Kết hôn

Tên truyện: Kết hôn
Nguồn: Sưu tầm, tổng hợp
Số chương: 6
________________________________

Chương 1

1.

Tiếng nước trong phòng tắm dừng hẳn.

Cánh cửa kính mờ khẽ mở ra, gương mặt còn dính nước, non choẹt, ló ra thăm dò:

“Anh Dự…”

Tôi nhận ra cô ta, thực tập sinh mà Trần Dự dẫn về, mới ra trường, lúc nào nhìn hắn cũng long lanh mắt như nhìn thần tượng.

“Mặc đồ vào rồi hãy ra.”

Giọng tôi bình thản như nói chuyện thời tiết.

“Bởi… tôi chưa đi.”

Mặt cô ta trắng bệch, vội rụt đầu vào, “rầm” một tiếng đóng cửa.

Trán Trần Dự lấm tấm mồ hôi:

“Vãn Vãn, anh uống rượu… đầu óc không tỉnh táo…”

“Đến mức đưa gái về căn hộ hai đứa thuê chung sao?”

Tôi ngước mắt nhìn, môi cong lên giễu cợt.

“Còn dùng cả bộ ga giường tôi mua nữa chứ?”

Căn hộ này, tiền đặt cọc phần lớn là tôi lo.

Khi đó Trần Dự còn ôm tôi nói:

“Vãn Vãn, đây là tổ ấm của tụi mình.”

Giờ thì sao, cái nơi gọi là “tổ ấm” ấy lại sặc mùi nước hoa của người khác.

“Anh… anh sai rồi, thật sự sai rồi!”

Giọng hắn run như sắp khóc.

“Chỉ lần này thôi! Tha thứ cho anh nhé, mình cưới nhau đi?”

Cưới?

Tôi thấy dạ dày mình thắt lại.

Ba năm yêu nhau, hắn đã không biết bao lần nói muốn cưới – “Chờ anh thăng chức”, “Chờ gom đủ tiền”, “Chờ mẹ anh đồng ý”…

Thì ra, là chờ như vậy.

“Trần Dự.”

Tôi nhìn hắn như nhìn người xa lạ.

“Vậy là xong rồi.”

“Ôn Vãn! Em tuyệt tình đến vậy sao?”

Hắn hét lên khi tôi quay lưng bỏ đi.

“Chỉ vì anh phạm cái lỗi thằng đàn ông nào chẳng phạm? Em tưởng bỏ anh rồi sẽ tìm được thằng hơn sao? Em sắp ba mươi rồi đó!”

Tay tôi đang mở cửa thì khựng lại.

Tôi ngoảnh lại, mỉm cười.

“Đúng, tôi sắp ba mươi.”

“Nên thời gian của tôi rất quý.”

“Không dư mà đi bới rác tìm đàn ông.”

Rầm!

Cánh cửa đóng lại, chặn hết tiếng gào giận dữ và cả tiếng nấc trong phòng tắm.

Tim tôi cứng như đá.

Không khóc, không hét.

Tôi bắt taxi về nhà ba mẹ.

2.

Mẹ tôi nhìn thấy tôi mặt không còn giọt máu nào, hoảng hốt:

“Sao vậy, Vãn Vãn? Cãi nhau với Trần Dự à?”

“Chia tay rồi.”

Tôi ngả người xuống sofa, giọng nghẹn trong chiếc gối ôm.

“Chia… chia tay?!” Mẹ gần như kêu lên.

“Sao lại vậy? Hai đứa còn mua nhà chung mà!”

“Anh ta… dắt gái về nhà.” Tôi nói ngắn gọn.

Phòng khách im phăng phắc.

Vài giây sau, “bộp”, ba tôi đập tờ báo xuống bàn, mặt căng lại.

“Đồ khốn kiếp! Mẹ biết nó chẳng ra gì từ lâu rồi! Vãn Vãn, đừng sợ, còn có mẹ…”

Bà ôm chặt lấy tôi.

Cuối cùng, tôi bật khóc trong vòng tay bà.

Không phải khóc vì Trần Dự.

Mà khóc cho ba năm tình cảm tan tành.

Những ngày sau rối tung như bãi chiến trường.

Trả nhà, dọn đồ, chia đống “tài sản chung” đáng thương.

Trần Dự vẫn bám lấy, chặn tôi dưới công ty, tay ôm bó hồng rẻ tiền, khóc lóc thảm thiết.

Tôi lách qua, như né đống rác.

Hắn sau đó nhắn tin như điên, mắng tôi lạnh lùng, tuyệt tình, tham tiền, nói tôi chờ dịp đá hắn để kiếm chỗ ngon hơn.

Tôi chỉ gửi lại đúng một tin:

“Còn làm phiền nữa, tôi sẽ phát clip HD không che của anh với con thực tập sinh cho cả công ty.”

Rồi im bặt.

Chỉ còn mẹ tôi rơi vào một vòng hoảng loạn khác.

“Vãn Vãn, phải vực dậy nhanh lên! Con gái không có dư thời gian đâu!”

“Mẹ, con ổn mà…”

“Ổn cái gì mà ổn!” Mẹ gắt.

“Nghe mẹ, đi xem mắt! Phải đi! Phải tranh thủ tìm người tử tế!”

