nam quấy khóc suốt đêm không dỗ được, bao lần tăng ca đến khuya bị sếp mắng te tua… tôi đều nhớ tới Cố Tinh Thần.

Bàn tay anh vừa lớn vừa ấm, nắm chặt lấy tôi ngày ấy.

Đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong hai mươi năm sống ngang tàng của tôi.

2

Xác nhận chắc chắn Nam Nam không còn sốt nữa, tôi mới nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ.

Cố Tinh Thần vẫn ngồi yên trên ghế sofa, không hề nhúc nhích.

Tôi liếc nhìn lớp vỏ bọc sofa cũ kỹ may từ ga trải giường, bất giác thấy không thoải mái.

Trước đây, cũng chính trên chiếc ghế sofa này, tôi từng nhào lên người anh.

Tay luồn vào trong áo thun của anh, nhiệt độ cơ thể nóng đến bỏng tay.

Anh thở dồn dập, nơi khóe mắt mang theo vài tia khao khát.

Sau đó, xoay người áp tôi xuống dưới.

Tấm ga trải giường sau đó là do anh mang đi giặt.

Tôi lúc ấy mệt rã rời, ngủ mê man không động đậy.

Ai ngờ được, anh lại sung sức đến thế.

Căn nhà vẫn vậy, nhưng người… đã chẳng còn như xưa.

Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, không biết nên mở lời ra sao.

Ngược lại, anh lại tự nhiên mở miệng:

“Sao em không về nhà?”

?

“Căn hộ ở đường Nam Hồ.”

À.

Là căn biệt thự ngày xưa nhà tôi ở.

“Bán rồi.”

Thật ra là bị tịch thu rồi. Từ sau khi ba tôi bị bắt, toàn bộ tài sản trong nhà đều bị niêm phong.

“Vậy em chắc vẫn còn tiền, sao lại ở chỗ này? Em vốn yếu đuối như vậy, chịu nổi à?”

Anh tỏ vẻ khó chịu, nhìn quanh căn nhà một vòng:

Tường bong tróc, bếp đầy vết dầu mỡ, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bộ vỏ ghế sofa bạc màu vì giặt quá nhiều.

Ánh mắt Cố Tinh Thần trầm xuống.

Tôi không biết đáp gì.

Dù sao, trước kia đúng là tôi từng vừa khóc vừa la là mình chịu không nổi.

Hồi đó nhà tôi còn khá giả, tôi đúng là có chút tiểu thư, sống quen kiểu sung sướng.

Nhưng tôi luôn có cảm giác, câu anh nói không đơn thuần chỉ là chê trách.

“Thế còn Chu Thiêm đâu? Nửa đêm để em một mình đưa con đi viện? Em vì người như vậy mà chia tay với anh? Còn để em và con ở trong căn nhà cũ của bà ngoại em nữa?”

Tôi sững người.

Ngay sau đó mới sực nhớ, hồi chia tay có kéo Chu Thiêm vào diễn kịch, dựng lý do là anh ấy quá nghèo, không xứng với tôi.

Lúc đó, Cố Tinh Thần chỉ đáp một chữ “Được”, đến một câu giữ chân cũng chẳng buồn nói.

Chẳng lẽ đến giờ anh đã kết hôn rồi mà vẫn còn canh cánh chuyện đó?

Tự nhiên trong lòng tôi thấy bực.

“Vậy còn anh? Anh cưới vợ rồi còn xen vào chuyện của tôi làm gì?”

Phản ứng bản năng khiến cả hai chúng tôi đều sững lại một lúc.

Thật ra hồi còn yêu nhau, chúng tôi ít khi cãi nhau, phần lớn là tôi đơn phương giận dỗi, còn anh chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn tôi phát cáu.

Từ sau khi nhà gặp biến cố, không vay được tiền, bị chủ nợ đe dọa, bị họ hàng chà đạp, tôi đã sớm chẳng còn gai góc như trước nữa.

Thế mà vừa gặp lại anh, tôi lại không kìm được cáu kỉnh.

Không đáng chút nào.

Dù sao tôi cũng chỉ về đây trong thời gian ngắn, sau này không định gặp lại anh nữa.

Không nên để mọi thứ trở nên khó xử.

Tôi lấy lại bình tĩnh, bịa bừa một câu:

“Tôi với Chu Thiêm ly hôn rồi, anh ấy ra nước ngoài.