Tôi bị bà tra tấn đến chóng mặt, chỉ muốn bịt miệng bà.

“Được rồi, đi! Mẹ sắp xếp đi!”

Vậy là tôi gặp Giang Kiến Xuyên.

3.

Cuộc hẹn ở quán trà yên tĩnh.

Ánh nắng trưa len qua rèm tre, in lốm đốm lên người anh.

Anh ngồi thẳng, vai lưng như được kẻ chỉ.

Áo sơ mi xám đậm, tay áo xắn đến khuỷu, để lộ cổ tay đeo đồng hồ thiết kế tinh giản.

Rất… cứng rắn.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là vậy.

Không phải dữ, mà là nghiêm, nghiêm từ tận xương tủy.

So với Trần Dự khéo mồm thì hoàn toàn trái ngược.

“Ôn Vãn?” Anh cất tiếng, giọng trầm thấp, không chút cảm xúc.

“Vâng. Anh là Giang tiên sinh?”

Anh gật đầu, mắt dừng trên mặt tôi vài giây, lạnh lùng như đang kiểm hàng.

“Chắc người giới thiệu cũng nói rõ tình hình của tôi rồi.”

Anh đi thẳng vào vấn đề.

“Công việc đặc thù, cần bảo mật, giờ giấc không linh hoạt, thường không ở nhà. Tôi cần một người bạn đời ổn định, không phiền phức. Cô thấy chấp nhận được không?”

Rất trực tiếp.

Không quanh co, không thăm dò, vào thẳng trọng tâm.

Có lẽ vì tôi đã quá ngán kiểu giả bộ của Trần Dự, nên sự thẳng thắn ấy lại làm tôi thấy… dễ chịu lạ thường.

“Vâng, tôi biết. Có thể chấp nhận. Còn về tôi, chắc họ cũng nói rồi?”

“Nói rồi. Vừa chấm dứt một mối tình không vui.” Giọng anh bình thản, như đang nói chuyện không liên quan.

“Hy vọng sớm ổn định lại.”

Anh nâng chén trà lên, động tác dứt khoát.

“Tôi chỉ có hai yêu cầu với vợ: trung thành, và khi tôi không ở nhà thì có thể lo liệu ổn thỏa mọi thứ.”

Đặt chén trà xuống, ánh mắt anh rơi lên người tôi, như có sức nặng:

“Cô làm được chứ?”

Không giống một cuộc xem mắt, mà giống buổi phỏng vấn.

Hay nói đúng hơn, là một cuộc thương lượng.

“Được.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh.

Tim rỗng không, nên chẳng có gì phải sợ.

“Tôi cần một gia đình. Một gia đình sạch sẽ, không còn ai phản bội.”

“Được.” Anh gật đầu, không dư thừa bất cứ lời nào.

“Vậy bàn luôn chuyện cụ thể.”

“Công việc của tôi không cho phép thường xuyên xin nghỉ. Nếu em đồng ý, sáng thứ hai tuần sau, chín giờ, mang sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân, gặp nhau trước cổng ủy ban.”

Tay tôi cầm ly trà khẽ run, mặt nước gợn sóng.

“Thứ hai tuần sau?” Tôi nghe giọng mình hơi lạc đi.

“Hôm nay mới thứ sáu mà.”

“Ừ.” Anh nhìn tôi.

“Em có ba ngày để suy nghĩ. Nếu đổi ý, không cần báo.”

Anh đứng dậy, dáng người thẳng tắp như một cây tùng.

“Suy nghĩ xong, thứ hai gặp.”

Anh trả tiền trà, rời đi dứt khoát hệt lúc đến.

Không ngoảnh đầu.

4.

Tôi ngồi lại tại chỗ, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy anh bước tới chiếc xe địa hình đen đã cũ.

Xe nổ máy, nhập vào dòng xe rồi biến mất.

Nắng hơi chói.

Tôi đưa tay che mắt.

Ba ngày.

Ba ngày nữa, tôi sẽ buộc đời mình vào một người đàn ông chỉ mới gặp một lần, bằng một tờ giấy hôn thú được pháp luật công nhận.

Điên rồi sao?

Có lẽ vậy.

Nhưng so với việc tiếp tục giãy giụa trong bùn lầy, bị một thằng tồi dày vò, bị áp lực thúc giục cưới đến nghẹt thở…

Kiểu rõ ràng, sòng phẳng, ai cần gì lấy đó thế này, có lẽ… là một lối thoát?

Ít nhất, yêu cầu của anh đặt trên bàn rất đơn giản.

Trung thành.

Lo ổn thỏa chuyện gia đình.

Còn tôi cần một nghi thức để cắt đứt quá khứ, một thứ “ổn định” đủ khiến mẹ tôi bớt hoảng.

Còn tình yêu?

Kệ mẹ nó.

Sáng thứ bảy, mẹ gọi điện tới.

“Vãn Vãn! Gặp chưa? Thế nào? Cậu Giang cũng tốt lắm đó! Công việc ổn định, chỉ hơi bận…”

“Ừm, cũng được.” Tôi nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ.

Đang cùng xem: 20 bạn đọc / Dấu chân để lại: 39,155 lượt ghé thăm
Scroll to Top
🌙