Ở đây… ở đây là tôi hoài niệm quá khứ thôi. Dù sao cũng là nhà bà ngoại tôi, dạo này đang thịnh hành kiểu sống như vậy, anh không hiểu đâu.”

Thật ra tôi với Chu Thiêm chỉ là bạn cùng lớp.

Sống ở đây chẳng qua là vì… không có tiền.

Chưa tốt nghiệp đại học, lương không cao, còn phải nuôi con.

Nói không vất vả là nói dối.

“Muộn rồi, anh về đi. Tôi lo được cho Nam Nam.”

Cố Tinh Thần không chịu đi.

Tôi đành ngồi cùng anh trong im lặng.

Nhưng cả ngày đi làm đã quá mệt, tối lại thức chăm Nam Nam sốt tới nửa đêm, tôi thực sự kiệt sức.

Lúc nào không hay, tôi đã thiếp đi trên sofa.

Sáng hôm sau, bị tiếng điện thoại đánh thức.

Vừa bắt máy, bên kia đã hét ầm lên.

Là sếp của tôi.

“Chu Khả, cô đang ở đâu? Tự ý nghỉ việc không phép, cô không muốn làm nữa phải không?!

Sớm nghe lời tôi thì đã không khổ như vậy rồi, ai bảo cô không biết điều.

Giờ, lập tức, ngay bây giờ, cút đến gặp tôi ngay, nghe rõ chưa?!”

Tôi hoảng hốt bật dậy, vừa cuống cuồng gật đầu vừa xin lỗi:

“Xin lỗi giám đốc Mã, xin lỗi… hôm qua con tôi bị bệnh… tôi không bịa chuyện đâu… làm ơn đừng trừ lương tôi… tôi đến liền… vâng vâng…”

Nói mãi, bên kia mới chịu dập máy.

Tôi thở phào, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Tinh Thần đang đứng dựa vào khung cửa nhìn tôi.

“Anh vẫn chưa đi à?”

Nhận ra giọng mình có phần thiếu lịch sự, tôi vội giải thích:

“Xin lỗi, ý tôi là hôm qua đã làm phiền anh quá nhiều rồi, sợ giờ làm trễ lại ảnh hưởng đến anh.”

Sắc mặt anh lạnh tanh, rõ ràng sáng sớm đã không vui.

“Ra ăn sáng đi.”

Tôi thở dài bất lực.

Mới gặp lại có một ngày, cảm xúc của Cố Tinh Thần đã như chập chờn dòng điện, sắp đốt cháy cả CPU trong đầu tôi.

Nam Nam đã thức, đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế ăn cho trẻ nhỏ.

“Mẹ, ăn sáng đi.”

Bàn ăn có dầu cháo quẩy, sữa đậu nành, cháo trắng và hai cái bánh bao hình heo con.

Đều là những món tôi thích ăn.

Tôi không nhịn được mà thơm lên má Nam Nam một cái, rồi lại nhìn sang Cố Tinh Thần vẫn đang lạnh mặt bên cạnh.

Thật sự tôi không còn buồn đoán xem rốt cuộc anh giận vì cái gì nữa.

“Nam Nam ngoan, ăn xong mẹ đưa con đến trường.”

Ăn sáng xong, tôi vừa đeo ba lô xong thì thấy Cố Tinh Thần đã bế Nam Nam xuống tầng.

Từ nhà tới trường, anh không nhìn tôi lấy một cái, thỉnh thoảng chỉ nói chuyện với Nam Nam vài câu.

Nam Nam từ bé đã rất lanh lợi, hoặc cũng có thể là do huyết thống, nên chỉ chốc lát đã dính lấy Cố Tinh Thần như keo.

Điều này khiến tôi hơi lo lắng.

Sau này nếu rời đi, liệu Nam Nam có buồn lắm không?

Sau khi đưa Nam Nam đến trường, tôi định tự mình bắt xe đi làm.

Cố Tinh Thần chẳng thèm liếc tôi, trực tiếp túm cổ áo kéo tôi vào ghế phụ.

Hồi xưa lúc tôi theo đuổi anh, toàn chơi trò bá đạo, ép anh nắm tay, ép anh đi chơi công viên với tôi.

Không ngờ giờ đổi vai, gió xoay chiều, tôi bị ép ngược lại.

Đang cùng xem: 14 bạn đọc / Dấu chân để lại: 34,037 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